Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 50

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa ra khỏi Túy Hồng Lâu, Thanh Ảnh

buông Ngọc Phi Yên ra luôn, nói cùng với vẻ mặt nghiêm trọng – “Muội

cũng thật là to gan đấy, Tiểu Phi Yên.”

Nàng cũng

quá mất tư cách đi chứ, đường đường là khôi thủ phu nhân của “Phi Long”

thế mà còn chạy tới cái nơi này múa may, để cho một đám đàn ông rượu chè bê tha ngắm, chẳng lẽ đó là phương pháp chứng minh sức quyến rũ của

nàng sao? Nàng biết mà, thân thể của nàng phơi bày như thế, thể diện của chủ tử chẳng phải đổ xuống sông xuống bể sao?

Trên lập

trường bạn bè, hắn yêu thích sự táo bạo của nàng, bội phục cái kiểu

không giống ai của nàng, nhưng đứng ở lập trường hộ vệ tùy thân của chủ

tử, hắn không khỏi bất bình thay cho ngài ấy, không nhịn nổi phải nói

cho nàng vài câu, dù sao, giữ gìn thanh danh cho chủ tử là trách nhiệm

của hắn.

“Ta cảm thấy rất là thú vị mà!” – Đôi mắt Ngọc Phi Yên long lanh, tâm tình sảng

khoái không chịu được, nàng đã bảo mà, sức quyến rũ của nàng là không ai sánh được.

“Nhưng còn chủ tử…”

“Chủ tử nhà

huynh chẳng thèm quan tâm đến ta! Ta ở trước mặt hắn, hắn coi như người

vô hình, ta không phiền đến hắn, hắn có mà mừng không hết ấy!”

Nhắc đến gã chồng đã khiến nàng phải xấu hổ kia, nàng còn muốn nói cho ra nhẽ.

“Ôi…” –

Thanh Ảnh bất đắc dĩ thở dài, lần này thì Tiểu Phi Yên quá đáng quá rồi, chủ tử đã cho nàng vào sống trong Trúc Uyển, vậy chứng minh địa vị nàng trong lòng chủ tử không hề đơn giản rồi.

Khoảng thời gian gần đây, chuyển biến của chủ tử hắn thấy rất rõ ràng mà.

Dưới ánh

trăng bàng bạc, một bóng dáng mau lẹ đang ẩn dưới những mái hiên nhấp

nhô san sát trong thành, vụt lên một cái đã ra ngoài thành. Đột nhiên,

bóng dáng mau lẹ kia dừng lại, thu lại áo choàng, con ngươi đen như mắt

ưng nhìn thẳng bóng người cao cao mảnh khảnh đứng phía trước mười

trượng. Xem ra, người đó đang chờ hắn, hơn nữa, còn chờ khá lâu rồi. Là

ai đây? Có mục đích gì vậy?

Trong gió đêm, hương khí mát lạnh, mơ hồ lan tỏa, có vẻ kỳ quái m//ô//n//g lung.

“Long Diệc Hân?”

Một tiếng nói trong trẻo mà lạnh lùng không ngờ tới từ trong áo choàng của hắn vang lên.

Hóa ra,

trong áo choàng của hắn còn giấu ai đó. Hắn hơi hé mở áo choàng, để lộ

ra dưới ánh trăng khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng. Rõ ràng là Thanh Nhi –

người vừa bị mang đi khỏi Túy Hồng Lâu.

Thanh Nhi

không hiểu sao lại gặp Long Diệc Hân chặn đường, vì sao hắn lại ở đây

nhỉ? Chẳng lẽ hắn phát hiện được việc tiểu thư làm rồi?

“Hắn chính

là Long Diệc Hân sao?” – Giọng nói trầm thấp từ trên đầu truyền tới,

Thanh Nhi giật mình, bỗng như nhớ ra điều gì, gay gắt giãy dụa, vùng

thoát khỏi vòng tay của hắn.

“Thanh Nhi,

yên nào!” – Hắn biết hắn hùng hổ cướp Thanh Nhi đi như thế, nàng sẽ phản kháng, nhưng không ngờ nàng lại gay gắt như thế. Ôi! Con bé Khả nhi

chết tiệt kia, không biết đã dạy dỗ thế nào nữa! Khiến Thanh Nhi ngoan

ngoãn của hắn trở thành như vậy. Lại liếc mắt nhìn bộ vũ y hở hang bên

trong áo choàng, lửa giận trong lòng lại phừng lên. Chỉ cho con bé đó

một cái tát, là quá nhân nhượng nó rồi!

