Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NÃI KIẾN THẬP VẠN XUÂN – Chương 8

NÃI KIẾN THẬP VẠN XUÂN

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Còn ta, từ nhỏ mồ côi phụ mẫu, sống cùng A gia.

Một lần theo A gia lên núi đốn củi, tình cờ gặp mẹ con Phó Thời Minh.

Lúc ấy mẫu thân hắn bệnh nặng, hắn quỳ xuống cầu xin A gia cứu giúp.

A gia ta vốn là người nhân hậu, thấy mẹ con họ không giống kẻ ác, lại nghĩ có thể là duyên phận, bèn mang họ về nhà, coi như nhặt được cho ta một phu quân mà nuôi dưỡng.

Mẫu thân hắn là người hiền hậu, từng may áo cho ta, dạy ta đọc chữ, cơm canh nấu ra cũng rất ngon.

Lần đầu tiên trong đời, ta cảm nhận được chút hơi ấm mẫu thân.

Nhưng dây thường đứt ở chỗ yếu, đông năm sau đó, một cơn hàn phong đã cướp đi bà.

Không lâu sau, A gia cũng rời ta mà đi.

Chỉ còn ta và Phó Thời Minh nương tựa nhau sống tiếp.

Tuy hắn bề ngoài ôn hoà, nhưng lại là người rất khó để ai bước vào lòng.

Trong tim hắn luôn có một chấp niệm, thứ chấp niệm đó, còn quan trọng hơn bất kỳ điều gì.

Hắn dốc lòng đèn sách, chỉ mong có ngày đỗ đạt công danh, rửa sạch oan khuất cho cha mình.

Ta hiểu điều ấy, nên mới tằn tiện chắt bóp, cố gắng giúp hắn ăn học.

Không phải vì ta quá tốt, mà chỉ là ta muốn có một chỗ dựa.

Tiếc là… ta đã cược sai.

Nghe xong, Ngụy Thụ mím môi, lòng tràn đầy xót xa.

Chàng hỏi ta:

“Trước kia, nàng đã chịu nhiều khổ sở phải không?”

Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, một dòng ấm áp dâng trào trong lòng ta.

Người thật sự thương ta, sẽ không bao giờ muốn ta chịu khổ.

Giống như ngày trước, mùa đông ta phải giặt đồ nơi sông lạnh, Phó Thời Minh chưa từng hỏi han tay ta có đau không.

Còn Ngụy Thụ, lại hỏi ta có sợ lạnh không, thấy tay ta nứt nẻ, hôm sau liền cho người đem t.h.u.ố.c mỡ tới, sợ ta quên còn tự mình bôi t.h.u.ố.c cho ta mỗi ngày.

Một nam tử, lại có thể chu đáo đến thế, còn luôn căn dặn ta đừng để tay dính nước lạnh.

Chàng vốn sợ nóng, nhưng vẫn để phòng ấm áp suốt ngày, để ta dù chân trần cũng chẳng thấy lạnh.

Ta bật cười:

“Cũng không đến nỗi tệ.”

Chàng liền ôm ta vào lòng:

“A Khảm, về sau, cứ xem ta là chỗ dựa của nàng. Ta sẽ không để nàng đặt sai niềm tin một lần nào nữa.”

Ở bên nhau chừng ấy thời gian, ta nhận ra Ngụy Thụ tuy ngoài mặt phóng khoáng tùy tiện, nhưng thực ra rất mềm lòng.

Chàng tuy sinh trưởng trong phú quý, chưa từng nếm mùi gian khổ nhân gian, nhưng lại thấu hiểu nỗi khổ của kẻ khác.

Không phải vì ta quá đặc biệt, mà bởi bản thân chàng vốn là người tốt.

Người như thế, dù trải qua điều gì, tấm lòng cũng vẫn giữ được sự thiện lương, nhiệt thành.

Mà ta là thê t.ử của chàng, chàng đối tốt với ta, là lẽ đương nhiên.

Chàng có trách nhiệm, có gánh vác.

Gặp được chàng, là điều may mắn nhất đời ta.

12

Đêm trừ tịch, Phần ca nhi kéo ta ra sân đốt pháo hoa thật lâu.

Giữa tiếng cười nói vang vọng, bên ngoài cửa viện, một tiểu đồng bước đến, đưa cho ta một chiếc hộp gỗ.

