Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 26
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Trong lúc anh ta đứng đần một bên, mấp máy môi không biết là muốn nói cái gì, Yến Bắc Thần quay đầu lại nhìn anh ta một cái, hỏi: "Cậu leo không?"
Dương Chiêu: "..."
Lúc hỏi câu đó, Yến Bắc Thần cũng đã khởi động xong, Dương Chiêu còn chưa kịp trả lời, Yến Bắc Thần đã đan hai tay đẩy về phía trước, giãn các khớp, gọi Dương Chiêu một tiếng.
"Tiểu Dương."
Dương Chiêu rốt cuộc phản ứng lại, vội vàng đáp.
"Vâng."
"Cậu có bạn gái chưa?" Yến Bắc Thần hỏi.
Dương Chiêu không hiểu lắm, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Rồi ạ."
"Vậy cậu đi chơi với bạn gái đi." Yến Bắc Thần nói.
Dương Chiêu: "..."
"Tôi cho cậu nghỉ một ngày. Nếu người ở công ty gọi hỏi thì cậu cứ nói là đang đi với tôi, như vậy bọn họ sẽ không nói gì cậu." Yến Bắc Thần nói.
Yến Bắc Thần tự quyết tự sắp xếp xong mọi chuyện, mở cửa xe, một tay giữ trên khung cửa, cúi người cầm một cái túi du lịch màu đen ra.
Chiếc túi du lịch này Dương Chiêu đã phát hiện ra từ sáng, chính là lúc Yến Bắc Thần từ trong phòng đi ra cầm theo.
Lấy được túi rồi, Yến Bắc Thần không nói gì với anh ta nữa, đi thẳng về phía đường núi rậm rạp cỏ cây xanh mướt.
Người đàn ông mặc áo sơ mi quần âu, bóng dáng cao lớn thẳng tắp, cứ như thế rất nhanh biến mất khỏi tầm nhìn.
Dương Chiêu: "..."
-
Đầu tháng ba, cây cỏ tốt tươi, chim chóc ríu rít.
Ánh nắng rực rỡ, khiến cho khung cảnh núi rừng càng thêm sức sống hơn ngày thường, linh khí dày đặc. Phía cuối con đường nhỏ đi lên đỉnh núi Cửu Sơn, tiểu đạo đồng đã hoàn thành khóa buổi sáng, hiện tại đang cầm chổi quét sân.
Sân này mỗi ngày đều được quét dọn, không có rác. Hiện tại cũng không phải mùa thu, không bị đầy một sân lá, bởi vậy sau khi quét dọn đơn giản, tiểu đạo đồng cầm chổi đi ra mở cửa gỗ.
Đạo quan này nằm trên đỉnh núi Cửu Sơn, đạo quan mộc mạc, ở một ngọn núi ngoại thành không được nhiều người biết đến, lại không dễ đi, thường ngày rất hiếm có người tìm tới. Nhưng mà hôm nay, tiểu đạo đồng vừa mở cửa đạo quan thì thấy một người đàn ông đã ngồi chờ sẵn bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Người đàn ông mặc sơ mi trắng quần âu, tùy tiện ngồi trên bậc thang cao nhất bên ngoài, chân dài duỗi ra, bàn chân đi giày tây đặt ở cách mấy bậc thang bên dưới. Hắn ngồi đó, mắt nhìn ra xa, như đang ngắm mây trời. Sau khi nghe thấy tiếng mở cửa, hắn mới quay đầu.
Khuôn mặt tuấn tú, làn da nhợt nhạt tựa trong suốt, thậm chí như phản chiếu lại ánh nắng mặt trời mà phát sáng. Mọi màu sắc ở trên người hắn giống như đều bị nhạt đi mấy tông, thậm chí con ngươi cũng là màu đay nhạt. Lúc nhìn thấy tiểu đạo đồng, hắn hơi thu lại ánh mắt xuất thần, khẽ mỉm cười với tiểu đạo đồng.
"Tiểu sư phụ. Đạo quan nơi này có nhận thờ cúng bài vị không?"
Những đạo quan bình thường đúng là có nhận công việc này, nhưng những người có nhu cầu đó hầu như sẽ tìm đến những đạo quan nghi ngút hương khói, có rất ít người đặc biệt leo lên một ngọn núi cao thế này, đến một đạo quan ở cuối con đường nhỏ chẳng có mấy vết chân đi.
Nhưng đạo quan của bọn họ đúng là có nhận thờ cúng bài vị.
Người đàn ông hỏi xong, tiểu đạo đồng lập tức gật đầu, nói: "Có."
Hỏi xong, tiểu đạo đồng hỏi: "Thí chủ muốn thờ cúng bài vị của ai ạ?"
Tiểu đạo đồng hỏi xong, người đàn ông nâng cái túi du lịch trong tay lên, mở khóa, nói.
"Mẹ tôi."
-
Sau khi xác nhận đạo quan có nhận thờ cúng bài vị, Yến Bắc Thần đi theo tiểu đạo đồng vào trong.
Đạo quan này thật sự vô cùng đơn sơ, chỉ có một mảnh sân, đối diện là sảnh chính, bên trong thờ bài vị và tượng Phật. Một bên đạo quan có hai gian phòng khác, trước cửa có một giếng nước, còn có vài món dụng cụ sinh hoạt đơn giản.
Tiểu đạo đồng đi cất chổi rồi nhanh chóng chạy đi gọi sư phụ. Rất nhanh, sự phụ của cậu bé đi ra gặp mặt Yến Bắc Thần. Yến Bắc Thần mỉm cười hơi cúi người gật đầu, vị đạo trưởng kia cũng khom người đáp lễ.
Đạo trưởng nói những việc cần chú ý khi thờ cúng bài vị ở đạo quan cho Yến Bắc Thần, hắn đều nghe theo, không hề có dị nghị, đạo trưởng đi thay đổi quần áo, nhận lấy bài vị trong tay Yến Bắc Thần, bắt đầu làm lễ.
Cứ như thế, đến lúc kết thúc đã là buổi trưa.
Yến Bắc Thần ở lại đạo quán ăn trưa, ăn xong hắn cũng không rời đi luôn, mà ngồi trên một tấm bồ đoàn ở điện chính, bầu bạn với mẹ.
Từ sau khi mẹ mất, Yến Bắc Thần thường xuyên ngồi như thế, cũng không phải vì muốn nói gì với mẹ, cũng chỉ là cứ ngồi như thế thôi. Chờ hắn hồi thần, chính hắn cũng không biết bản thân đã ngồi bao lâu.
Nắng chiều dần nhạt, ba giờ chiều, Yến Bắc Thần mới từ trong điện chính đi ra.
Đạo trưởng ở phòng bên mời hắn một chén trà.
Nơi này chỉ là một đạo quan nho nhỏ, xây dựng đơn giản mộc mạc, bên trong cũng không có mấy vị đạo sĩ. Ngoại trừ tiểu đạo đồng kia, Yến Bắc Thần mới gặp thêm được một vị đạo trưởng này. Đạo trưởng nhìn qua chừng hơn năm mươi, dáng người gầy gò, tĩnh tọa ở đó uống trà, ngược lại khá có dáng vẻ tiên phong đạo cốt.
--- Lời tác giả ---
Đây là mục đích chính Yến tổng đến Hải thành nha~
*
88: Dịch tới đây tự nhiên nhớ đến Thẩm Sách cũng gửi Chiêu Chiêu vào chùa nhờ thầy trụ trì siêu thoát cho muội muội, tự nhiên nhớ đến rồi tự nhiên buồn buồn haha..
--------------------------------------------------













