Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 15
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Đối với chuyện An Hạ làm trợ lý sinh hoạt, mấy người giúp việc đều cảm thấy là chuyện không thể nào. An Hạ không thể nói, vốn đã khó mà làm tốt được công việc có yêu cầu cao như trợ lý sinh hoạt cho thiếu gia, bây giờ lại thêm tội không nghe lời, sẽ không có người chủ nào muốn dùng một trợ lý sinh hoạt như vậy, thậm chí nói quản gia Lâm có thể cho cô ở lại tòa nhà chính làm việc đã là rất nhân từ rồi.
Nhưng sau một buổi chiều hôm nay, quan sát An Hạ làm việc, chị Trình cảm thấy An Hạ không phải là một cô gái nhỏ không nghe lời. Cô không thể nói, nhưng đó cũng là một ưu điểm, có thể im lặng không làm phiền đến ai. Hơn nữa cô làm việc rất gọn gàng đâu vào đấy, sắp xếp sao thì làm theo vậy, làm trợ lý sinh hoạt chưa hẳn là không thể làm tốt.
Ngược lại bởi vì cô không thể nói nên chị Trình càng thêm đồng cảm với cô. Đi tìm việc làm chắc chắn đều là vì tiền, lương của trợ lý sinh hoạt sẽ cao hơn người giúp việc bình thường, nên chị Trình cũng có suy nghĩ muốn giúp đỡ An Hạ.
An Hạ theo sau chị Trình đi về phía một khóm cây đã được cắt tỉa gọn gàng, chị Trình nhìn An Hạ đi phía sau còn im lặng hơn cả trước đó, hỏi: "Chị nghe mọi người nói sáng nay thiếu gia hỏi chuyện mà em không trả lời."
An Hạ nghe thấy câu hỏi đó thì quay đầu nhìn cô ấy. Chị Trình bình tĩnh đón lấy ánh mắt này, cười hỏi: "Là câu hỏi gì thế?"
An Hạ nhìn chị Trình, ánh mắt của cô không vì câu hỏi của chị Trình mà xuất hiện d.a.o động. Nhìn thấy vẻ mặt của cô, chị Trình nói: "Có lẽ em có thể nói với chị đấy."
Chị Trình có thiện ý hỏi, An Hạ có thể nhìn ra. Ánh mắt của cô ấy mang theo thật lòng quan tâm, là thật sự muốn giúp đỡ cô. Nhưng An Hạ nhìn cô ấy, vẫn không trả lời.
Chị Trình đợi một lúc nhưng cô gái nhỏ vẫn không lên tiếng, ý cười trong mắt cô ấy hơi thu về, cũng từ bỏ suy nghĩ muốn hỏi tiếp.
Khẽ thở dài một hơi, chị Trình lắc lắc đầu, cười không tiếp tục nói nữa. Cô ấy tiếp tục đi về phía trước, nhưng cánh tay bỗng bị cô gái nhỏ kéo lại. Chị Trình quay đầu, cô gái nhỏ lấy điện thoại ra, gõ mấy chữ đưa cho cô ấy xem.
[Hôm nay thiếu gia có về không ạ?]
Chị Trình là người giúp việc lâu năm ở đại trạch, đã làm việc ở đây bốn đến năm năm.
Chị Trình khẽ lắc đầu, nói: "Chắc là không đâu."
Dứt lời, chị Trình giống như nhớ ra gì đó, bổ sung một câu.
"Thiếu gia rất chán ghét nơi này."
-
Ai ngờ thiếu gia rất chán ghét nơi này lúc chiều tối lại quay về đại trạch. Nhưng mà thiếu gia không về tòa nhà chính, thậm chí còn không cho người báo với quản gia Lâm. Sau khi xuống xe, hắn đi dọc hành lang trong đại trạch, đi thẳng đến từ đường sáng nay bị hai anh em Yến gia đến làm ầm ĩ một trận.
Lúc đi vào mặt trời còn chưa hoàn toàn xuống núi, đến khi bóng đêm hoàn toàn phủ xuống cũng không thấy đi ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Người giúp việc trong nhà nhìn thấy thiếu gia đi vào từ đường báo chuyện này cho quản gia Lâm. Quản gia Lâm nói bọn họ không cần để ý, lại bảo người giúp việc trong nhà không được đến làm phiền hắn.
Đợi đến nửa đêm, quản gia Lâm mới dọc theo hành lang đi về phía từ đường chưa được thắp đèn.
Ngay cả đèn trong hành lang từ lúc trời còn chưa tối đến hiện tại đã được bật hết lên, quản gia Lâm đẩy cửa từ đường, dựa theo ánh đèn ngoài hành lang nhìn vào bên trong. Ánh sáng tiến vào trước, chiếu lên cánh tay chống trên đất và sống lưng hơi ngả về sau của người đàn ông. Ngoài ra còn có bả vai, còn lại đều ẩn trong bóng tối.
Quản gia Lâm đẩy cửa bước vào, sàn gỗ trong từ đường phát ra tiếng động, người đàn ông ngồi trên bồ đoàn vẫn không động đậy. Quản gia Lâm ngẩng đầu nhìn tấm bài vị duy nhất đặt trên bàn thờ.
"Không còn sớm nữa." Quản gia Lâm thu hồi ánh mắt, cúi đầu nói với Yến Bắc Thần ngồi trên bồ đoàn.
Yến Bắc Thần nghe thấy, thu lại cánh tay chống trên bồ đoàn, bởi vì ngồi quá lâu mà bả vai cũng bắt đầu tê rần. Hắn xoay các khớp tay, hỏi: "Mấy giờ rồi ạ?"
"Chín giờ." Quản gia Lâm nói.
Yến Bắc Thần ngạc nhiên: "Đã muộn vậy rồi."
Dứt lời, Yên Bắc Thần phục hồi tinh thần, lại nhìn tấm bài vị đặt trên bàn thờ. Cuối cùng, hắn đứng dậy, nói: "Đi thôi."
Người đàn ông đứng lên, bóng lưng cao ráo thẳng tắp mang theo thấp thoáng lạnh lẽo và áp bức. Hắn đi trước rời khỏi từ đường, quản gia Lâm theo phía sau, đồng thời xoay người đóng cửa từ đường lại.
"Về mà sao không cho người báo?" Quản gia Lâm hỏi.
Yến Bắc Thần đột ngột trở về, lúc về cũng không cho người báo tin, quản gia Lâm phải đến tận khi hắn về rồi mới nghe được từ người giúp việc.
"Chiều nay ở công ty có chút việc, rầy rà mất thời gian mãi, sau đó thì về rồi." Yến Bắc Thần nói, "Con muốn đi Hải thành một chuyến."
Quản gia Lâm nhìn hắn, đáp một tiếng, không tỏ ý kiến.
"Cơm tối đã chuẩn bị rồi, cần hâm nóng lên không?" Quản gia Lâm hỏi.
"Không cần phiền vậy." Yến Bắc Thần nói, lại tiếp: "Cho con bát mì đi."
-
Hơn chín giờ tối, thiếu gia và quản gia Lâm từ từ đường về tòa nhà lớn, sau đó quản gia Lâm sắp xếp An Hạ chuẩn bị một bát mì cho thiếu gia.
Yến Bắc Thần về phòng thay quần áo, lúc vào đến nhà ăn đã thấy mì đặt trên bàn và bảo mẫu nhỏ.
--------------------------------------------------













