Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 107

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Hai người ngồi ở đó, giống với trước đây ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời đêm.

Trước đây mỗi lần ngồi với nhau, nội dung trò chuyện của hai người đều liên quan đến việc học tập, bạn bè, và cả những chuyện xảy ra ở trường. Mà bây giờ, hai người giống như hai đường thẳng tại một điểm gấp khúc nào đó đã chạy ra xa đối phương, cuộc sống trở nên khác biệt, tựa như thời gian đã trộm mất cuộc sống có chung tiếng nói của bọn họ mất rồi.

Trước khi ngồi xuống, Lý Văn Tiệp về nhà rót một cốc nước, An Hạ nhìn cậu ta uống nước, cười nâng tay.

[Uống rượu?]

Đúng là hôm nay Lý Văn Tiệp đã uống rượu, thành ra hiện tại cổ họng có hơi khô nóng. Nhìn An Hạ làm xong thủ ngữ, Lý Văn Tiệp cười cười, đặt cốc nước chỉ còn lại một nửa xuống bàn rồi đáp: "Ừ."

"Hôm nay câu lạc bộ có hoạt động, hoạt động kết thúc thì mọi người rủ nhau đi ăn một bữa."

Đại học không giống với cấp ba, mọi người đều đã là người trưởng thành.

Tuy chỉ vừa mới thành người lớn, nhưng mọi thứ đều đến rất tự nhiên, bọn họ cũng dần tiếp xúc với những hoạt động xã giao và thói quen của người lớn.

Lý Văn Tiệp nói xong, An Hạ cười, nâng tay.

[Hoạt động gì thế?]

Lý Văn Tiệp liếc An Hạ một cái.

Ai cũng có thể đi tham quan trường học.

Giống như lần trước cậu ta dẫn cô đến thăm trường mình, ngoại trừ những nơi không thể vào, những nơi khác An Hạ đều có thể đi.

Nhưng đi tham quan và học tập trong đó không giống nhau.

Dù An Hạ đã đi thăm trường đại học, nhưng cô chỉ giống như đang đứng ngoài một chiếc tủ kính, nhìn các sinh viên trải qua thanh xuân của mình trong đó, sống một cuộc sống khác hẳn với cô.

Có thể vì tác dụng của rượu cồn, Lý Văn Tiệp bỗng nhiên bồi hồi xúc động. Cậu ta nhìn khuôn mặt tươi cười của An Hạ, lại không thể cười theo cô như trước đây.

Lý Văn Tiệp tiếc nuối.

"Là..." Lý Văn Tiệp mở miệng.

An Hạ im lặng nhìn cậu ta, đợi nghe.

Cô gái ngồi đối diện qua một chiếc bàn nhỏ, dù đã trôi qua nhiều năm, cô vẫn không khác nhiều với hồi cấp ba. Mặc quần áo đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, im lặng mộc mạc mà giản dị.

Nhưng ai cũng biết An Hạ không tầm thường, nhất là sau khi đã sớm chiều ở chung với cô, người đó sẽ bị sự im lặng của cô hấp dẫn, sẽ chìm đắm trong sự dịu dàng của cô, sẽ cảm nhận được sự kiên cường và sức sống mãnh liệt đằng sau cơ thể nhỏ bé mỏng manh ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

Đây là mặt hấp dẫn nhất của một cô gái.

Cô có thể an ủi xáo động trong lòng đối phương, cũng có thể mang đến cổ vũ lớn nhất, sự cuốn hút này mang đến hấp dẫn lớn hơn rất nhiều so với vẻ bề ngoài.

Lý Văn Tiệp cũng không thể thoát khỏi sức hấp dẫn đó, đã thích cô mất rồi.

Tình cảm của cậu ta dành cho cô đã nhen nhóm từ những ngày hai người đi học cùng nhau.

Nhưng cậu ta cũng biết, nếu ở ngay lúc đó bày tỏ tình cảm với cô, cô nhất định sẽ không chấp nhận. An Hạ là một người có mục tiêu rất rõ ràng, muốn tập trung toàn bộ sức lực vào việc học, sẽ không có thời gian đáp lại tình cảm của cậu ta.

Cho nên Lý Văn Tiệp nghĩ, chờ bọn họ tốt nghiệp cấp ba, thi vào đại học, chờ hai người cùng nhau vào một trường đại học, chờ hai người đều là người trưởng thành rồi, cậu ta sẽ tỏ tình với cô, sau đó tính chuyện kết hôn sinh con.

Đây là ý nghĩ và mong muốn của Lý Văn Tiệp cho tới hiện tại.

Nhưng chúng giống như một tấm vải lụa tơ tằm, bị chiếc kéo mang tên hiện thực cắt đứt.

An Hạ không học lên đại học, cô mãi mãi dừng chân ở cánh cổng trường cấp ba, mà cuộc sống của bọn họ càng ngày càng khác biệt.

Nhưng Lý Văn Tiệp cảm thấy sự khác biệt của hai người không xa đến thế. Chỉ cần An Hạ vẫn còn sống ở khu nhà cũ này, nhà hai người vẫn sát vách nhau, thì bọn họ không phải là cách quá xa.

Lý Văn Tiệp nhìn An Hạ ngồi đối diện, không tiếp tục giải thích hoạt động ở câu lạc bộ là cái gì. Cậu ta nhìn chăm chú vào An Hạ, trái tim như bị rượu cồn thúc giục khiến cho tần suất nhảy lên trở nên gấp gáp hơn.

"An Hạ." Lý Văn Tiệp gọi tên cô.

An Hạ đang tập trung chờ Lý Văn Tiệp giải thích lại bỗng nghe thấy cậu ta gọi tên mình thì không khỏi sửng sốt một giây. Cô chớp mắt hai cái, sau đó khôi phục lại dáng vẻ im lặng, đôi con ngươi đen láy mang theo ý cười, chờ cậu ta nói tiếp.

"Tôi thích..."

"An Hạ."

Lý Văn Tiệp còn chưa nói xong, đã bị người dưới tầng xen vào cắt ngang.

Yến Bắc Thần đứng ở đầu cầu thang, xuyên qua khe hở của ban công nhìn chàng trai và cô gái ngồi đó. Hắn lên tiếng cắt ngang lời của chàng trai, trong mắt là bình tĩnh không một gợn sóng, tầm mắt dừng trên người An Hạ.

"Về nhà thôi." Yến Bắc Thần nói.

--- Lời tác giả ---

Yến tổng: Bắt gian tại trận!

-

An Hạ đứng dậy.

Lý Văn Tiệp vốn đang nói chuyện với cô, bỗng nghe thấy tiếng của Yến Bắc Thần, An Hạ còn tưởng mình nghe nhầm, cho đến tận khi đứng dậy rồi nhìn thấy Yến Bắc Thần đứng ở chỗ chân cầu thang tối như mực. Nơi đó rất tối, nhưng sân ở bên cạnh lại thắp bóng nên cái bóng của Yến Bắc Thần bị kéo ra thật dài, nhập vào bóng tối. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cô, lúc cô đứng lên nhìn về phía đó, bèn mỉm cười với cô một cái.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...