Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 163

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

"Con bé cảm thấy chỉ cần mình không nói là có thể bảo vệ đoạn quá khứ đau lòng kia của tôi."

"Con bé tình nguyện không nói lời nào, cũng không muốn vạch trần tôi."

"Con bé cứ thế cất giấu bí mật kia, làm một đứa câm, im lặng mà sống qua ngày."

An Thanh vuốt ve ly rượu, viên đá bên trong đã tan hết, khiến cho ly rượu lạnh lẽo thấu xương, thế nhưng ngón tay cô ấy đặt trên đó lại như không hề cảm nhận được, hoặc là trái tim cô ấy đã bị cái lạnh làm cho c.h.ế.t lặng.

"Là tôi hại em ấy."

An Thanh nói xong câu này thì im lặng rất lâu, sau đó mới tiếp tục.

"Tôi không nên nói ra những lời kia với em ấy. Khi đó em ấy đang sốt cao, ý thức đã sớm mơ hồ. Hơn nữa lúc tôi bị xâm phạm, con bé đã phát ra âm thanh, là tôi không cho con bé tiếp tục lên tiếng. Mà cho dù con bé muốn cứu tôi thì cũng không cứu được, cửa tủ đã bị tôi khoá lại rồi."

"Tôi tự che mắt mình, bỏ qua những điều này, chỉ chăm chăm nhìn vào nỗi đau của bản thân, sau đó cầm d.a.o nhọn đ.â.m lại con bé, muốn con bé cũng trở nên khốn khổ giống tôi, tan nát như tôi."

"Khi đó chắc chắn là tôi điên rồi."

"Con bé sinh ra đã yêu tôi, cho đến giờ vẫn yêu. Nhưng tôi lại có rất nhiều lúc không yêu con bé, thậm chí hận con bé, trả thù con bé."

"Tôi không phải là một người chị gái tốt."

-

"Nhưng tôi vẫn mong sai lầm của mình có thể sửa chữa, hy vọng con bé có thể một lần nữa mở miệng nói chuyện."

"Thật ra chuyện mười bốn năm trước kia không để lại nhiều tổn thương cho tôi bằng việc An Hạ không thể nói nữa. Rất nhiều chuyện có thể tạo thành miệng vết thương trong tim, nhưng thời gian trôi qua, vết thương đó sẽ kết vảy."

"Chỉ riêng vết rách này là luôn đầm đìa chảy máu."

"Lúc An Hạ nói muốn giúp tôi khởi kiện, nói muốn giúp tôi báo thù, tôi cảm thấy cơ hội khiến vết thương đó kết vảy đã đến rồi." An Thanh nói.

Đối với An Hạ, án kiện lần này sẽ là sự trả thù cho những tổn thương mà An Thanh đã phải chịu trong quá khứ.

Nhưng An Thanh lại càng hy vọng đây sẽ là cơ hội để An Hạ buông bỏ áy náy và bóng ma của bản thân.

An Thanh nói xong, ngẩng đầu nhìn Lý Trạch ngồi đối diện, mỉm cười với anh ta rồi nói.

"Nếu nhờ chuyện này mà con bé có thể bỏ qua quá khứ thì tốt quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

"Con bé vốn dĩ vẫn có thể nói được."

An Thanh nói xong câu thứ hai, lại cúi đầu xuống.

Ánh đèn trên sân thượng vẫn m.ô.n.g lung mờ ảo, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt của người phụ nữ, bọc lấy tâm trạng dưới đáy mắt. Từ khi về Tần thành, cô ấy vẫn luôn bình tĩnh. Mọi chuyện đi tới kết thúc, rốt cuộc đã tháo cái gông xiềng phủi đầy bụi nào đó trên người. Cô ấy chậm rãi kể xong quá khứ của bản thân, cảm xúc thấp thoáng phập phồng, trong ánh mắt bình tĩnh cũng theo câu chuyện của cô ấy dần xuất hiện tự trách, áy náy, hối hận và hối tiếc, đan xen lại một chỗ.

Rốt cuộc thì cô ấy vẫn là một người chị gái, chống đỡ trời đất và cuộc sống của em gái.

Mà một người làm chị gái đôi khi cũng sẽ có phiền não và hoang mang.

Lý Trạch nhìn cô ấy, một lát sau, anh ta nói: "Cô khi đó cũng chỉ là một đứa trẻ thôi."

Lý Trạch nói xong, ngón tay của người phụ nữ đặt trên ly bỗng như cảm nhận được cái lạnh hơi co lại, An Thanh ngẩng đầu nhìn về phía Lý Trạch.

"Khi đó cô mới mười hai tuổi." Lý Trạch đối diện với ánh mắt của cô ấy, nói.

"Bất cứ cô bé mới mười hai tuổi nào khi gặp phải chuyện đó, có lẽ cũng không thể giải quyết tốt hơn cô."

"Cô đã bảo vệ được An Hạ."

"Mà khoảng thời gian cô tự trách kia cũng chỉ là một quãng ngắn mất phương hướng, cô đã tìm lại phương hướng của mình rất nhanh rồi."

"An Hạ đã trưởng thành rất tốt, cô là một người chị gái tuyệt vời."

An Thanh nhìn Lý Trạch, lúc anh ta nói xong mấy câu ấy, nét mặt cô ấy không có nhiều thay đổi. Anh ta chỉ như một người lắng nghe, đến khi cô ấy ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại hỗn loạn, bèn bước tới nghe cô ấy trút hết những chuyện quá khứ và cảm xúc của hiện tại.

Nhưng anh ta không chỉ là một người lắng nghe đơn thuần.

Anh ta thật sự lắng nghe những lời cô ấy nói, thậm chí nghe ra cảm xúc của cô ấy, rồi dựa theo những gì cô ấy trải qua mà đưa ra đ.á.n.h giá vừa đúng lúc vừa thỏa đáng, khiến mớ cảm xúc rối bời của cô ấy dần được sắp xếp lại.

Đúng vậy.

Cô ấy chỉ lạc lối một đoạn rất ngắn ngủi.

Năm mười lăm tuổi, sau khi trở về, cô ấy đã đ.á.n.h nhau với An Mỗ. An Thanh của mười lăm tuổi cực kỳ điên cuồng, An Mỗ đã không còn đ.á.n.h lại được cô ấy. Thời gian đó, cô ấy chăm sóc An Hạ, tắm rửa cho em, xử lý vết thương, dùng số tiền dành dụm được để mua cho em bộ quần áo mới.

Quãng thời gian ấy, An Hạ rất vui vẻ, ngày nào tan học cũng mong ngóng được nhanh chóng trở về nhà.

Cho đến tận một ngày, sau khi hai chị em ăn cơm xong, ngồi chơi ở gò đất nhỏ trước cổng khu tập thể. An Thanh nói với An Hạ mình phải đi rồi.

Khoảnh khắc ấy, An Hạ ngẩng đầu nhìn chị.

Từ khi An Thanh trở về, chỉ cần ở cạnh An Thanh là An Hạ đều nắm c.h.ặ.t t.a.y chị như thể đang níu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Lần này cũng vậy, tuy đang chơi ở bên ngoài, nhưng An Hạ vẫn nắm tay cô ấy không rời.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 163

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 163
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...