Nói rằng, có một vị công t.ử áo trắng gửi tới.

Nghĩ đến tám, chính là Phó Thời Minh.

Ta trở về phòng, mở hộp ra xem —

Bên trong là một cây trâm ngọc.

Ngoài ra, còn có một tờ giấy nhỏ.

Trên giấy viết:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

「Nguyện nàng trường an.」

Ta cầm lấy cây trâm ngọc trong tay, ngắm nhìn hồi lâu.

Nhớ năm ta mười sáu tuổi, Phó Thời Minh từng tự tay khắc cho ta một cây trâm gỗ.

Khi ấy ta quý lắm.

Hắn thấy thế, liền cười bảo:

“Sau này sẽ thay nàng đổi thành trâm ngọc.”

Khi đó nghèo khó, ta còn chưa từng thấy qua ngọc là gì, trong lòng mong đợi đã lâu.

Nay trông cây trâm ngọc trong tay, ta khẽ mỉm cười, lại đặt nó vào hộp, khép lại.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lần sau gặp lại hắn, vẫn nên trả lại thì hơn.

Bởi vì hiện tại, ta đã không cần nó nữa rồi.

Khi Ngụy Thụ trở về, thấy ta đang ngồi ngẩn người trên giường.

Chàng cúi người, cầm lấy tờ giấy trong hộp gỗ.

Khẽ lẩm bẩm:

“Nguyện nàng trường an…”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng:

“Là Phó Thời Minh đưa tới.”

Chàng cầm trâm ngọc trong tay ta, đặt trở lại hộp, rồi tiện tay ném lên bàn.

Sau đó thì quấn lấy ta đi đến phòng tắm.

Dạo gần đây, Ngụy Thụ hình như đặc biệt đắm chìm chuyện kia, lần nào cũng phải dây dưa đến nửa đêm mới chịu dừng.

Hôm sau, lúc ta mở mắt từ trong chăn, chàng đã sớm không còn bên cạnh.

Nghĩ đến hôm nay là ba mươi Tết, ta vừa xoa xoa chiếc eo ê ẩm, vừa chuẩn bị ngồi dậy.

Ngụy Thụ đã ôm theo mấy chiếc hộp trở về.

Chàng như khoe của, từng chiếc từng chiếc mở ra trước mặt ta.

Bên trong đều là trâm ngọc, trâm vàng, kiểu nào cũng có.

Nghĩ đến chuyện đêm qua...

Ta ôm cổ chàng, hôn nhẹ lên má:

“Chàng đúng là… trẻ con quá!”

Chàng lập tức vòng tay ôm eo ta, nâng cằm ta lên, hôn một cái thật kêu.

“Ta cứ trẻ con đấy.”

Nói rồi kéo ta dậy, đích thân giúp ta mặc quần áo, nhất quyết muốn ta thử trâm.

Chẳng bao lâu sau, đầu ta đã đầy những chiếc trâm cài đủ kiểu.

Ngay lúc ấy, Phần ca nhi thấy cửa mở liền ôm câu đối chạy vào.

Kết quả — hai huynh đệ lại vì chuyện hôm nay ta đội trâm của ai mà cãi nhau một trận long trời lở đất.

13

Sau ngày lập xuân, ta ngày ngày theo mẫu thân học quản gia, học tính sổ.

Cuối cùng cũng trở thành tiểu chưởng quỹ mà thuở bé ta từng tha thiết mong ước.

Ta nghĩ, chẳng bao lâu nữa, ta nhất định có thể mở thêm rất nhiều, rất nhiều cửa hiệu nữa.

Về phần Ngụy Thụ, sau khi thân thể hồi phục, liền bị hoàng thượng lôi đi nhận chức thống lĩnh Bắc Phủ Vệ.

Ngày ngày xuất môn từ sáng sớm, đến tối mịt mới về.

Vừa vào cửa, đã than phiền:

“Hoàng đế biểu cữu của ta, ngày ngày bị biểu cữu mẫu giày vò, hễ cáu bực là lại trút lên đầu ta, hoàn toàn quên mất trong nhà ta còn có một vị tân nương!”

“Hôm nào phải vào cung, tố khổ với biểu cữu mẫu một phen.”

Nói chưa dứt, hai tay đã bắt đầu không yên phận.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NÃI KIẾN THẬP VẠN XUÂN
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...