Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 14
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
"Chị vừa bảo cái này để dỗ trẻ con còn gì."
Dứt lời, Yến Bắc Thần vẩy vẩy que tiên nữ phép thuật, đi vào văn phòng của mình.
Thư ký nhìn theo khung cảnh quái dị này: "..."
-
Công việc buổi sáng ở tòa nhà lớn đã xong, buổi trưa ăn cơm xong, An Hạ được điều đến đình viện ở bên ngoài tòa nhà lớn làm việc.
Tháng ba vào xuân, ngoại trừ cần sửa sang lại bên trong tòa nhà thì đình viện ngoài đại trạch cũng cần tu bổ một đợt. Đại trạch Yến gia nằm trong một mảnh đất tư nhân, nhà lớn thì hoa viên cũng lớn. Mặt cỏ xanh rờn, hoa sơn trà nở rộ, tuy còn chưa vào giữa hè, nhưng đã có thể thấy được một khung cảnh sức sống rực rỡ đủ mọi sắc màu.
Bốn tòa trạch của Yến gia được nối liền bằng hành lang, thiết kế theo phong cách Trung Quốc, bao quanh hành lang lại là hoa viên. Hoa cỏ phong phú đa dạng đủ mọi chủng loại, nhưng mùa này thì mới chỉ có những loại hoa nở vào mùa xuân và hoa sơn trà là nở rộ.
Công việc cắt tỉa hoa cỏ dĩ nhiên là của thợ làm vườn, điều người giúp việc ra cũng chỉ để quét tước lau dọn xung quanh.
Nắng chiều rực rỡ, âm thanh từ máy cắt cỏ ồn ào cuối cùng cũng kết thúc. An Hạ đi theo mấy người giúp việc quét dọn chỗ cành lá, nhìn thấy mấy đóa sơn trà màu trắng rơi trên đất.
"Em thích thì cứ lấy đi, dù sao cũng phải quét đi thôi." Trong viện ngoại trừ người giúp việc được điều đến thì còn có người giúp việc chuyên môn phụ trách dọn dẹp vệ sinh ở đình viện. Người giúp việc kia là chị Trình, là một chị gái có khuôn mặt dịu dàng ôn nhu.
An Hạ ngẩng đầu nhìn cô ấy, thấy chị Trình mỉm cười với cô, An Hạ cũng cười đáp lại. Sau đó, cô cầm một đóa hoa sơn trà bỏ vào túi.
Lấy được hoa sơn trà mình thích rồi, An Hạ bắt đầu theo mọi người dọn dẹp, chỉ cần nhìn thấy hoa sơn trà thì chị Trình đều sẽ nhặt đưa cho An Hạ. Mỗi lần đó An Hạ đều biểu đạt lời cám ơn xong mới nhận lấy, đến lúc nghỉ giải lao, trong túi An Hạ đã đựng đầy hoa sơn trà.
"Em thích hoa hả?"
Mấy người giúp việc ngồi ngay trên bậc thang nghỉ giải lao, chị Trình ngồi ở bậc thang bên trên, nhìn An Hạ ngồi ở bậc thang bên dưới lấy từng đóa sơn trà trắng nhặt được xếp lên váy.
Cô gái nhỏ này không thể nói, làm gì cũng thật im lặng, cô hơi cúi đầu, ngẫu nhiên sẽ có một làn gió nhẹ thổi qua, thổi bay mấy sợi tóc bên cần cổ trắng nõn, mấy đóa sơn trà trên váy cũng khẽ rung động.
Nghe thấy câu hỏi này, cô gái nhỏ quay đầu, nụ cười mang theo im lặng. Cười xong, cô gõ mấy chữ lên màn hình rồi đưa về phía chị Trình.
An Hạ: Chị gái em thích.
Chị Trình đọc dòng chữ ấy, lại nhìn An Hạ, cười: "Tình cảm của hai chị em em chắc là tốt lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
An Hạ nghe thấy lời này thì rất vui vẻ, cô lại cười với chị Trình, sau đó quay đầu, chụp một tấm ảnh hoa sơn trà xếp trên váy. Chụp xong, cô gửi tấm ảnh này cho chị gái.
Khung đối thoại của hai người dừng lại ở chữ tốt hôm qua chị gái gửi trả lời, An Hạ gửi ảnh đi không lâu, tin nhắn trả lời của chị gái An Thanh đã gửi về.
[Chị gái: Hoa sơn trà.]
An Hạ đọc tin nhắn, khóe môi cong cong, cô đặt tay lên màn hình, gõ một tin nhắn gửi đi.
[An Hạ: Hôm nay mọi người dọn dẹp ở hoa viên, trong hoa viên có rất nhiều, em nhặt được mấy bông. Nhưng mà không thể về nhà, nếu không nhất định sẽ mang về tặng chị.]
Rất nhanh, An Thanh gửi lại một khuôn mặt cười.
[Chị gái: Ngày trước ở trường em cũng có rất nhiều, em đều nhặt mang về cho chị.]
An Hạ nhìn mặt cười chị gái gửi, giống như ký ức trước đây cũng theo đó mà ùa về. Tuổi thơ của hai chị em họ chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất.
Bên trong hoa viên, gió nhẹ thổi qua mấy bông hoa sơn trà xếp trên váy, được ánh nắng chiếu lên lại càng trở nên trắng thuần mà tinh khiết. An Hạ thất thần nhìn hoa sơn trà một lúc lâu, sau đó lại cầm điện thoại lên.
[An Hạ: Tiêu Tiêu thế nào rồi ạ?]
Lần này An Thanh không trả lời nhanh như những lần trước, An Hạ chờ một lúc, tin nhắn trả lời mới gửi đến.
[Chị gái: Đêm qua chuyển biến xấu, cả đêm đều phải ở trong bệnh viện.]
Biểu tình trên mặt An Hạ lập tức thay đổi, An Thanh lại gửi một tin nhắn khác đến.
[Chị gái: Đã ổn định lại rồi, không có gì đáng ngại nữa.]
Cách một lúc lâu, lại một tin nhắn khác được gửi đến.
[Chị gái: An Hạ, cực khổ cho em rồi.]
An Hạ đọc tin nhắn này, ngón tay đặt trên màn hình không có hành động gì tiếp theo nữa.
"An Hạ." Chị Trình ngồi phía sau gọi một tiếng, An Hạ quay đầu, chị Trình cười đứng lên nói: "Tiếp tục làm việc thôi."
Suy nghĩ miên man từ trên màn hình điện thoại thu về, An Hạ khẽ gật đầu, cất điện thoại đi, sau đó một lần nữa cất những bông hoa sơn trà về túi. Chị Trình nhìn theo động tác của cô, nhớ lại mấy câu chuyện tán gẫu lúc giữa trưa của những người giúp việc.
Cô ấy biết An Hạ được một người giúp việc trong nhà là mẹ Vương đưa đến để xin ứng tuyển làm trợ lý sinh hoạt cho thiếu gia, thiếu gia đã gặp cô, quản gia Lâm còn để cô đi gọi thiếu gia dậy. Nhưng hình như bởi vì thiếu gia hỏi cô chuyện gì đó mà cô không trả lời, nên chuyện làm trợ lý sinh hoạt này mới bị tạm gác lại.
--------------------------------------------------













