Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NÃI KIẾN THẬP VẠN XUÂN – Chương 9

NÃI KIẾN THẬP VẠN XUÂN

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc thì nhéo nhéo, khi thì ôm ôm, chẳng mấy chốc lại hôn một cái.

Khiến ta tính sổ đến hoa mắt chóng mặt.

“Ta đang bận đây! Đừng có quấy nhiễu nữa!”

Chàng cười hì hì đáp “được”, nhưng chỉ chốc lát đã ghé sát tai ta thì thầm:

“A Khảm~ sinh cho ta một đứa con, chơi được không?”

Ta đưa tay đẩy chàng ra một chút.

“Trẻ con là để chơi sao?”

“Hơn nữa, đâu phải nói sinh là sinh được, chẳng phải phải thuận theo tự nhiên hay sao?”

Vừa dứt lời, chàng đã vác ta lên vai:

“Vậy thì được, chúng ta đi… thuận theo tự nhiên một chút…”

Ta thật không hiểu, Ngụy Thụ từ đâu ra nhiều tinh lực đến thế?

Ban ngày bôn ba ngoài thành, tối về còn đủ sức đổi hết trò này đến trò khác để “hầu hạ” người ta…

Ta mệt đến mức mở không nổi mắt.

Vậy mà chàng còn ôm ta không buông, vừa dụi dụi vừa dụ dỗ:

“A Khảm~ ngày mai đến đón ta tan nha, được không?”

Ta mơ mơ màng màng “ừm?” một tiếng.

“Phu nhân nhà người ta đều đến đón tướng công về nhà, ta ganh tỵ lắm, không thể để bọn họ chê cười ta được.”

Nghe xong, ta không nhịn được cười ra tiếng.

Chàng nhéo eo ta một cái:

“Thế nào, được không?”

Ta gật đầu:

“Được~”

Chàng vui vẻ hôn lên má ta một cái thật kêu, rồi ôm chặt lấy ta ngủ ngon lành.

Hôm sau, trên đường đến đón Ngụy Thụ, ta tình cờ gặp Phần ca nhi vừa tan học trở về.

Từ xa thấy xe ngựa của ta, nhóc con lập tức lon ton trèo lên:

“A tẩu, tỷ đến đón đệ tan học à?”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta mỉm cười, cũng chẳng nỡ nói thật là đến đón ca ca của nó, liền gật đầu.

Đón được Ngụy Thụ, Phần ca nhi liền lên mặt khoe khoang:

“A tẩu là đến đón đệ, chỉ tiện tay đón huynh thôi đó!”

Kết quả là cái má bầu bĩnh kia lại bị nhéo đến đỏ ửng.

Ngụy Thụ quả thực như trẻ con, vừa xuống xe đã kéo tay ta không buông, vứt cả đệ đệ lại phía sau.

Chẳng ngờ vừa về tới cổng Quốc công phủ, liền thấy một kẻ không mời mà đến.

Phó Thời Minh, vận triều phục đỏ thẫm, đứng ngay trước cửa.

Dạo gần đây, ta cũng nghe loáng thoáng ít nhiều về chuyện của hắn.

Không lâu trước, hắn đã lật đổ vị tể tướng quyền khuynh triều dã, cũng giải oan cho phụ thân mình.

Một bước trở thành thân cận bên cạnh thiên tử, nay đã là Thiếu khanh Đại Lý Tự tòng tứ phẩm.

Xem ra, người phía sau hắn từ đầu vốn dĩ đã là hoàng đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Bằng không, một vị thám hoa lang nho nhỏ, sao có thể đối đầu với cả một tể tướng lâu năm?

Chỉ là — mọi sự nay đã chẳng còn liên can gì đến ta nữa.

Vừa thấy hắn, ta chợt nhớ đến cây trâm mà hắn từng tặng.

Liền sai người vào trong, đem ra hoàn trả.

Hắn nhận lại cây trâm, hai mắt đỏ hoe:

“Nàng… thực sự không cần ta nữa sao?”

Ta khẽ chau mày:

“Phó Thời Minh, ta đã thành thân. Tướng công ta rất yêu ta — và ta cũng yêu chàng ấy.”

Một giọt lệ rơi xuống tay hắn.

Ta mỉm cười bình thản:

“Không sao, nếu sau này nàng chán ghét hắn, hãy đến tìm ta, ta vẫn sẽ ở đây. Lời hứa xưa không đổi, ta vĩnh viễn là chỗ dựa của nàng.”

Ta còn chưa kịp mở miệng từ chối…

Thì phía sau đã lao ra một bóng nhỏ.

Phần ca nhi, tay cầm chổi, khí thế hùng hổ xông đến:

“Tên tiểu bạch kiểm kia, đừng hòng dụ dỗ a tẩu của ta!”

Phó Thời Minh giật mình vội né tránh.

Còn Ngụy Thụ thì khoanh tay tựa vào đá sư tử, cười đến không thấy trời đất.

Ta bất đắc dĩ lắc đầu, tiến lên nhéo eo chàng một cái:

“Lại xúi Phần ca nhi làm ‘tay sai’ của chàng hả?”

Chàng hừ một tiếng:

“Ai bảo hắn có dã tâm, lại còn giả đáng thương để dụ dỗ nàng. Đáng bị đánh!”

Ta quay đầu nhìn Phó Thời Minh đang bị đuổi chạy khắp nơi, chỉ biết than thầm:

Chỉ trách hắn bước sai một bước, sai mãi cả đời…

Chúng ta — chỉ là hữu duyên vô phận.

Ngụy Thụ thấy ta thất thần, liền ôm lấy eo ta, ngay trước mặt Phó Thời Minh, hôn ta một cái thật sâu.

Rồi cầm mặt ta, nghiêm mặt cảnh cáo:

“Không được nhìn hắn!”

Ta cười, lườm chàng một cái:

“Đồ trẻ con.”

Sợ chàng "trả đũa", ta lập tức đẩy chàng ra rồi quay đầu bỏ chạy.

Chàng cười toe toét đuổi theo sau, một phát vác ta lên vai:

“Còn dám chê ta? Tối nay không muốn ngủ rồi đúng không?”

Nói xong còn không nặng không nhẹ đ.á.n.h hai cái lên m.ô.n.g ta.

Ta chỉ còn nước vừa cười vừa cầu xin:

“Sai rồi sai rồi, không dám chê tiểu công gia nữa đâu~”

-HẾT-

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NÃI KIẾN THẬP VẠN XUÂN
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...