Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 107
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Hai người ngồi ở đó, giống với trước đây ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời đêm.
Trước đây mỗi lần ngồi với nhau, nội dung trò chuyện của hai người đều liên quan đến việc học tập, bạn bè, và cả những chuyện xảy ra ở trường. Mà bây giờ, hai người giống như hai đường thẳng tại một điểm gấp khúc nào đó đã chạy ra xa đối phương, cuộc sống trở nên khác biệt, tựa như thời gian đã trộm mất cuộc sống có chung tiếng nói của bọn họ mất rồi.
Trước khi ngồi xuống, Lý Văn Tiệp về nhà rót một cốc nước, An Hạ nhìn cậu ta uống nước, cười nâng tay.
[Uống rượu?]
Đúng là hôm nay Lý Văn Tiệp đã uống rượu, thành ra hiện tại cổ họng có hơi khô nóng. Nhìn An Hạ làm xong thủ ngữ, Lý Văn Tiệp cười cười, đặt cốc nước chỉ còn lại một nửa xuống bàn rồi đáp: "Ừ."
"Hôm nay câu lạc bộ có hoạt động, hoạt động kết thúc thì mọi người rủ nhau đi ăn một bữa."
Đại học không giống với cấp ba, mọi người đều đã là người trưởng thành.
Tuy chỉ vừa mới thành người lớn, nhưng mọi thứ đều đến rất tự nhiên, bọn họ cũng dần tiếp xúc với những hoạt động xã giao và thói quen của người lớn.
Lý Văn Tiệp nói xong, An Hạ cười, nâng tay.
[Hoạt động gì thế?]
Lý Văn Tiệp liếc An Hạ một cái.
Ai cũng có thể đi tham quan trường học.
Giống như lần trước cậu ta dẫn cô đến thăm trường mình, ngoại trừ những nơi không thể vào, những nơi khác An Hạ đều có thể đi.
Nhưng đi tham quan và học tập trong đó không giống nhau.
Dù An Hạ đã đi thăm trường đại học, nhưng cô chỉ giống như đang đứng ngoài một chiếc tủ kính, nhìn các sinh viên trải qua thanh xuân của mình trong đó, sống một cuộc sống khác hẳn với cô.
Có thể vì tác dụng của rượu cồn, Lý Văn Tiệp bỗng nhiên bồi hồi xúc động. Cậu ta nhìn khuôn mặt tươi cười của An Hạ, lại không thể cười theo cô như trước đây.
Lý Văn Tiệp tiếc nuối.
"Là..." Lý Văn Tiệp mở miệng.
An Hạ im lặng nhìn cậu ta, đợi nghe.
Cô gái ngồi đối diện qua một chiếc bàn nhỏ, dù đã trôi qua nhiều năm, cô vẫn không khác nhiều với hồi cấp ba. Mặc quần áo đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, im lặng mộc mạc mà giản dị.
Nhưng ai cũng biết An Hạ không tầm thường, nhất là sau khi đã sớm chiều ở chung với cô, người đó sẽ bị sự im lặng của cô hấp dẫn, sẽ chìm đắm trong sự dịu dàng của cô, sẽ cảm nhận được sự kiên cường và sức sống mãnh liệt đằng sau cơ thể nhỏ bé mỏng manh ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Đây là mặt hấp dẫn nhất của một cô gái.
Cô có thể an ủi xáo động trong lòng đối phương, cũng có thể mang đến cổ vũ lớn nhất, sự cuốn hút này mang đến hấp dẫn lớn hơn rất nhiều so với vẻ bề ngoài.
Lý Văn Tiệp cũng không thể thoát khỏi sức hấp dẫn đó, đã thích cô mất rồi.
Tình cảm của cậu ta dành cho cô đã nhen nhóm từ những ngày hai người đi học cùng nhau.
Nhưng cậu ta cũng biết, nếu ở ngay lúc đó bày tỏ tình cảm với cô, cô nhất định sẽ không chấp nhận. An Hạ là một người có mục tiêu rất rõ ràng, muốn tập trung toàn bộ sức lực vào việc học, sẽ không có thời gian đáp lại tình cảm của cậu ta.
Cho nên Lý Văn Tiệp nghĩ, chờ bọn họ tốt nghiệp cấp ba, thi vào đại học, chờ hai người cùng nhau vào một trường đại học, chờ hai người đều là người trưởng thành rồi, cậu ta sẽ tỏ tình với cô, sau đó tính chuyện kết hôn sinh con.
Đây là ý nghĩ và mong muốn của Lý Văn Tiệp cho tới hiện tại.
Nhưng chúng giống như một tấm vải lụa tơ tằm, bị chiếc kéo mang tên hiện thực cắt đứt.
An Hạ không học lên đại học, cô mãi mãi dừng chân ở cánh cổng trường cấp ba, mà cuộc sống của bọn họ càng ngày càng khác biệt.
Nhưng Lý Văn Tiệp cảm thấy sự khác biệt của hai người không xa đến thế. Chỉ cần An Hạ vẫn còn sống ở khu nhà cũ này, nhà hai người vẫn sát vách nhau, thì bọn họ không phải là cách quá xa.
Lý Văn Tiệp nhìn An Hạ ngồi đối diện, không tiếp tục giải thích hoạt động ở câu lạc bộ là cái gì. Cậu ta nhìn chăm chú vào An Hạ, trái tim như bị rượu cồn thúc giục khiến cho tần suất nhảy lên trở nên gấp gáp hơn.
"An Hạ." Lý Văn Tiệp gọi tên cô.
An Hạ đang tập trung chờ Lý Văn Tiệp giải thích lại bỗng nghe thấy cậu ta gọi tên mình thì không khỏi sửng sốt một giây. Cô chớp mắt hai cái, sau đó khôi phục lại dáng vẻ im lặng, đôi con ngươi đen láy mang theo ý cười, chờ cậu ta nói tiếp.
"Tôi thích..."
"An Hạ."
Lý Văn Tiệp còn chưa nói xong, đã bị người dưới tầng xen vào cắt ngang.
Yến Bắc Thần đứng ở đầu cầu thang, xuyên qua khe hở của ban công nhìn chàng trai và cô gái ngồi đó. Hắn lên tiếng cắt ngang lời của chàng trai, trong mắt là bình tĩnh không một gợn sóng, tầm mắt dừng trên người An Hạ.
"Về nhà thôi." Yến Bắc Thần nói.
--- Lời tác giả ---
Yến tổng: Bắt gian tại trận!
-
An Hạ đứng dậy.
Lý Văn Tiệp vốn đang nói chuyện với cô, bỗng nghe thấy tiếng của Yến Bắc Thần, An Hạ còn tưởng mình nghe nhầm, cho đến tận khi đứng dậy rồi nhìn thấy Yến Bắc Thần đứng ở chỗ chân cầu thang tối như mực. Nơi đó rất tối, nhưng sân ở bên cạnh lại thắp bóng nên cái bóng của Yến Bắc Thần bị kéo ra thật dài, nhập vào bóng tối. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cô, lúc cô đứng lên nhìn về phía đó, bèn mỉm cười với cô một cái.
--------------------------------------------------













