Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 11

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

An Hạ dựa theo hướng dẫn đó của quản gia Lâm bước đến mở cánh cửa kia ra.

Cánh cửa này gần với cửa sổ, cũng là hướng mặt trời. Chín rưỡi sáng, ánh nắng đã càng rực rỡ hơn, xuyên qua chiếc rèm lụa mỏng chiếu vào căn phòng, chiếu sáng mỗi một ngóc ngách.

An Hạ đứng ngoài cửa, nhìn thiếu gia đang ngủ say trên giường.

Thiếu gia nằm trên chiếc giường lớn, chăn đệm đều là màu xanh nước biển, cơ thể của thiếu gia chìm trong đó, giống như nam nhân ngư nơi đại dương sâu thẳm.

Trên đệm có ánh nắng tinh nghịch nhảy nhót, cánh tay của thiếu gia tùy tiện đặt bên ngoài tấm chăn, khiến một nửa được ánh nắng chiếu sáng, một nửa thì chìm trong bóng tối, tạo nên một đường ranh giới nhợt nhạt đến mức tưởng chừng trong suốt.

Hắn gối đầu lên chiếc gối mềm mại, mái tóc màu sợi đay tùy ý tản ra xung quanh, bên dưới tóc mái là cặp mắt xinh đẹp tinh tế đang nhắm chặt, hàng lông mi dài cũng theo đó cụp xuống, tạo thành một cái bóng mờ dưới mắt. Dưới đôi mắt là sống mũi cao thẳng và một đôi môi mỏng.

Người ở thời điểm ngủ say sẽ trở về trạng thái thả lỏng nhất, bởi vì giấc ngủ cũng là cách gọi khác cho một quá trình nghỉ ngơi.

Nhưng mà thiếu gia của cô thì không. Đôi mắt hắn nhắm chặt, môi cũng mím chặt, cặp lông mày hồi sáng gặp cô vốn còn giãn ra hiện tại cũng đã cau lại.

Chỉ là dáng vẻ đó khiến đường nét trên mặt hắn càng trở nên có hình dạng hơn, đặc biệt là làn da trắng nhợt nhạt kia, khiến hắn giống như một bức tượng bạch ngọc được đặt nằm trên giường.

An Hạ đi đến gần.

Ở khoảng cách này, An Hạ rốt cuộc cảm nhận được hơi thở của người sống từ bức tượng bạch ngọc này, hắn đang thở, tiếng hô hấp đều đều trầm thấp, là nhịp thở của một người đang ngủ say.

Quản gia Lâm bảo cô gọi thiếu gia dậy, nhưng cô không thể nói, không có cách nào "gọi" hắn dậy.

Nghĩ đến đây, An Hạ lấy điện thoại ra, gõ vào mấy chữ. Ngón tay đưa đến nút phát tiếng, An Hạ nhìn hàng lông mày cau chặt của thiếu gia, động tác bỗng dừng lại.

Tuy âm thanh máy móc kia có thể thay cô lên tiếng, nhưng nó lại không dễ nghe cho lắm, còn có cảm giác quỷ quỷ dị dị. Thiếu gia đang ngủ say, ngộ nhỡ bật âm thanh này lên rồi dọa thiếu gia sợ thì đúng là không ổn cho lắm.

Thế là, An Hạ cất điện thoại đi, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay của thiếu gia. Mà một khắc khi bàn tay cô chạm đến cánh tay của thiếu gia, còn chưa làm đến bước tiếp theo, thiếu gia đang trong trạng thái ngủ say thình lình mở mắt.

Bầu không khí cũng theo một cái mở mắt đó của thiếu gia rơi vào hầm băng lạnh lẽo đáng sợ, một giây khi ánh mắt của An Hạ chạm đến sự âm trầm hung ác trong mắt thiếu gia, cảm giác đ.á.n.h hơi được nguy hiểm đã thúc giục cô nhanh chóng rút tay về. Thế nhưng cô còn chưa kịp rút tay, thiếu gia đã bắt ngược cánh tay cô, giây tiếp theo, An Hạ nặng nề rơi xuống mặt đệm mềm mại, trên cổ có thêm một cánh tay đè chặt.

Nơi cuống họng trong thoáng chốc bị đè chặt khiến hơi thở không thể tự do lưu chuyển, cô sợ hãi mở to hai mắt, từ cổ họng phát ra tiếng kêu cứu ú ớ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

"A a --"

-

Một tiếng kêu cứu này kéo ý thức của Yến Bắc Thần quay về. Hung ác và c.h.ế.t chóc như của một loài động vật m.á.u lạnh trong mắt ầm ầm rút xuống, trong tích tắc tiêu tán. Yến Bắc Thần nhìn An Hạ bị mình đè dưới thân, thu lại cánh tay đang kẹp cổ cô.

An Hạ như người sắp c.h.ế.t đuối được kéo từ trong nước ra, vội vàng hít vào từng ngụm không khí. Khí quản và khoang n.g.ự.c được lấp đầy, nhưng cũng đồng thời, cơn đau rát từ cổ truyền đến, cô lập tức ho dữ dội.

"Khụ khụ khụ."

Cô gái nhỏ bò lồm cồm ngồi dậy, đưa tay che phần cổ vừa bị kẹp chặt, lại ho dữ dội. Cơ thể nhỏ nhắn gầy gò của cô run lên, làn da trắng như tuyết cũng chuyển thành đỏ.

Yến Bắc Thần đưa tay ra sau lưng cô, nhẹ nhàng vỗ giúp cô thuận khí, áy náy lên tiếng: "Không sao chứ? Xin lỗi nhé, tôi không chú ý, chỉ ra tay theo bản năng."

Dứt lời, Yến Bắc Thần thấy cô vẫn còn ho, nói: "Sao em không gọi tôi?"

Hắn nói xong, An Hạ đưa mắt nhìn lên.

Ho một lúc, cảm giác khó chịu ở cổ họng đã có hơi giảm bớt, An Hạ lại quay về dáng vẻ lặng im ngày thường. Khuôn mặt cô vì ho mà đỏ ửng, nhưng cũng vì thế mà nhìn cô có thêm sức sống hơn, lan đến cả đôi mắt đen láy của cô, nhìn lại càng sáng hơn so với bình thường.

Đón lấy ánh mắt của cô, Yến Bắc Thần mới nhớ ra là cô không thể nói.

Bàn tay to của Yến Bắc Thần vẫn còn đặt sau lưng cô, An Hạ thấy đã khá ổn rồi, bèn từ trên giường đi xuống. Cô đưa tay làm ngôn ngữ ký hiệu.

[Âm thanh phát ra từ điện thoại rất khó nghe, sợ dọa đến thiếu gia.]

--- Lời tác giả ---

Hú hú hú, tui là một kẻ khốn nạn, tui thích viết thế này.

ps. Kẻ điên đang ngủ không thể đụng vào không thể đụng vào đâu~

*

88: Tèn ten, lại thêm một chương thả thính đây~

Chính là ở cái chương này, khoảnh khắc nam9 quỳ xuống, sau đó gọi 2 ông anh tới quỳ chung Bát đã quyết định phải nhảy hố ngay và luôn, mê cái sự điên rồ của ổng c.h.ế.t đi được huhuhu~

Chắc đây là bộ mà Bát quyết định nhảy hố nhanh nhất, chỉ mới đọc đến nửa chương 4 hahaha..

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...