Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 49

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Túy Hồng Lâu, là thanh lâu kỹ quán lớn

nhất, làm ăn phát đạt nhất Ẩn thành, cũng là một trong những kỹ quán nổi danh cả nước. Các cô nương trong quán nổi tiếng tài mạo song toàn, văn

nhân mặc khách, du hiệp lãng tử đều vì thế mà dừng chân, đến cả hoàng

thân quốc thích đến cũng phải hết lời khen ngợi.

Mà từ mười

ngày trước, nhất là sau khi một cô gái bí ẩn lấy tên giả là Tương Phi

dùng khúc “Lạc thần phú” làm cả thành sửng sốt, tiếng tăm lại càng tăng

thêm mấy chục lần. Túy Hồng Lâu khách khứa vốn đã như mây, nay lại càng

thêm chật cứng không có chỗ ngồi.

Nghe đâu, cô gái bí ẩn kia cứ canh một lại tới Túy Hồng Lâu múa một khúc “Lạc thần

phú”, sau đó lại biến mất một cách bí ẩn. Lại nghe nói, cô gái bí ẩn kia mặt một bộ váy màu tím nhạt, lại che mặt bằng khăn lụa cùng màu, chỉ để lộ ra một đôi mắt trong sáng long lanh, nhìn đã có nét, không để ý chút thôi, đã có thể mê hoặc tâm hồn. Lại còn kỹ thuật múa duyên dáng, càng

khiến cho người ta mất hồn.

Khi đèn đuốc bừng lên, trong Túy Hồng Lâu ngập tràn đàn sáo, dáng múa tung tăng.

Những khách tầm hoan thứ thiệt, trái ôm phải ấp tận hưởng sung sướng.

Vừa thấy

canh một tới, các khách khứa tự động buông hết mỹ nhân trong lòng ra,

nghển cổ trông mong, chờ đợi cô gái bí ẩn xuất hiện.

Không phụ sự mong đợi của mọi người, thời gian vừa tới, một đám thiếu nữ xinh đẹp

vận vũ y bảy màu, men theo tiếng nhạc, chân đưa theo điệu, từng bước lên sân khấu. Trong một thoáng, lụa bay từng dải, tay áo phấp phới, khi thì vút bay, khi thì uốn lượn, nhanh như chim nhạn, mạnh mẽ như rồng bay.

Bỗng nhiên,

đàn sáo ngưng bặt, vũ nữ dừng múa. Trong lúc còn ngơ ngẩn, một tiên nữ

áo tím nhẹ nhàng bay xuống. Khoảnh khắc, đàn sáo lại nổi lên, tiếng nhạc du dương thần thánh. Tiên nữ áo tím bắt đầu bước từng đường múa, áo

mỏng bay bay, tóc đen như suối thác, eo nhỏ nhắn như tạc, gót chân nhón

nhẹ, đôi mắt sáng như suối nước tràn đầy, phảng phất tựa áng mây nhẹ

nhàng ôm vầng nguyệt, phiêu diêu tựa bông tuyết tự ngàn xưa. Mang vẻ

trong trẻo, không hề diêm dúa, tựa như Cửu Thiên Huyền Nữ hạ trần, lại

càng như tinh linh xinh đẹp từ làn nước bước ra.

Khách tầm hoan đều ba hồn ở lại bảy hồn đi, tinh thần đều bị trộm đi mất, chẳng biết trời trăng gì nữa.

Chẳng ai

nhận ra trong một góc vắng người, có một bóng đen cao gầy, vừa tới đã

đi, chỉ lưu lại một mùi hương kỳ lạ thoang thoảng khó mà nhận ra.

Lúc này, Mục Cảnh Thiên đang ở trên lầu hai thưởng thức trò hay, chợt cảm thấy một

tia khí tức xơ xác tiêu điều không tầm thường, trong lòng thất kinh, vội vàng phi thân tới chỗ ai đó đang múa giữa sân khấu. Nhưng cùng lúc ấy,

một bóng người nhanh hơn đã lao tới.

“Đại ca, đừng mà!” – Mục Cảnh Thiên vừa thấy người kia, liền vội lên tiếng, nhưng đã chậm một bước.

“Bốp!” – Một cái tát nảy lửa rơi xuống mặt người con gái áo tím đang nhảy múa, Mục

Cảnh Thiên nhanh chân tiến tới ôm lấy nàng, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vừa

bị lộ ra giấu vào trong lòng mình. Dung mạo của Khả nhi không thể để ai

thấy được.

“Đại ca,

huynh…. Á!” – Lời còn chưa dứt, Mục Cảnh Thiên liền bị vẩy bột phấn đầy

người. Đau đớn thấu xương bất ngờ khiến hắn phải thốt lên.

Người áo lam không thèm quan tâm cởi áo khoác phủ lên người Thanh Nhi đang mặc vũ y

hở hang, ngay khi nàng còn chưa kịp phản ứng, đã ôm nàng phi thân bỏ đi.

“Tam ca!”

Ngọc Phi Yên nhanh chóng nắm lấy cổ tay Mục Cảnh Thiên, thăm dò tình hình xong liền

vội vàng rời khỏi vòng tay hắn, cố gắng nhịn cười, nhẹ nhàng nói với hắn đang hấp hửng mừng – “Huynh trúng ‘Thần tiên lạc’ của đại ca rồi, từ

giờ trở đi, không được chạm vào nữ sắc, phải duy trì khoảng cách với nữ

nhân, một tháng sau, không thuốc tự khỏi. Nhớ kỹ, không được động vào nữ sắc! Chẳng may vượt rào, sẽ như vừa rồi toàn thân như bị kiến đốt, đau

nhức khó chịu.”

Ài, thật là

tàn nhẫn mà! Bắt tam ca mình vốn coi kỹ viện là nhà, hồng phấn tri kỷ

nhiều như sông suối phải làm hòa thượng một tháng, so với lấy mạng huynh ấy còn khổ sở hơn.

Mục Cảnh Thiên vẻ mặt đau khổ – “Ngay cả tay cũng không được chạm vào sao?”

“Nếu huynh nghĩ được, tiểu muội cũng không ngại cho huynh thử.”

Nói đoạn liền bước sấn tới.

“Thôi!” –

Mục Cảnh Thiên quá sợ hãi, vội vàng thét dừng, tiện tay túm lấy một mảnh khăn lụa phủ lên đầu nàng – “Che mặt, muội tự về đi, huynh về trước

đây.”

Nói đoạn, thân hình loáng cái, đã không thấy bóng dáng đâu.

“Tam ca!” –

Ngọc Phi Yên buồn bực vô cùng, tam ca nhà nàng sao có thể bỏ nàng lại

hang sói như vậy chứ, tuy rằng chẳng ai dám động đến nàng đâu, nhưng

huynh ấy cũng đừng quá yên tâm thế chứ?

Ôi….., đau!

Vừa rồi chỉ lo cho tam ca quên mất rằng cái gã bụng dạ hẹp hòi kia cũng

cho nàng một cái tát, má phấn của nàng chắc sưng đến biến dạng mất thôi. Cái đồ hẹp hòi keo kiệt thối tha chó má!

“Tiểu Phi Yên, phải đi thôi!”

Không chờ

nàng mắng chửi thầm đại ca thêm nữa, bên hông được siết chặt, theo ai đó bay lên, trong nháy mắt rời khỏi Túy Hồng Lâu.

Để lại đằng sau đám khách làng chơi siết tay thở dài.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...