Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 12
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Cô gái đứng ở đó, nghiêm túc thành thật giải thích vì sao vừa rồi mình không gọi mà lại muốn lay hắn dậy. Yến Bắc Thần nghe vậy, trong đầu tự động nhớ lại âm thanh ồn ào kia.
Đúng là sẽ dọa c.h.ế.t hắn.
Yến Bắc Thần nâng mắt nhìn An Hạ vẫn còn đứng tại chỗ, mỉm cười nói: "Giọng của em rất dễ nghe, em có thể trực tiếp gọi tôi."
Tuy là bảo mẫu nhỏ không thể nói, nhưng hình như cô có thể phát ra tiếng, vừa rồi cũng nhờ có nó hắn mới nhanh chóng lấy lại ý thức. Sau đó còn nghe thấy cô ho khan, thanh âm mềm mại như bông, lại có hơi giống với tiếng suối mát lành, rất êm tai.
Đây là một lời khen, An Hạ nghe vậy thì cười.
Bảo mẫu nhỏ cười lên cũng rất im lặng, vô thanh vô thức. Yến Bắc Thần nhớ lại tình huống vừa rồi, hỏi: "Em có thể phát ra tiếng?"
Yến Bắc Thần hỏi xong, bảo mẫu nhỏ khẽ gật đầu.
"Vậy thì tức là chức năng vẫn lành lặn không có tổn hại." Yến Bắc Thần hỏi tiếp, "Vậy vì sao em không thể nói chuyện?"
Yến Bắc Thần hỏi xong, An Hạ rũ mắt nhìn hắn.
Bảo mẫu nhỏ dường như còn im lặng hơn cả dáng vẻ vốn có. Cô cứ thể mở to đôi mắt đen láy nhìn hắn, không dùng ngôn ngữ ký hiệu, cũng không dùng điện thoại phát âm thanh, chỉ một mực nhìn hắn như thế.
Yến Bắc Thần đợi thêm một lúc cũng không thấy bảo mẫu nhỏ có ý tứ gì muốn trả lời câu hỏi này.
"Bỏ đi." Hắn không hỏi nữa, bước xuống giường.
-
Sau khi thiếu gia rời giường, đến nhà ăn ăn sáng. Ăn sáng xong thì lại lập tức rời khỏi đại trạch.
Tòa nhà chính bận rộn tất bật từ sáng sớm rốt cuộc được thả lỏng sau khi thiếu gia rời đi. Chờ quản gia Lâm lại sắp xếp thêm vài công việc, người giúp việc trong tòa nhà chính lập thành nhóm đi làm. Những công việc này không cần gấp gáp, mọi người đều thong thả hoàn thành, nhưng vẫn đảm bảo sự cẩn thận tỉ mỉ. Không có thiếu gia ở nhà, An Hạ lại được xếp vào nhóm làm việc với mẹ Vương, hai người cộng với vài người nữa phụ trách giặt giũ rèm cửa và lau cửa kính.
Đông đi qua, hạ lại đến, đại trạch cũng bắt đầu đợt tổng vệ sinh mới.
Quản gia Lâm sắp xếp công việc xong thì rời khỏi tòa nhà chính đến các tòa nhà khác. Bên trong tòa nhà chính không còn người quản lý, mọi người thoáng cái thả lỏng hơn, mẹ Vương kéo tay An Hạ, bắt đầu hỏi chuyện sáng nay.
"Sao rồi? Thiếu gia có nói sẽ cho con ở lại không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Buổi sáng An Hạ gọi thiếu gia dậy, thiếu gia dậy xong thì đến nhà ăn ăn cơm. Mà An Hạ sau đó lại về phòng bếp hỗ trợ, giống như cũng chỉ được sắp xếp đi gọi thiếu gia dậy mà thôi.
Mẹ Vương hỏi xong, An Hạ khẽ lắc đầu.
