Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 164

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Nhưng khi nghe cô ấy nói phải đi, An Hạ chỉ ngây người một thoáng, sau đó mỉm cười, rồi buông tay ra.

Đối với An Hạ, cô ấy chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất. Thế nhưng khi cô ấy nói muốn đi, An Hạ cũng không hề do dự lập tức buông tay.

Một cô nhóc mới chín tuổi đã biết bản thân không nên trở thành gánh nặng hay trói buộc của chị gái. Dù có phải quay lại những ngày bị An Mỗ đ.á.n.h đập thì cũng không sao cả, cô chỉ mong chị gái sẽ sống tốt.

Nhưng ngay khi An Hạ buông tay, An Thanh lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé gầy guộc của em. An Thanh nhìn em, nói nghiêm túc.

“Hạ Hạ, em đi theo chị đi.”

Tươi cười trên mặt An Hạ như phủ thêm một lớp sương mờ.

An Thanh vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y em, hỏi lại lần nữa.

“Hạ Hạ, em có bằng lòng đi với chị không?"

"Theo chị rất khổ, có thể sẽ không có cơm ăn. Nhưng chỉ cần chị có cơm, chị sẽ không để em đói.”

Nghe vậy, đôi mắt đen láy của An Hạ dâng đầy nước mắt, từng giọt lớn rơi xuống như mưa lũ.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi An Thanh trở về, An Hạ khóc.

Bị An Mỗ đ.á.n.h không khóc, gặp lại chị gái sau ba năm không khóc, khi chị nói sẽ đi vẫn không khóc, chỉ đến khi biết mình có thể ở bên chị gái mãi mãi, cô mới khóc.

Đứa nhỏ câm không thể nói, cũng không biết phát ra âm thanh, chỉ im lặng để nước mắt tuôn rơi, từng giọt từng giọt lớn rơi xuống. Đôi bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t t.a.y chị, như thể đang nắm trọn cả thế giới.

Khi ấy cô bé câm không biết nói, cũng không biết thủ ngữ, một tay cô bé nắm chặt chị, tay kia lấy giấy bút từ cặp sách, run run viết ra những gì muốn nói.

[Chị gái đi đâu, em đi theo đó.

Nếu không có cơm, thì cùng nhau nhịn đói.

Nếu có cơm, thì chia nhau ăn.]

Chữ viết của học sinh tiểu học còn xiên vẹo, nhiều chữ còn viết thiếu nét, nhưng An Thanh vẫn hiểu trọn vẹn, An Thanh cười, ôm chặt em gái vào lòng.

Cô ấy đưa An Hạ rời khỏi căn nhà ấy, như thể đã rẽ sang một con đường khác, sau đó lại quay đầu nhặt lại đứa em vẫn luôn đứng đợi mình.

Từ đó, hai chị em lại cùng nhau đi trên con đường đúng đắn, đi tới tận bây giờ.

An Thanh hồi tưởng chuyện xưa, sau khi nghe xong lời của Lý Trạch, cô ấy rốt cuộc nâng ly nhấp một ngụm rượu.

“Em ấy rất yêu tôi.” An Thanh nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

“Tôi cũng rất yêu con bé.”

--- Lời tác giả ---

Yến tổng: Mai là tui được lên sân khấu rồi.

-

Sau khi uống với Lý Trạch một ly rượu, An Thanh trở về phòng.

Hai chị em ở chung một phòng, có phòng khách, có thư phòng, ngoài ra còn có hai phòng ngủ, hai chị em mỗi người một phòng. An Thanh vừa quẹt thẻ mở cửa bước vào thì thấy An Hạ đang ngồi ở phòng khách, vừa kết thúc cuộc gọi video với Yến Bắc Thần. Nhìn thấy chị gái bước vào, An Hạ ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng trong, gương mặt ửng hồng, như là đang thẹn thùng, mỉm cười e lệ với chị.

Trong khoảng thời gian An Hạ đến Tần thành, tuy Yến Bắc Thần không đi cùng, nhưng chỉ cần rảnh rỗi là sẽ gọi video cho cô. Trong những cuộc gọi này, Yến Bắc Thần nói, An Hạ thì im lặng dùng ngôn ngữ ký hiệu đáp lại, trên mặt luôn có ý cười.

An Hạ lúc này giống như bất kỳ cô gái bình thường nào khác trên thế gian, đang chìm đắm trong hạnh phúc ngọt ngào, có được một mối tình đẹp.

“Vừa gọi video cho Yến tiên sinh hả?”

An Thanh nhìn hai má hồng hồng của em gái, cười hỏi.

Nghe chị hỏi, ý cười trong mắt An Hạ càng đậm, cô chỉ gật đầu, rồi cất điện thoại, nâng tay lên.

[Chị đi đâu thế?]

“Lên sân thượng uống ly rượu.” An Thanh vừa nói vừa đi đến ngồi xuống ghế sô pha, bên cạnh An Hạ. An Hạ cũng đã ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người chị.

An Thanh khá thích uống rượu, nhưng cách uống lại hoàn toàn khác An Mỗ, cô ấy ngẫu nhiên mới uống một ít để thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi. Hoặc uống khi tâm trạng không vui để lấy lại tinh thần. Chưa bao giờ uống nhiều hay để mình say.

An Hạ nghe chị gái trả lời, im lặng mỉm cười.

“Đúng rồi, vừa nãy có trợ lý Lý ngồi uống cùng.” An Thanh nhớ ra Lý Trạch, thuận miệng bổ sung.

Lý Trạch là trợ lý của đội luật sư, phụ trách tất cả các công việc của đội ngũ luật sư và hai chị em. Lần này bọn họ trở về, trung tâm là An Hạ, còn Lý Trạch lo phần chỉnh sửa những việc bên lề, rà soát lại sơ hở. Anh ta là một trợ lý cực kỳ hoàn hảo, gần như không giống như một người trong đội ngũ luật sư.

Mà lúc trước tiếp xúc với đội ngũ luật sư An Hạ cũng chưa từng gặp anh ta.

Chẳng qua những điều này đều không quan trọng, An Hạ nhìn chị, nâng tay lên.

[Hai người ngồi tán gẫu ạ?]

“Ừ, nói chuyện một lúc.” An Thanh đáp.

An Thanh nói xong, An Hạ cũng không hỏi thêm nữa. Trong khoảng thời gian này, chị gái luôn phối hợp để giải quyết cho xong vụ kiện, cảm xúc rất bình ổn, ngay cả khi tội trạng đã bị phủi bụi của Chu Mỗ được tuyên án, cô ấy cũng chỉ lẳng lặng ôm cô một cái.

Nhưng hẳn là trong lòng An Thanh vẫn còn chất chứa rất nhiều điều chẳng thể nói ra.

Những lời này hai chị em họ đều ngầm hiểu trong lòng, chị gái cũng không tiện nói với cô. An Thanh cần một nơi để trút bầu tâm sự, có lẽ Lý Trạch chính là một lựa chọn tốt.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 164

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...