“Người xấu!”

Không giãy

dụa nữa, Thanh Nhi lạnh lùng phun ra hai chữ đó qua đôi môi đỏ mọng. Đôi mắt lạnh băng nhìn hắn đầy đau đớn. Trái tim hắn nhất thời chùng xuống, người quan trọng nhất trong lòng Thanh Nhi của mình không phải là mình

sao?

Nàng nói hắn là người xấu, người xấu gì chứ, chẳng lẽ vì hắn đánh Khả nhi sao? Chẳng lẽ giữa bọn họ luôn có Khả nhi chen vào sao? Thật không cam lòng mà!

Hắn mà phải đi tranh giành người với muội muội. Một lần nữa hắn lại ôm

chặt người nào đó vẫn đang không được tự nhiên kia vào lòng, bùi ngùi

thở dài.

Mắt ưng

trừng lớn nhìn bóng đen phía trước, hắn là Long Diệc Hân sao? Thân hình

ngạo nghễ đứng thẳng, mũ sa trên đầu khó giấu nổi khí chất cao quý, mơ

hồ tỏa ra phong phạm vương giả vốn có. Có người nói, Phi Long khôi thủ

Long Diệc Hân, làm việc chẳng chính chẳng tà, hành động tùy ý thích, võ

công cao thâm khó lường. Hôm nay vừa thấy, trong lòng không khỏi cảm

khái: thế gian có loại người nào như thế, hắn không hề nhúc nhích, chỉ

đứng một chỗ ở đó, mà có một sức uy hiếp vô hình, phảng phất như thể

chúa tể của thế giới.

Mà bây giờ, cái gã em rể cầm trịch Phi Long này, xuất hiện ở đây, rốt cuộc là vì cái gì?

Trong khi hắn đang đánh giá đối phương thì đồng thời bên kia, Long Diệc Hân cũng đang quan sát hắn qua mũ sa.

Người này là Ngọc Phong Dương của Tiêu Dao Cốc sao? Đại ca của Phi Yên và Cảnh

Thiên, có lẽ hắn cũng phải gọi một tiếng là anh cả ấy. Nhưng mà bây giờ, hắn chẳng muốn gọi.

Trong không

khí vốn đã kỳ quái, cỗ hương thơm lạnh lẽo phập phồng kia lại còn trở

nên nồng đậm hơn, lộ ra ngọn nguồn mê hoặc đánh thẳng về phía hai người, như mở ra thiên la địa võng bao phủ bọn họ, cho đến khi Ngọc Phong

Dương nhận ra sự bất thường, thì đã không tránh được, cũng không tránh

nổi.

“Long Diệc Hân, đây là ý gì?”

Long Diệc Hân không nói một lời, chỉ lẳng lặng đứng.

“Thanh Nhi.”

Ngọc Phong

Dương ôm Thanh Nhi đang khí tức bất ổn, sắc mặt ửng hồng, mắt quắc lên

nhìn Long Diệc Hân – “Ngươi đã làm gì Thanh Nhi?”

Cái thứ

hương thơm chết tiệt đó, rốt cuộc là thứ quỷ quái gì vậy? Lúc này Ngọc

Phong Dương cũng đã bắt đầu choáng váng, bụng dưới như có lửa đốt, nếu

bây giờ mà hắn còn bảo không biết mình bị làm sao, thế thì hắn sống uổng phí rồi. Chết tiệt! Đây là báo ứng sao? Long Diệc Hân đã hạ độc bọn họ

như thế nào, hắn căn bản không có một tý cảm giác nào. Chỉ là, đó có

thực là độc không? Cái thứ hương thơm kỳ quái đó thì ở đâu ra?

Hắn đường

đường là Cốc chủ Tiêu Dao Cốc, lại chưa hề nếm qua loại độc này? Bây

giờ, hắn và Thanh Nhi biết làm sao đây? Nàng không chịu được, chẳng nhẽ

đêm động phòng hoa chúc của bọn họ phải trải qua nơi khỉ ho cò gáy này

sao?

Long Diệc Hân, ngươi điên rồi!

Trong mơ hồ, gió đưa tớ một câu nói….

“Nàng vốn là người của ta, ngươi không được…”

Không được

làm cái gì? Tiếng nói êm ái mà không hề phập phồng, như gần như xa,

phảng phất như từ xa vợi truyền về, lại giống như tiếng thì thầm nỉ non

bên tai.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...