"Chưa nói? Sao lại thế nhỉ." Mẹ Vương hơi nghi hoặc. Bình thường công việc gọi thiếu gia dậy cũng chỉ có trợ lý sinh hoạt mới được làm mà.
"Sáng nay xảy ra chuyện gì? Con có chọc gì khiến thiếu gia không vui không?" Mẹ Vương hỏi.
Mẹ Vương hỏi như vậy, An Hạ mới nhớ lại chuyện sáng nay. Ban đầu vốn là không có gì, nhưng mà lúc thiếu gia hỏi cô vì sao không nói lại chỉ nhận được sự trầm mặc của cô, hình như sau đó thiếu gia đã không nói chuyện với cô nữa.
Nghĩ đến đây, An Hạ lấy điện thoại ra, gõ mấy chữ rồi đưa cho mẹ Vương xem.
Mẹ Vương đưa mắt nhìn chữ trên màn hình, một người giúp việc khác ở bên cạnh đang nghe cuộc trò chuyện của hai người, thấy mẹ Vương nhìn sang cũng tò mò ghé mắt lại hóng.
"Thiếu gia hỏi chuyện nhưng em không trả lời á?" Người giúp việc kia hơi giật mình.
"Em đúng là to gan thật đấy." Người giúp việc kia nói xong thì nhìn An Hạ nói: "Chúng ta đều là người làm công cho thiếu gia, bình thường đều là chủ nhân nói gì thì người giúp việc nghe đó, trợ lý sinh hoạt lại càng phải nghe lời, em thế mà lại dám không trả lời lúc thiếu gia hỏi."
Người giúp việc kia nói xong, An Hạ căng thẳng nhìn sang mẹ Vương. Trong mắt mẹ Vương cũng nổi lên nghi hoặc, An Hạ là một đứa nhỏ rất nghe lời, bảo gì thì làm đó, sao có thể xảy ra chuyện như thế. Bà muốn hỏi chi tiết, nhưng nhìn thấy cô gái nhỏ căng thẳng nhìn mình nhất thời không nỡ truy hỏi tiếp nữa, an ủi.
"Cũng không nhất định. Không thì chờ tối nay thiếu gia quay về hỏi lại xem."
"Tối nay thiếu gia không về." Người giúp việc kia nói, "Bình thường thiếu gia đã ít về đại trạch rồi, một lần ra ngoài là phải đi bốn đến năm ngày, lần này chắc cũng vậy thôi."
Người giúp việc kia nói xong, nhìn An Hạ nói: "Theo chị thấy thì em cũng đừng hỏi nữa. Có được làm trợ lý sinh hoạt hay không còn chưa biết, em mà đi hỏi, khiến thiếu gia nhớ đến hành động to gan hồi sáng của em, thì chưa biết chừng đến cả chỗ cho người giúp việc trong nhà cũng không còn."
Người giúp việc kia nói xong, An Hạ càng căng thẳng hơn.
-
Mười giờ, Yến Bắc Thần đến trụ sở chính của tập đoàn Yến thị.
Bên trong phòng hội nghị to lớn trang trọng, những nhân viên cấp cao đều đã chờ sẵn, Yến Bắc Thần bước đến trước cửa, trợ lý đã đợi sẵn lập tức đưa văn kiện cho hắn, nói qua nội dung hội nghị lần này.
"Là về chi nhánh công ty ở Hải thành."
Tập đoàn Yến thị là tập đoàn y d.ư.ợ.c lớn nhất trong nước, mạng lưới chi nhánh công ty trải khắp cả nước, năm ngoái sau khi Yến Bắc Thần tiếp quản công ty, nội bộ tập đoàn bởi vì người quản lý mới nhậm chức mà sôi s//ụ//c một phen. Tuy đã trôi qua nửa năm, bầu không khí giương cung bạt kiếm này đã không còn, nhưng ai cũng không biết được đây có phải là giai đoạn bình yên trước giông bão hay không.
--------------------------------------------------













