Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 21
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Cảnh đẹp nhưng An Hạ không thể ngắm lâu hơn, chừng mười phút sau, Yến Bắc Thần cho xe dừng lại bên ngoài một quảng trường bên bờ biển.
An Hạ theo Yến Bắc Thần xuống xe.
Mười phút kinh diễm qua đi, An Hạ mang theo cảm giác rung động còn lưu lại bước xuống, thân thể và linh hồn dường như vẫn còn chưa quay về vị trí cũ, chỉ có thể máy móc bước theo sau thiếu gia.
Đây là một quảng trường bên bờ biển. Thiết kế không tệ, có khu trượt ván, có khu đệm nhảy, như hiện tại, đang có không ít người đang chơi trượt ván.
Bánh của ván trượt ma xát trên sân tạo ra tiếng ù ù cộc cộc, giữa những âm thanh đó, Yến Bắc Thần dẫn An Hạ đến trước một đình nghỉ chân.
Đình nghỉ chân nằm ở một góc nhỏ của quảng trường, bên trong bán trà, có một cái ghế dài, đối diện là quốc lộ, còn có cảnh biển mênh m//ô//n//g.
Nơi này ở vị trí cao hơn so với quốc lộ, tầm nhìn cũng rộng hơn so với khi đi trên đó, thậm chí lúc ngồi xuống ghế dài, còn có thể nhìn thấy mặt trời vẫn chưa chạm đến mặt biển.
Vào đến nơi, Yến Bắc Thần đi vào mua hai cốc trà sữa, sau đó cầm theo ống hút mang ra ghế dài.
Vóc dáng của người đàn ông cao lớn như thế, dĩ nhiên cũng kèm theo một cặp chân dài. Hắn ngồi xuống, sống lưng thẳng tắp tựa vào lưng ghế, cặp chân dài duỗi ra, dù chỉ là một động tác đơn giản tùy ỳ không hề hoa lệ thì cũng rất đẹp mắt.
An Hạ vào đến đình nghỉ chân thì luôn đứng ở cạnh ghế dài, cô nhìn theo Yến Bắc Thần đi mua hai cốc trà sữa, lại nhìn hắn ngồi xuống ghế, trong nhất thời không biết phải làm gì.
Mà Yến Bắc Thần sau khi lắc nhẹ hai cốc trà sữa thì đưa mắt nhìn bảo mẫu nhỏ đứng bên cạnh.
"Ngồi đi chứ." Yến Bắc Thần nói.
Thiếu gia đã có lời, An Hạ nhìn hắn một cái rồi ngồi xuống bên cạnh.
Yến Bắc Thần lúc này mới đưa mắt nhìn ra cảnh biển phía xa. Hắn giống như không có ý định rời đi, dáng vẻ như sẽ ở đây ngắm cảnh.
An Hạ nhìn hắn, nhìn một lát, giơ tay.
[Không phải muốn đi mua đồ sao ạ?]
Bảo mẫu vừa giơ tay, Yến Bắc Thần liền thu hồi tầm mắt. Đợi cô biểu đạt xong, Yến Bắc Thần lắc lắc cốc trà sữa trong tay, mỉm cười nói.
"Mua rồi này."
An Hạ: "..."
Nên thiếu gia nói muốn đi mua đồ là chính là mua trà sữa? Thế thì còn đưa theo cô làm gì?
Trong lúc An Hạ rối rắm suy nghĩ, Yến Bắc Thần đưa một cốc trà sữa kèm theo một cái ống hút cho cô.
"Uống đi."
Mi mắt cô khẽ động.
Bảo mẫu nhỏ giương mắt nhìn hắn, tựa như không hiểu vì sao hắn lại làm thế. Yến Bắc Thần nhìn ra được, cười nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Không phải con gái đều thích uống cái này sao?"
Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ cúi đầu nhìn cốc trà sữa trong tay hắn, cầm lấy. Nhận xong, An Hạ lại giơ tay.
[Cám ơn.]
Yến Bắc Thần nhìn cô, khẽ mỉm cười.
An Hạ đưa ống hút đến bên miệng, nhẹ nhàng uống một ngụm trà sữa. Hương trà đậm đà và vị sữa thơm ngon tiến vào khoang miệng, ánh mắt của An Hạ cũng theo nó sáng lên.
"Ngon không?"
Trong lúc nhìn An Hạ uống, Yến Bắc Thần cũng uống một ngụm. Hắn hỏi xong, An Hạ ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt của bảo mẫu nhỏ nhiễm phải một chút ôn nhu của nắng chiều, mà sau khi được uống trà sữa thơm ngọt thì dường như lại càng trở nên sáng trong hơn. Cô nhìn hẵn, khẽ mỉm cười.
Nụ cười của cô rất im lặng, im lặng mà ấm áp, tỏa ra sự cuốn hút từ sâu trong trong nội tâm, người ta có thể từ nụ cười đó của cô mà tâm tình đang tồi tệ dần chuyển biến tốt đẹp, sau đó trở nên bình tĩnh hơn. Cô khẽ mỉm cười, sau đó giơ tay.
[Uống rất ngon, ngọt nữa.]
Yến Bắc Thần nhìn động tác của cô, cười nói: "Đương nhiên là ngọt rồi, thêm đường mà."
Hắn nói xong, bảo mẫu nhỏ lại khẽ mỉm cười, sau đó, cô ngậm ống hút, đưa mắt nhìn ra biển lớn.
Ngắm cảnh hoàng hôn như thế này đúng là thích thật đấy, có nắng chiều, có biển rộng, có gió biển, còn có trà sữa ngọt lịm. Cái gì cũng không cần nghĩ, chỉ cần hưởng thụ trước mắt thôi.
An Hạ phóng mắt nhìn ra cảnh biển phía xa, nhìn một lát, lại quay đầu về nói với Yến Bắc Thần.
[Đây là lần đầu tiên em uống trà sữa.]
Yến Bắc Thần tựa lưng về sau ghế, ánh mắt từ hai bàn tay nhỏ nhắn chuyển về khuôn mặt cô. Cô gái nhỏ dưới ánh nắng chiều, mái tóc đen cũng được bao phủ một tầng nắng, trong mắt cô là trời cao biển rộng, còn có hắn.
Nhìn cô vui sướng mà im lặng biểu đạt xong một câu này, ánh mắt của Yến Bắc Thần gần như bị hút vào đôi mắt cô. Mà bảo mẫu nhỏ sau khi biểu đạt xong một câu này thì tiếp tục ôm cốc trà sữa ngắm cảnh biển, chỉ để lại cho hắn một góc nghiêng mềm mại.
Yến Bắc Thần ngồi ở đó, ngắm nhìn góc nghiêng mềm mại này, nhìn một lát, hắn nở một nụ cười nhợt nhạt, rồi đưa mắt tiếp tục ngắm cảnh biển mênh m//ô//n//g.
"Thế hả. Đi theo tôi, sau này sẽ cho em trải nghiệm càng nhiều cái đầu tiên hơn."
-
Uống trà sữa xong, Yến Bắc Thần lái xe với tốc độ tia chớp đưa bảo mẫu nhỏ về nhà.
Ăn tối, lại uống một cốc trà sữa, hiện tại đã là bảy giờ tối. Về đến nhà, Yến Bắc Thần gọi điện cho Lý Trạch, sau đó đi vào thư phòng ở tầng hai.
--- Lời tác giả ---
Yến tổng: Tui thề tui không có ý nào khác!
*
88: Được cả 2 cô cậu đều hay lỡ miệng, nói toàn mấy câu dễ gây hiểu lầm :)))
--------------------------------------------------













