Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 161
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
"Đừng lên tiếng!"
Không biết là cô ấy đang nói với ai, mà tiếng động khe khẽ trong tủ cuối cùng cũng biến mất.
Không cần biết là chuyện đau đớn gì đã diễn ra, thời gian vẫn tiếp tục trôi. Vui vẻ thì ngắn ngủi, đau đớn lại kéo dài vô tận, An Thanh không biết là đã trôi qua bao nhiêu lâu, trong phòng vẫn tối đen, cô ấy nằm trên đất, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà, như một cái xác không hồn nằm bất động, bóng tối như thuỷ triều dâng lên nuốt trọn cô ấy.
Thể xác của cô ấy đã phải chịu một sự giày vò khủng khiếp.
Mà cùng với sự giày vò thể xác và nỗi tuyệt vọng sâu hun hút trong lòng. Đây là chuyện đã xảy ra, đã không thể cứu vãn, trở thành bóng tối phủ lấy cả tương lai của cô ấy.
Vì sao cô ấy phải chịu đựng chuyện này chứ?
Vì sao?
An Thanh không ngừng tự hỏi bản thân.
Cô ấy có cảm giác bản thân như bị nhấn chìm trong bùn lầy, cơ thể đang chảy tràn ra, cô ấy không cam lòng, muốn bắt lấy cọng cỏ duy nhất bên cạnh vũng bùn.
Cô ấy đứng dậy, bước đến trước chiếc tủ nơi An Hạ đang trốn.
Cô ấy vốn sẽ không gặp phải những chuyện này. An Thanh nghĩ.
Bởi vì ban đầu móng vuốt của Chu Mỗ vốn là hướng về phía An Hạ. Sau đó cô ấy chen chân vào, dùng tình cảm chị em không đáng bao nhiêu kéo con bé ra khỏi ông ta, đồng thời đẩy chính mình vào vực sâu.
Cô ấy hy sinh như thế cho An Hạ, còn An Hạ thì sao? Con bé im lặng, bình an, sạch sẽ trốn trong chiếc tủ được cô ấy khoá lại. Rõ ràng cô ấy đã cứu An Hạ, nhưng con bé lại không cứu cô ấy.
An Thanh bắt đầu sinh ra nỗi căm hận với em gái.
"Sao mày lại vô dụng thế hả?" An Thanh đứng trước tủ, giọng nói đã khàn đặc.
Trong tủ phát ra tiếng vang rất nhỏ.
An Thanh không bận tâm đến tiếng động đó, cô ấy như đã bị nước bùn ăn mòn toàn thân, giọng nói mang theo sự căm hận chưa từng có, nói với An Hạ bên trong tủ.
"Mày đúng là đồ vô dụng. Vì sao không mở tủ ra, vì sao không cứu tao? Người gặp phải chuyện đó vì sao không phải là mày?"
An Thanh nhấc chân đạp vào cánh cửa tủ một cái, bên trong im lặng không có tiếng động. An Thanh nhìn cánh cửa tủ bằng ánh mắt vô hồn, tiếp tục.
"Mày nghe lời quá nhỉ, bảo không lên tiếng là không lên tiếng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Thế thì cả đời này mày cũng đừng lên tiếng nữa."
-
"Sau đó tôi quay lưng bước đi." An Thanh nói.
"Lúc đó tôi không định báo công an, dù sao cũng không hiểu mấy thứ này. Nhưng An Mỗ không hề xuất hiện trong lúc tôi bị Chu Mỗ xâm phạm lại canh được đúng lúc tôi ra khỏi phòng mà vác tôi đi nhốt lại."
Ông ta nhốt An Thanh trong tầng hầm, cho nên về sau cô ấy cũng không biết An Hạ đã xảy ra chuyện gì.
"An Hạ không lên tiếng."
"Bởi vì không lên tiếng nên lúc phát hiện ra con bé, thì con bé đã bị nhốt trong tủ ba ngày. Bởi vì cơ thể sốt cao mất nước nên phải ở bệnh viện cấp cứu mấy ngày, không dễ dàng gì mới cứu lại được cái mạng."
"Nhưng từ sau lần đó, con bé không thể nói nữa." An Thanh nói.
Thật ra không phải An Mỗ cứu An Hạ, mà hôm đó An Thanh la hét quá dữ, hàng xóm ít nhiều cũng đã nghe thấy tiếng, có mấy người sang hỏi thăm tình hình hai chị em. An Mỗ chỉ nói hai chị em vẫn rất tốt, hôm đó là do bị ông ta đ.á.n.h nên An Thanh mới la hét như vậy, sau đó không chịu nổi nên đã bỏ trốn rồi. Còn An Hạ thì chắc là ra ngoài chơi.
Nhưng trẻ con đi chơi rồi cũng phải về nhà. Đám bạn đồng trang lứa của An Hạ mấy ngày liền không gặp con bé, bèn kể cho người lớn trong nhà. Bọn họ lại đến tìm An Mỗ, An Mỗ chẳng để tâm chỉ tập trung đ.á.n.h bài, bọn họ cảm thấy không ổn, bèn báo công an.
Là cảnh sát tìm được An Hạ trong tủ.
Cũng là cảnh sát trả chi phí cấp cứu cho An Hạ.
Thậm chí sau đó chăm sóc cho An Hạ cũng là những cảnh sát này.
An Hạ chỉ mới sáu tuổi, nhưng sự chăm sóc của cảnh sát đã khiến cô đặt rất nhiều niềm tin vào họ. Tuy cô bé còn chưa đi học, nhưng An Thanh đã dạy cô vài ghép vần.
Sau khi ra viện, An Thanh không báo án, cô bé bèn đi báo án.
Chu Mỗ và An Mỗ đều bị gọi đến, thậm chí cảnh sát còn đi tìm An Thanh, Chu Mỗ An Mỗ phủ nhận, An Hạ lại chẳng có bằng chứng gì, An Thanh từ chối gặp cảnh sát(*), chuyện này cứ thế bị gác sang một bên.
(*) Tức là An Thanh không xuất hiện nên tính là từ chối gặp
"Tôi không về nhà nữa." An Thanh nói.
"Tôi bị nhốt trong tầng hầm dưới mặt đất hai ngày, bạn tôi đến tìm tôi, tôi bèn trốn đi với bọn họ."
Mà những người gọi là bạn này của cô ấy chính là mấy tên côn đồ lớp trên cô ấy quen được lúc đi học. An Thanh bỏ trốn theo bọn họ thì không tiếp tục đi học nữa, thậm chí sau khi cảnh sát đến tìm, cô ấy đã rời khỏi Tần thành.
"Tôi không muốn quay lại đó. Không có người nào để tôi lưu luyến, nơi đó khiến tôi buồn nôn, tôi cũng không có nhà. Cứ thế, tôi một thân một mình sống ở thành phố." An Thanh nói.
"May là khi đó còn chưa kiểm soát chặt, tuy tôi chỉ mới mười hai, nhưng mấy nơi nhỏ như vậy không có mấy khái niệm lao động trẻ em này kia. Tôi làm việc ở một nhà hàng, không kiếm được tiền, nhưng ít nhất có miếng ăn. Chỉ cần có tiền là tôi sẽ cùng đám bạn bè kia vào quán net, uống rượu, cuộc sống mơ hồ như thế trôi qua ba năm, chuyện lần đó dường như cũng mờ dần trong tâm trí."
--------------------------------------------------













