Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 162

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

"Nhưng cuộc sống lại cứ kỳ diệu như thế. Chỉ cần anh sắp quên thì sẽ có sự vật sự việc gì đó giúp anh nhớ lại." An Thanh nói.

"Thời gian tôi làm việc ở nhà hàng, có một hàng xóm nọ gần nhà tôi trùng hợp đến làm tu sửa miếu ở khu vực tôi làm việc. Ông ấy nhận ra tôi, sau đó nói với tôi, bảo tôi về nhà xem thử đi, ông ấy nói An Hạ sắp bị ba tôi đ.á.n.h c.h.ế.t rồi."

Vừa rồi An Thanh nói cuộc sống này rất kỳ diệu.

Điểm kỳ diệu không chỉ có những sự kiên sẽ bị sự vật sự việc nào đó khơi gợi lại, mà còn có một điểm, rằng thời gian cũng sẽ xoa dịu đi vài thứ cảm xúc. Sau khi những cảm xúc tiêu cực được xoa dịu, cảm xúc tích cực sẽ một lần nữa hiện ra, An Thanh nhớ lại một vài chuyện lúc trước liên quan đến An Hạ.

Con bé sẽ gọi cô ấy là chị gái, sẽ để dành cho chị bánh quy mà cô ấy thích nhất, sẽ ôm cô ấy nói mình chỉ có chị gái thôi, không có mẹ thì hai người họ nương tựa vào nhau là đủ.

An Thanh của mười lăm tuổi sau một đêm trằn trọc không ngủ nhớ lại vô số những mẩu vụn ký ức tốt đẹp, lại tưởng tượng ra cuộc sống bất hạnh hiện tại của An Hạ, cuối cùng, cô ấy vẫn quyết định quay về một chuyến.

Lúc An Thanh về đến nhà, An Mỗ đang túm tóc An Hạ bắt cô bé uống rượu.

Ba năm không gặp, An Mỗ so với lúc trước lại càng buồn nôn hơn, ông ta già hơn, sa sút hơn, càng vô năng càng vô dụng hơn. Mà An Hạ lại không có gì thay đổi.

Ba năm trôi qua, An Thanh đã cao hơn rất nhiều, nhưng An Hạ lại vẫn là dáng vẻ lúc trước.

Cô bé vẫn là thân hình của năm sáu tuổi, thậm chí gầy yếu hơn, mái tóc bị cắt nham nhở, mặc quần áo rách, cuộn người dưới chân An Mỗ, giống một con búp bê rách nát.

An Hạ đúng là rất giống búp bê.

Trên người con bé không hề có hơi thở của người sống, xương cốt nhỏ bé yếu ớt, hai má trắng bệch không có màu máu, đôi mắt trống rỗng vô hồn. Cô bé cuộn mình nằm kia, như đang nhìn vào một điểm nào đó, lại như đang không nhìn gì cả, chỉ đơn giản là cuộn mình nằm kia, chịu đựng chuỗi ngày tháng khổ sở này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

Nhưng một con búp bê không có hơi thở của người sống vậy mà khi nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu nhìn thấy chị gái qua ba năm đã cao hơn lúc trước, ánh mắt trống rỗng vô hồn của cô bé bỗng như được nhỏ lên một giọt nước, lấp lánh ánh sáng.

"Đó là điểm sáng duy nhất trên cơ thể chứng minh con bé vẫn còn sống." An Thanh nói.

"Khi đó bởi vì con bé đi báo công an, hại Chu Mỗ bị gọi đến, về sau ông ta không còn đưa theo ba tôi đi đ.á.n.h bạc nữa. Mất đi cái cây rung tiền, ba tôi dồn mọi sự căm hận lên người Hạ Hạ. Ngày cũng như đêm, ông ta đ.á.n.h con bé không ngơi nghỉ, tra tấn con bé từ thể xác tới tinh thần. Ông ta túm tóc con bé, như là đang xách một con mèo con ch.ó mà đánh. Bị túm tóc rất đau, Hạ Hạ bèn tự cắt tóc đi, khiến ông ta không túm được nữa. Nhưng không ngờ, ông ta không túm tóc con bé nữa, cứ thế giẫm lên đầu con bé mà đánh."

"Ba năm con bé không hề lớn lên, mỗi ngày đều phải chịu đòn roi của An Mỗ, An Mỗ cũng không cho con bé cơm ăn. Thi thoảng hàng xóm sẽ quan tâm con bé, một đứa nhỏ không thể nói, trong vòng ba năm đã lớn lên trong đòn roi và sự bố thí của người khác như thế."

"An Mỗ là cơn ác mộng cả đời của con bé."

"Khi nhìn thấy cảnh tượng đó tôi tưởng mình đã điên rồi, tôi như một kẻ điên chạy tới, kéo con bé từ dưới chân An Mỗ ra rồi ôm con bé trong lòng, con bé cũng túm chặt lấy tôi. Nằm trong vòng tay tôi, ánh sáng trong mắt con bé càng lúc càng sáng, con bé cứ thế mà giữ chặt tôi, có lẽ không phải là con bé giữ để tôi không rời đi, mà đơn giản là vì muốn chạm vào tôi. Dù tôi đã nói những lời độc ác như thế với con bé, hạ xuống một lời nguyền rủa độc ác như thế, mà con bé lại không hề để trong lòng."

"Con bé chỉ nhớ tôi là chị gái nó." An Thanh nói.

"Tôi ôm con bé, cảm nhận được độ ấm cơ thể, xác nhận con bé vẫn còn sống. Sau đó tôi ôm con bé, hỏi con bé sao không kêu, không đau sao. Con bé cũng chỉ cười với tôi, ánh mắt sáng ngời mà sạch sẽ. Tôi hỏi sao con bé không nói gì, con bé cũng chỉ cười với tôi."

"Con bé không thể nói nữa rồi."

"Rõ ràng trước khi chuyện đó xảy ra, con bé nói rất giỏi. Đứa bé sáu tuổi đã sớm nói chuyện lưu loát, cũng rất có logic. Con bé thậm chí sẽ hát những bài được mẹ dạy, thi thoảng lúc tôi không ngủ được, con bé còn hát cho tôi nghe, giống như khi mẹ vẫn đang còn sống. Con bé thậm chí còn có thể đọc thơ cổ, kể tôi nghe những câu chuyện cổ tích mà tôi từng dạy cho con bé. Giọng nói của con bé rất êm tai, non nớt trong veo, lại ngọt ngào như nước suối, nhưng con bé không bao giờ nói lại được nữa."

Hơi thở của An Thanh trở nên dồn dập.

Ngón tay đặt trên ly rượu hơi siết lại, sau đó, một lần nữa thả ra.

"Tôi nói không cho con bé lên tiếng, con bé vậy mà không lên tiếng thật nữa."

"Con bé cho rằng đây chính là trừng phạt dành cho mình, bởi vì con bé đã không thể cứu tôi, cho nên con bé không có tư cách được nói chuyện nữa."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...