Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 108

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Hai người đứng cách nhau một đoạn khá xa, An Hạ lẽ ra không thể nhìn thấy rõ, nhưng có thể là vì quá chăm chú nên cô thậm chí còn thấy được ánh sáng trong mắt Yến Bắc Thần. Như ngôi sao nhỏ bé giữa bầu trời đen kịt, nhưng lại đủ để chiếu sáng cho cô. An Hạ thấy Yến Bắc Thần cười, cũng cười lại với hắn.

Lý Văn Tiệp không đứng dậy.

Tác dụng của hơi men trong người và địa điểm quen thuộc dường như đã tiếp thêm dũng khí cho anh ta. Lý Văn Tiệp rốt cuộc muốn nói ra phần tình cảm đã bị chôn giấu nhiều năm trong lòng, thế nhưng không đợi anh ta nói xong, Yến Bắc Thần đã từ đâu xuất hiện cắt ngang mất rồi.

Yến Bắc Thần đứng rất xa, không gần bằng khoảng cách giữa anh ta và An Hạ hiện tại, Lý Văn Tiệp hoàn toàn có thể nói cho hết những lời kia, cũng có thể dùng ưu thế về khoảng cách của mình át đi tiếng Yến Bắc Thần.

Nhưng anh ta không làm vậy.

Khoảnh khắc An Hạ lập tức đứng dậy khi nghe thấy tiếng của Yến Bắc Thần, Lý Văn Tiệp cảm giác như có một bàn tay nắm lấy linh hồn của anh ta rút ra rồi đẩy đi xa.

Anh ta và An Hạ vẫn gần ngay trong gang tấc, nhưng lại như không thể chạm tới cô.

An Hạ không biết vì sao Yến Bắc Thần lại xuất hiện ở đây.

Hôm nay lúc gọi video hắn đã nói sẽ nhắn tin báo cô trước khi về, không ngờ vậy mà lại đi thẳng đến đây.

Ý cười trong mắt An Hạ mỗi lúc một rực rỡ, khi ánh mắt của hai người chạm nhau, cô dừng lại hai giây, rốt cuộc nhớ ra mình đang nói chuyện với Lý Văn Tiệp. Mà vừa rồi hình như Lý Văn Tiệp đang định nói gì đó thì bị Yến Bắc Thần cắt ngang. Bởi vì quá kích động vì sự xuất hiện bất ngờ của Yến Bắc Thần nên cô đã quên béng mất luôn nửa đầu Lý Văn nói gì rồi.

Nghĩ vậy, cô bèn vẫy tay một cái coi như chào hỏi Yến Bắc Thần, rồi quay sang, bình tĩnh nhìn Lý Văn Tiệp.

Vẻ mặt của An Hạ gần như là thay đổi trong một giây quay đầu đó.

Vừa rồi khi nhìn về phía Yến Bắc Thần, thân hình nhỏ nhắn mộc mạc của cô như được phủ thêm một tầng sáng. Mà khi cô quay đầu nhìn về phía Lý Văn Tiệp, tầng sáng kia thoáng chốc không còn, trở về là dáng vẻ mà anh ta đã đối diện vô số lần, im lặng mà bình thản nhìn anh ta, đợi anh ta nói xong lời muốn nói.

Lý Văn Tiệp đối diện với tầm mắt của An Hạ, trái tim như bị thứ gì đó kéo lại. Cuối cùng, anh ta hoàn hồn, khẽ cười với An Hạ như mọi khi.

"Không có gì quan trọng đâu." Lý Văn Tiệp nói, "Sau này có cơ hội rồi nói sau."

Lý Văn Tiệp dùng giọng điệu như thường nói với cô, giống như rất nhiều buổi tối trước đây, hai người ngồi dưới sân ngắm sao, anh ta giống như muốn nói lại thôi, mà khi cô đợi anh ta nói hết thì Lý Văn Tiệp lại chuyển chủ đề.

Xem ra cũng không phải chuyện gì quan trọng, nếu không thì đã không để lâu như thế rồi.

Nghĩ vậy, An Hạ bèn cười với anh ta một cái, ý bảo mình phải đi rồi. Bọn họ đã không còn là học sinh cấp ba của trước đây, ngắm sao xong sẽ chúc nhau ngủ ngon rồi ai về nhà nấy. Khi đó nhà hai người cạnh nhau, nhưng giờ An Hạ không ở đây, có người đến đón cô rồi, cô sẽ không quay về căn nhà cách vách kia nữa, buổi sáng anh ta cũng không có cơ hội đợi cô cùng đi học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

"Ngủ ngon." Lý Văn Tiệp nói với An Hạ.

Đã lâu rồi An Hạ mới nghe được câu nói này từ Lý Văn Tiệp, cô không khỏi ngẩn ra mất hai giây, quá khứ và hiện tại chồng lên nhau, nhưng An Hạ quay về hiện thực rất nhanh.

Cô không thể để Yến Bắc Thần chờ lâu.

Thế là An Hạ giơ tay, làm thủ ngữ.

[Ngủ ngon.]

Cô cầm chiếc túi đặt ở bên cạnh lên, đi xuống tầng.

Nhà bọn họ ở ngay tầng hai, đi xuống rất nhanh. An Hạ vô thức bước nhanh hơn, đi một mạch đến cuối cầu thang, rồi lại vội vã đi xuống. Có lẽ là vì bị tâm trạng ảnh hưởng, tốc độ xuống tầng của cô nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Thậm chí chờ cô đi đến bên cạnh Yến Bắc Thần, cô còn chưa phản ứng lại mình đã đến trước mặt hắn rồi.

Yến Bắc Thần đứng ở chân cầu thang đợi An Hạ tạm biệt Lý Văn Tiệp xong. Hắn như không hề sốt ruột, mãi tới khi An Hạ đi tới, mới bước lên một bước.

Nhìn thấy chiếc túi trong tay An Hạ, Yến Bắc Thần hỏi: "Cái gì đây?"

An Hạ phục hồi tinh thần, nâng tay lên.

[Quần áo.]

Yến Bắc Thần không biết cô về nhà lấy quần áo gì, hoặc cũng có thể không phải là quần áo của cô, hai người chỉ đơn giản trao đổi một câu như thế, Yến Bắc Thần "ồ" một tiếng, An Hạ nhìn hắn, chợt cười.

Nụ cười của bảo mẫu nhỏ vừa im lặng lại vừa rực rỡ, tâm tình của Yến Bắc Thần thoáng cái nhẹ nhõm theo. Hắn cũng cười, rồi nói: "Đi thôi."

Bảo mẫu nhỏ gật đầu.

Trước khi đi, Yến Bắc Thần ngẩng đầu nhìn về phía tầng hai, Lý Văn Tiệp vẫn còn đứng ở ban công nhìn về phía bọn họ.

Cách quá xa, Yến Bắc Thần không thấy rõ vẻ mặt của Lý Văn Tiệp, hắn nâng tay vẫy vẫy, coi như chào hỏi. Mà Lý Văn Tiệp lại thoáng khựng người, sau đó mới nâng tay đáp lại.

Làm xong, Yến Bắc Thần xoay người cùng An Hạ đi vào con hẻm nhỏ.

-

Trong hẻm tối om, như là bị ai bịt mắt lại, phóng mắt không thấy một tia sáng.

Hộ gia đình trong khu tập thể cũ này hầu như là người lớn tuổi, giờ này hầu hết đã đi ngủ. Yến Bắc Thần và An Hạ đi trên đường, ngoại trừ tiếng bước chân của hai người thì không còn nghe thấy tiếng gì khác.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...