Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 22
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Ngồi vào bàn, Yến Bắc Thần mở hộp thư Lý Trạch gửi qua, đang đọc thì tiếng gõ cửa truyền đến. Chờ Yến Bắc Thần đáp một tiếng "vào đi", cửa thư phòng mở ra, bảo mẫu nhỏ bưng một cốc nước bước vào.
Thấy Yến Bắc Thần đang bận rộn làm việc, An Hạ đưa nước xong cũng không ở lại, xoay người định ra ngoài luôn, chợt Yến Bắc Thần gọi cô.
"Bảo mẫu nhỏ."
An Hạ dừng chân, quay đầu nhìn hắn.
"Tối nay không có việc gì, em dọn dẹp xong thì cứ đi ngủ trước đi." Yến Bắc Thần sắp xếp.
Công việc của An Hạ là xem Yến Bắc Thần cần gì thì làm nấy, Yến Bắc Thần cần gì sẽ nói với cô, không cần gì cũng sẽ nói với cô. An Hạ khẽ gật đầu, ra hiệu đã biết.
Yến Bắc Thần đã sắp xếp xong, An Hạ xoay người tiếp tục bước về phía cửa. Yến Bắc Thần nhìn theo bóng lưng cô, lại gọi một tiếng.
"Bảo mẫu nhỏ."
An Hạ dừng chân, lại quay đầu.
Bảo mẫu nhỏ dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn, Yến Bắc Thần đón lấy ánh mắt đó của cô, nói.
"Sáng mai không cần gọi, tôi sẽ tự dậy."
Lúc này nghi hoặc trong mắt bảo mẫu nhỏ mới tan đi, cô nhìn hắn, im lặng mỉm cười. Sau đó, bảo mẫu nhỏ gật gật đầu, xoay người ra khỏi thư phòng.
-
An Hạ về thẳng phòng mình.
Bây giờ mới hơn bảy giờ tối, tuy thiếu gia nói không có việc gì, bảo cô ngủ trước, nhưng An Hạ vẫn ở trong phòng đợi đến chín giờ.
Hơn chín giờ, An Hạ ra khỏi phòng, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai. Cửa thư phòng tầng hai vẫn đóng kín, hình như thiếu gia luôn ở lì trong đó từ lúc về đến giờ, có lẽ còn bận rộn nhiều việc.
An Hạ thu lại ánh mắt, cầm đồ dùng cá nhân vào nhà tắm ở tầng một. Tắm rửa xong, An Hạ thay quần áo về phòng mình.
Trong lúc cô tắm rửa, bất tri bất giác đã đến mười giờ. Mà cửa thư phòng tầng hai vẫn không có động tĩnh. Thiếu gia dường như không có thêm yêu cầu gì, mà mười giờ cũng đã đến giờ cô đi ngủ rồi. An Hạ nằm lên giường, nhắm mắt lại, chẳng mấy đã ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Tuy nằm trên một chiếc giường xa lạ, nhưng An Hạ lại ngủ rất ngon. Một đêm không mộng mị trôi qua, sáu giờ sáng, An Hạ đúng giờ tỉnh dậy.
Tuy là cùng thiếu gia đi công tác, nhưng An Hạ vẫn theo giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi như khi ở đại trạch Yến gia. An Hạ vào nhà tắm rửa mặt, sau đó vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Hải thành nhích về phía Nam hơn một chút so với Nam thành, bởi thế ở đây mặt trời cũng mọc sớm hơn. Chờ An Hạ chuẩn bị bữa sáng xong, mặt trời đã nhô lên được hơn một nửa.
Ánh nắng phía bờ biển chậm rãi theo mặt nước xanh ngắt thu vào lại tan ra, lấp lánh như những đốm sáng bạc. An Hạ chuẩn bị bữa sáng xong xuôi, giơ tay nhìn đồng hổ, đã tám giờ rồi. Bên trong căn biệt thự vẫn yên tĩnh như cũ, phòng ngủ của thiếu gia ở tầng hai im ắng không động tĩnh, không có dấu hiệu nào cho thấy thiếu gia đã ngủ dậy. Ngay khi cô ra khỏi bếp, đang nghĩ xem có nên lên đó gọi thiếu gia dậy hay không thì cánh cửa khép kín mở ra, tiếp sau đó là Yến Bắc Thần xuất hiện.
An Hạ có thể cảm nhận được rõ ràng bầu không khí bao quanh người Yến Bắc Thần không còn dễ chịu như lúc bình thường.
Hắn mặc quần áo ở nhà màu nhạt, dáng người cao ráo, hai chân thon dài đứng trước cầu thang tầng hai. Qua một đêm nghỉ ngơi, người bình thường sẽ là dáng vẻ dồi dào sức sống, tinh thần xán lạn. Nhưng Yến Bắc Thần lại cứ như vừa trải qua một trận ác chiến, hai đầu lông mày nhíu chặt, hàng lông mi dài rũ xuống, con ngươi trong đôi mắt hẹp dài mang theo âm trầm sát khí, ngoài ra, sắc mặt của hắn so với ngày hôm qua cũng kém hơn rất nhiều.
Loại chênh lệch này chủ yếu là biểu hiện trên sắc thái.
Màu da của Yến Bắc Thần không phải kiểu trắng trẻo như sữa của An Hạ, mà là một loại trắng nhợt nhạt bệnh tật. Các màu sắc khác trên cơ thể hắn cũng thiên về nhạt hơn bình thường, tóc và con ngươi đều là màu sợi đay, môi chỉ có một tầng m.á.u rất nhạt, hiện tại còn đang hơi mím lại, nhìn thế nào cũng thấy sắc bén mà vô tình.
Hắn đứng ở đó, như một pho tượng trong gian triển lãm nghệ thuật, yên tĩnh không cảm nhận được hơi thở của con người. Đứng một lát, bát linh hồn của hắn mới như được rót vào một ít, đôi con ngươi màu đay dưới hàng lông mi khẽ động, chuẩn xác dừng lại trên người An Hạ.
"Bảo mẫu nhỏ, chuẩn bị xong bữa sáng cho tôi chưa?"
-
Sau khi xác nhận bữa sáng đã làm xong, Yến Bắc Thần từ tầng hai đi xuống. Hắn vào nhà ăn, nhìn xuống bàn đồ ăn.
Hai cái sandwich, còn có một cốc nước cam mới pha.
Nắng mai xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu xuống mặt bàn, đổ một cái bóng dài cho đĩa sandwich và cốc nước. Yến Bắc Thần trầm mặc bước tới, ngồi xuống.
An Hạ đứng bên cạnh, phòng trường hợp hắn cần gì đó.
Nhưng Yến Bắc Thần không cần gì cả, chỉ có lúc ngồi xuống thoáng nhìn qua bữa sáng của mình. Sau đó, hắn cầm một miếng sandwich đặt sang chiếc đĩa trống bên cạnh, nói.
"Không ăn hết, cho em một cái đấy."
Nói xong, Yến Bắc Thần cầm chiếc sandwich còn lại lên, im lặng ăn.
Thiếu gia ngồi xuống trước bàn, cũng che đi một phần ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Ánh nắng ấm áp rơi xuống người hắn, nhưng lại cứ như không thể truyền độ ấm sang cho hắn. Hắn trầm mặc ăn bữa sáng của mình, im lặng c.ắ.n từng miếng, thiếu gia rất đẹp trai, đến cả động tác ăn cơm cũng mang theo cao quý tao nhã.
--------------------------------------------------













