Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 170
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Thấy cô gật đầu, sự căng thẳng trong Yến Bắc Thần không hề vơi bớt hơn. Hắn nhìn An Hạ, nói: "Nếu em không muốn trò chuyện thì cũng có thể kết thúc luôn lần khám bệnh này."
"Lúc trước anh ở đây khám bệnh đã đập tiền nạp hơn trăm vạn vào thẻ hội viên ở đây, trong thẻ còn dư nhiều lắm, thoải mái lãng phí."
Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ: “...”
Yến Bắc Thần dẫn cô đến đây gặp bác sĩ tâm lý, cô còn tưởng là vì quan hệ bạn bè giữa hắn và Kiều T.ử An, không ngờ Yến Bắc Thần vậy mà cũng là người bệnh của Kiều T.ử An.
An Hạ ngẩng đầu nhìn Yến Bắc Thần, nâng tay.
[Anh làm sao thế?]
Ý cười trong mắt bảo mẫu nhỏ vì lời nói của hắn mà hơi nhạt đi, thấy sự căng thẳng trong mắt cô, Yến Bắc Thần khẽ cười, nói: "Anh lớn lên trong hoàn cảnh như thế, tâm lý có vấn đề là rất bình thường."
Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ chớp chớp mắt.
So với hoàn cảnh trưởng thành của cô, hoàn cảnh của Yến Bắc Thần cũng không tốt hơn bao nhiêu. Tuy cô lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt, nhưng vẫn còn có chị gái. Cả tuổi thơ của Yến Bắc Thần đều gắn với áp lực gia đình, lại tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t của mẹ. Khi đó hắn chỉ mới mười tuổi, còn chưa trưởng thành.
Quả thật không thể nào có một tâm lý khỏe mạnh được.
Mà Yến Bắc Thần biết rõ tình trạng của mình, hắn biết bản thân có vấn đề, cũng không để cho sự bất thường đó tiếp tục phát triển, nên chủ động định kỳ tìm đến bác sĩ tâm lý để điều chỉnh, giữ cho bản thân bình thường hết mức có thể. Tuy nhìn qua vẫn có hơi khác thường, nhưng có thể giữ dáng vẻ này đã rất không dễ dàng rồi.
An Hạ nhìn Yến Bắc Thần, lặng lẽ ôm lấy hắn.
Bảo mẫu nhỏ dùng hai cánh tay nhỏ của mình để ôm hắn, cái ôm của cô không lớn, nhưng lại rất dừng sức. Cơ thể nhỏ nhắn thơm mềm như muốn dành cho hắn mọi sự an ủi, Yến Bắc Thần cúi đầu hôn lên mái tóc cô, cười nói.
“Đi đi.”
Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ khẽ gật đầu.
-
An Hạ đi lên phòng khám bệnh ở tầng hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Hai người rời khỏi sân bay vào bốn rưỡi chiều, đến biệt thự đã là hơn năm giờ. Bên ngoài ánh nắng vẫn còn chói mắt, mặt trời mới chỉ hơi ngả về Tây, chưa hề có dấu hiệu xuống núi. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào sô pha trong phòng khách, Yến Bắc Thần ngồi đó, chờ đợi cuộc trò chuyện bên trong phòng khám kết thúc.
Tối qua Yến Bắc Thần tăng ca, bảy giờ sáng lại chạy đến công ty. Bận việc xong không nghỉ ngơi một giây mà tiến thẳng đến sân bay đi Tần thành, rồi lại từ Tần thành trở về, còn lái xe chở An Hạ đến đây. Hắn có hơi mệt, nhưng ngồi trên ghế sô pha lại không hề buồn ngủ, thậm chí dáng ngồi vẫn thẳng tắp.
Buổi khám đầu tiên bao giờ cũng rất ngắn gọn nhanh chóng, hơn sáu giờ, từ tầng hai truyền đến tiếng mở cửa, An Hạ và Kiều T.ử An đi ra.
Yến Bắc Thần ngẩng đầu lên, An Hạ cũng đưa mắt xuống. Vẻ mặt của bảo mẫu nhỏ không có gì khác thường, ánh mắt cũng cực kỳ bình tĩnh, lúc ánh mắt của hai người chạm nhau, cô cũng chỉ im lặng khẽ cười với hắn.
Nhìn thấy nụ cười đó của cô, trái tim Yến Bắc Thần thoáng cái thả lỏng, hắn cũng mỉm cười đáp lại.
Sau đó, Kiều T.ử An gọi Yến Bắc Thần, An Hạ đi xuống, Yến Bắc Thần lại đi lên.
Kiều T.ử An thông báo về tình trạng của An Hạ với Yến Bắc Thần.
“Khúc mắc trong lòng cô ấy đã được tháo gỡ, việc nói trở lại chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng vì cô ấy đã không nói suốt nhiều năm, cho dù cơ quan phát âm không có vấn đề thì cũng có phần nào đó bị thoái hóa. Cho nên ngoài bác sĩ tâm lý, cần sắp xếp thêm giáo viên ngôn ngữ trị liệu.” Kiều T.ử An nói kết quả cuộc trò chuyện của mình với An Hạ cho Yến Bắc Thần.
Yến Bắc Thần nghe xong, lại chỉ hỏi:
“Cô ấy có sợ không?”
Yến Bắc Thần hỏi xong, Kiều T.ử An liếc hắn một cái.
Bản thân nói một tràng giang đại hải vấn đề liên quan đến việc điều trị, Yến Bắc Thần lại chỉ quan tâm cô có sợ không.
“Không hề.” Kiều T.ử An đáp, nhớ lại trạng thái vừa rồi của An Hạ, nói tiếp: “Cô ấy rất bình tĩnh.”
Kiều T.ử An không biết ngôn ngữ ký hiệu, cho nên trong lúc trao đổi với An Hạ, cô đã gõ chữ để nói chuyện. Có lẽ vì người này là bạn của Yến Bắc Thần, hoặc là vì Kiều T.ử An từng là bác sĩ tâm lý của Yến Bắc Thần, cho nên An Hạ cực kỳ tin tưởng Kiều T.ử An. Cô gần như không giấu diếm điều gì, kể lại toàn bộ chuyện năm xưa.
Số lượng người bệnh mà bác sĩ tâm lý gặp không phải con số nhỏ, rất nhiều người là vì quá khứ không tốt nào đó mà mắc bệnh tâm lý. Với bệnh nhân từng có quá khứ như thế, phần lớn sẽ biến thành u uất, cực đoan, nóng nảy, thậm chí tự hại mình, tự sát hoặc trả thù xã hội. Nhưng An Hạ lại chọn bao dung quá khứ đó, im lặng bình thản mà trưởng thành, nói rõ cô là một người rất kiên cường.
Tâm lý của An Hạ cũng không có vấn đề gì lớn, sạch sẽ thông suốt, chỉ vướng ở trở ngại ngôn ngữ, nhưng vì khúc mắc của quá khứ đã được tháo gỡ, chỉ cần kiên trì trị liệu thì chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Kiều T.ử An nói xong, Yến Bắc Thần gật đầu đáp: "Đã biết."
“Từ giờ mỗi tuần đến hai buổi." Kiều T.ử An sắp xếp, "Ngoài ra cần sắp xếp vài buổi với giáo viên ngôn ngữ bên kia. An Hạ không thể nói từ năm sáu tuổi, hệ thống ngôn ngữ của độ tuổi đó còn chưa quá phức tạp, tức là sẽ phải luyện dần từ sáu tuổi đến hai mươi tuổi của hiện tại, phát âm từ A, dần dần tiến lên."
--------------------------------------------------













