Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 106
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Đề tài này không nhắc lâu, cũng dần bị mọi người cho qua. An Hạ đã làm xong đồ ăn, An Thanh chào tạm biệt từng người hàng xóm rồi phụ An Hạ bê đồ quay về.
-
Thời gian này An Thanh làm ca sáng.
Bốn giờ sáng đi làm, chạy xe đến tận tối. Tuy nghề lái taxi này rất tự do, nhưng phải giữ tinh thần tỉnh táo cả ngày cũng là một chuyện rất tốn sức.
Hôm nay An Hạ về nhà, hai mẹ con cũng lâu rồi mới được ăn cơm do cô nấu, An Thanh ăn đến là vui vẻ, còn uống một chén rượu. Ăn tối xong, An Thanh tắm rửa rồi về phòng ngủ. An Hạ và Tiêu Tiêu thu dọn bát đũa, sau đó hai dì cháu xuống dưới tầng chơi thêm một lát.
Tiêu Tiêu cực kỳ yêu quý An Hạ, không chỉ vì cô là dì của cô bé, mà còn vì An Hạ sẽ chơi với cô bé. An Hạ rất khéo tay, các bài tập thủ công ở nhà trẻ đều là An Hạ hỗ trợ Tiêu Tiêu hoàn thành. Hơn nữa An Hạ cũng sẽ chơi với Tiêu Tiêu những trò chơi mà các bạn ở nhà trẻ chơi. Thi thoảng An Hạ còn cho cô bé mấy viên đá xinh xinh, hay con hạc giấy rất đẹp đẽ nào đó, còn có thể làm mấy bao cát nho nhỏ. Đây đều là những món đồ chơi từ thời An Hạ còn nhỏ, Tiêu Tiêu học từ cô rồi đến nhà trẻ dạy lại các bạn.
Nhờ vậy mà cô bé làm quen được rất nhiều bạn tốt.
Trò nhảy ô lần này cũng là An Hạ dạy cô bé chơi. Hai người đứng dưới sân, dùng phấn vẽ các ô, nhờ ánh sáng chiếu ra từ một chiếc bóng đèn trong sân mà chơi hơn tiếng rồi vẫn không chán.
Chẳng mấy chốc đến tám giờ, Tiêu Tiêu đã chơi cả chiều, lại thêm vừa rồi nhảy nhót hồi lâu, đã tiêu hao hết thể lực, được An Hạ bế về nhà.
Về đến nhà, An Hạ giúp Tiêu Tiêu đ.á.n.h răng đi tắm, sấy tóc rồi bế cô bé nằm lên giường.
Tuy An Hạ không có việc gì là không làm được, nhưng cô không thể nói, nên có vài việc vẫn không thể làm, ví như buổi tối trước khi đi ngủ, cô sẽ không thể kể chuyện ru ngủ Tiêu Tiêu.
Nhưng dù là vậy thì An Hạ vẫn sẽ nằm xuống cạnh Tiêu Tiêu, nhẹ nhàng vỗ về rồi ư hừm một bài hái dỗ cô bé ngủ.
An Hạ không thể nói, nhưng chỉ là không thể nói, vẫn có thể phát ra âm thanh.
Giọng của cô rất mềm rất nhẹ, giống như con người cô, cực kỳ dễ nghe, bài hát cô ngâm nga cũng là bài mà Tiêu Tiêu không được học ở nhà trẻ, đều là những bài ca d.a.o lúc trước An Hạ được nghe từ mẹ.
Tiêu Tiêu dần dần chìm vào giấc ngủ, trước khi ngủ, Tiêu Tiêu nắm lấy tay An Hạ, nhỏ giọng nói: "Dì ơi, hôm nay dì không đi có được không ạ?"
Động tác vỗ về của An Hạ hơi khựng lại.
Tiêu Tiêu cố chống lại hai mí mắt sắp sụp xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
An Hạ cúi đầu nhìn cô bé, ánh mắt đen láy nhu hoà. Cô im lặng cười với Tiêu Tiêu, không trả lời, nhưng bàn tay lại tiếp tục vỗ về.
Dì An Hạ chưa bao giờ dễ dàng đồng ý điều gì, bởi vì nếu đã đồng ý thì nhất định sẽ làm được. Dì không trả lời, chưng tỏ là vẫn sẽ đi. Nhưng trong ánh mắt dịu dàng của An Hạ, Tiêu Tiêu vẫn không chống đỡ được mà nhắm mắt lại. Cô bé ôm theo nồi buồn và sự thoả mãn chậm rãi đi vào giấc ngủ.
-
Chờ Tiêu Tiêu ngủ say rồi, An Hạ mới ngồi dậy.
Tuy cô không thể ở lại, nhưng cũng không đi ngay.
Buổi chiều gọi video với Yến Bắc Thần, hắn đã nói sẽ nhắn tin trước khi về, đến lúc đó rồi cô mới về cũng được.
Buổi chiều về nhà An Hạ đã dọn dẹp qua một lượt. An Thanh bận rộn, cũng không thích làm việc nhà nên khi cô không ở đây, nhà cửa trở nên khá là bừa bãi.
Sắp sang mùa hạ, quần áo cũng đã đổi sang áo ngắn tay quần đùi. An Hạ sang phòng An Thanh, sắp xếp lại quần áo của hai mẹ con họ một lượt.
Làm xong việc, cô lại cầm nguyên liệu nấu ăn đi phòng bếp, chuẩn bị trước bữa sáng cho hai người. Cô làm sandwich, tiện cho An Thanh cầm đi có thể ăn luôn trên xe, như vậy chị cũng có thể ngủ thêm một lát, cũng không sợ bị nguội.
Làm xong xuôi, An Hạ quay lên tầng, bỏ quần áo đã thay ra của hai mẹ con vào một cái túi. Giờ này đã không còn sớm nữa, dù Yến Bắc Thần không gửi tin nhắn thì cô cũng nên quay về rồi. Cô có thể tranh thủ giặt chỗ quần áo này ở biệt thự rồi gửi về cho chị và Tiêu Tiêu.
Xếp hết quần áo vào túi xong, An Hạ nhìn hai mẹ con đang ngủ thêm một lần rồi mới khoác túi ra khỏi nhà.
Cô đi ra ngoài, vừa đóng cửa lại, còn chưa kịp xoay người thì đã nghe thấy có người gọi mình.
"An Hạ."
An Hạ quay đầu, Lý Văn Tiệp vừa về đứng ở đầu cầu thang cười nhìn cô.
Hôm nay Lý Văn Tiệp mới từ một buổi tụ tập về.
Địa điểm cách đây khá gần, sau khi kết thúc thì không về trường ngay mà về thẳng nhà, không ngờ vừa về đến nơi lại khéo thế nào gặp được An Hạ.
Sau lần gặp nhau ở đại học X lần trước thì hai người chưa có cơ hội gặp lại nhau. Vừa thấy là Lý Văn Tiệp, ánh mắt An Hạ cũng sáng lên, cười với cậu ta.
Có Lý Văn Tiệp ở đây, An Hạ không vội về nữa, hai người giống như lần gặp trước, ngồi xuống một cái bàn nhỏ đặt ở trước cửa nhà.
Hành lang không bật đèn, nhưng có ánh đèn từ sân chiếu vào, lối đi ra ngoài thì đã tối đen từ lúc tám giờ hơn. Ban công ở đây xây bằng những viên gạch chạm rỗng nên vẫn có thể nhìn xuống cảnh phía dưới, mà từ dưới tầng cũng có thể nương theo ánh đèn trong sân nhìn thấy người ngồi ở ban công.
--------------------------------------------------













