Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 169
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Bị Lý Trạch mắng đểu, Yến Bắc Thần lại chỉ nhìn anh ta, khuyên nhủ: "Đừng nói thế, sẽ khiến cậu giống một người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ đó."
"Tôi còn không bằng người bị chồng bỏ đâu." Lý Trạch đáp.
Lý Trạch nói xong, Yến Bắc Thần rất nghiêm túc mà nhìn anh ta, sau đó quay sang nói với An Hạ: "An Hạ em đừng hiểu lầm, anh và cậu ta thật sự không có gì."
Lý Trạch: "..."
Lý Trạch tức giận đến mức trợn mắt trắng với Yến Bắc Thần, An Hạ thì cười cười, An Thanh đứng bên cạnh bèn nói với Lý Trạch: "Xe tôi vẫn gửi trong đây, trợ lý Lý, tôi đưa anh về nhé."
An Thanh nói xong, Lý Trạch lập tức cám ơn rồi cùng An Thanh đi về phía xe của cô ấy.
Đợi đến khi hai người họ đi hẳn rồi, Yến Bắc Thần giúp An Hạ mở cửa ghế lái phụ, cười nói: "Đi thôi."
An Hạ nhìn Yến Bắc Thần, cười gật đầu rồi ngồi vào xe.
-
Một tuần không về, ngoài việc nhớ Yến Bắc Thần, An Hạ còn nhớ đám hoa cỏ ở nhà. Cô gọi video với Yến Bắc Thần, thấy đám hoa cỏ dưới sự chăm sóc của hắn vẫn phát triển tươi tốt.
Nhưng nhìn qua màn hình rốt cuộc vẫn không bằng nhìn tận mắt, có thể chạm vào hoa, ngửi thấy mùi thơm. Cho nên sau khi ngồi vào xe, An Hạ lập tức ngóng trông được về nhà xem đám hoa cỏ của cô.
Nhưng thay vì đưa An Hạ về nhà ngay, Yến Bắc Thần lại lái xe đưa cô tới ngoại ô phía Tây của thành phố. Nói một cách tương đối thì nơi này khô ráo hơn bờ biển một chút. Nhưng so với phía Đông, phía Tây lại không được phát triển bằng. Nơi này hầu hết là núi rừng và những t.h.ả.m thực vật rậm rạp, xung quanh xanh mướt một màu. Yến Bắc Thần cho xe chạy men theo con đường núi.
Ngọn núi này không cao, con đường này giống như được đặc biệt sửa sang lại, chạy thẳng lên đến đỉnh núi, cuối đường có một căn biệt thự kiểu Âu, Yến Bắc Thần cho xe dừng lại trước cổng rồi dừng lại.
Bởi vì Yến Bắc Thần phải lái xe nên không tiện nhìn cô dùng ngôn ngữ ký hiệu, An Hạ vẫn luôn ngồi im lặng một bên không làm phiền hắn. Cô vốn tưởng Yến Bắc Thần sẽ đưa mình về nhà, không ngờ hắn lại đưa cô đến một nơi mà họ chưa từng đến.
Xe dừng lại, An Hạ thoáng nhìn về phía biệt thự, rồi quay sang Yến Bắc Thần, nâng tay lên.
[Đây là đâu?]
“Bệnh viện.” Yến Bắc Thần cười trả lời cô
An Hạ hơi ngẩn ra.
Trong lúc cô ngẩn người, Yến Bắc Thần tháo đai an toàn, đặt tay lên tóc mái của cô. Ngón tay hắn dọc theo mái tóc đen mềm mại của cô, dừng trên khuôn mặt ấm áp.
Cuối cùng, ngón trỏ hắn hơi cong lại, gõ nhẹ một cái lên vị trí trái tim cô, cười nói.
“Chúng ta đến khám chỗ này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
--- Lời tác giả ---
Sắp kết thúc rùi~
-
Yến Bắc Thần dẫn An Hạ vào biệt thự.
Hai người vừa bước vào, từ tầng hai đã truyền xuống một giọng nam. Người đàn ông kia chống hai tay lên tay vịn, nhìn Yến Bắc Thần và An Hạ ở phòng khách dưới tầng, nói.
“Đến rồi à.”
Người đó nói xong, Yến Bắc Thần và An Hạ ngẩng đầu nhìn lên.
Kiều T.ử An đứng trên tầng, mặc bộ quần áo giản dị, thoạt nhìn khoảng hơn ba mươi, dáng vẻ nho nhã lịch sự, trên sống mũi đeo một cặp kính viền vàng, khoé môi mang theo ý cười.
Sau khi chào hỏi Yến Bắc Thần và An Hạ, Kiều T.ử An từ trên tầng đi xuống, bắt tay với Yến Bắc Thần rồi được hắn giới thiệu cho An Hạ.
“Kiều T.ử An, bạn tôi, là bác sĩ tâm lý.”
Giới thiệu xong, Yến Bắc Thần lại giới thiệu An Hạ cho Kiều T.ử An.
"Bạn gái tôi.”
Có thể là vì vừa rồi khi giới thiệu Kiều T.ử An, Yến Bắc Thần bỏ thêm cụm từ “bạn tôi” vào đằng trước nên lúc An Hạ bắt tay Kiều T.ử An, cô có cảm giác khí chất trên người Kiều T.ử An cũng khá giống với Yến Bắc Thần.
Cô bắt tay với Kiều T.ử An, cười cười với người này.
Kiều T.ử An là bác sĩ tâm lý, dù thuộc thế hệ U40 nhưng đã nổi tiếng cả trong và ngoài nước. Trước đây người này làm việc ở nước ngoài, sau mới về nước mở phòng khám tư.
Căn biệt thự này vừa là chỗ ở, vừa là phòng khám tư của Kiều T.ử An. Bởi vì không gian trong biệt thự được bố trí gần gũi như một ngôi nhà, nên bệnh nhân ở đây cũng dễ thả lỏng tinh thần hơn.
Trước đó, Yến Bắc Thần đã kể sơ qua cho Kiều T.ử An về tình trạng của An Hạ. Chi tiết hơn thì không nói rõ, chỉ nói An Hạ do nguyên nhân tâm lý nên hiện tại không thể mở miệng nói chuyện.
Hắn không sốt ruột muốn đưa An Hạ đến gặp Kiều T.ử An ngay là vì biết An Hạ còn có khúc mắc. Cho nên hắn đã đợi lần này trở lại Tần thành, gỡ bỏ xong khúc mắc mới sắp xếp cho cô đến khám tâm lý.
Cuộc gặp gỡ giữa bác sĩ tâm lý và người bệnh thường không được phép có sự xuất hiện của người thứ ba. Sau khi chào hỏi, Kiều T.ử An lên phòng khám ở tầng hai, Yến Bắc Thần và An Hạ thì ở lại tầng một.
Đứng đợi trong phòng khách tầng một, Yến Bắc Thần nhìn An Hạ đứng đối diện, nâng tay chạm nhẹ vào hai má của cô, nói.
“Hôm nay chỉ tâm sự đơn giản với bác sĩ Kiều thôi, sẽ không hỏi em quá nhiều. Nếu có câu hỏi nào em không muốn trả lời thì có thể im lặng.”
Yến Bắc Thần dùng lòng bàn tay ấm áp mà khô ráo ôm lấy khuôn mặt cô, giọng nói dịu dàng. Nghe xong, An Hạ khẽ cười gật đầu.
--------------------------------------------------













