Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 3

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lánh đi không khí ồn ào sôi s//ụ//c phía trước, Ngọc Phi Yên chậm bước tới hoa viên phía sau vương phủ.

Bỗng dưng,

bên tai truyền tới tiếng nhạc đinh đinh đang đang. Nghe như tiếng suối

chảy trong núi, thanh thúy dễ nghe; lại như đàn oanh tụ hội, vui tươi

khó tả. Nơi đây xa cách với không khí mừng vui hỗn loạn phía trước, âm

thanh như tơ trúc xao động trong nơi yên ắng, tiếng đàn này như thể

tiếng nhạc thần tiên từ trời cao.

Ngọc Phi Yên bị tiếng đàn giữa không khí hân hoan kia cuốn hút, tâm tình không khỏi

bay bổng lên theo. Theo cảm xúc trong tiếng đàn, bỗng thả mình vui đùa

giữa chốn non nước thâm u, bỗng cưỡi ngựa rong ruổi trên thảo nguyên

xanh biếc…

Không biết qua bao lâu, cho đến khi một giọng nói trong veo cất lên…

“Là Hà Hương sao?”

Ngọc Phi Yên thầm giật mình, hóa ra tiếng đàn đã sớm ngưng, mà nàng vẫn y nhiên trầm mê trong đó.

“Hà Hương,

sao ngươi không nói lời nào? Có nhìn thấy tân nương của nhị ca hay

không?” – Giọng nói ngọt ngào mà không chảy nhớt ấy lại truyền đến.

Ngọc Phi Yên theo thanh âm nhìn đến đình lý cách mình không tới mười bước. Trên bàn

đá trong đình bày ra một cây đàn, mà bên cạnh bàn một cô gái mặc áo

trắng đang ngồi, vì đưa lưng về phía nàng, cho nên đêm nay dù trăng thật to thật tròn thật sáng, cũng không nhìn rõ được diện mạo người này. Tuy nhiên, có thể khẳng định cô gái áo trắng kia là người đánh đàn.

“Hà hương,

em đâu rồi?” – Cô gái mãi không nghe thấy tiếng gì, lại hỏi câu nữa,

nàng rõ ràng cảm thấy có người ở đây mà. Nàng chậm rãi đứng lên, quay về phía Ngọc Phi Yên.

Mà ngay tại

khoảnh khắc cô gái quay đầu lại, Ngọc Phi Yên không khỏi thở hắt ra vì

kinh ngạc, ghen tị quá, thế gian sao lại có bậc hồng nhan khuynh quốc

đến thế! Mày như viễn sơn, không vẽ mà đậm; môi hồng răng trắng, xỉ như

hồ tê; da dẻ nõn nà, cổ như ấu trùng thiên ngưu; còn có khí chất thanh

lịch tuyệt tục kia, thật như tiên tử dưới ánh trăng.

“Hà Hương?” – Cô gái nghi hoặc “nhìn” Phi Yên.

Bị tiếng “Hà Hương” này gọi hồn vía quay về, Ngọc Phi Yên nhanh chóng chỉnh đốn lại

tâm trạng của mình. Không có cách nào, cô gái này thật sự đẹp đến nỗi

người người oán trách ấy.

Bình tĩnh

lại, nàng liền nổi lên quan tâm rất lớn đối với thân phận của cô gái

này, cô gái vừa rồi hình như nhắc đến “nhị ca” gì đó, vậy nói cách khác, cô gái xinh đẹp này đây có lẽ là người một nhà với nàng trong thời gian ngắn ngủi. Ha ha, nàng vô cùng thích cô gái xinh đẹp có thể gảy nên

tiếng đàn tuyệt vời này.

“Ta không

phải ‘Hà Hương’, tiểu muội muội.” – Hà Hương có lẽ là nha hoàn của cô

gái. Nhưng mà, nàng rõ ràng đang nhìn mình mà, chẳng lẽ trông mình rất

giống cô nàng “Hà Hương” kia sao?

“Hả? Cô là?” – Cô gái xinh đẹp càng thêm nghi hoặc.

“Ta là….bằng hữu của Long Diệc Hân.” – Nếu chưa bao giờ nghĩ sẽ phải ở lại, nàng

cũng sẽ không lấy cái danh nghĩa thê tử của Long Diệc Hân để tự xưng, dù sao người trong vương phủ cũng chẳng để nàng trong mắt, càng đừng nói

đến tên chú rể tắc trách tránh cô dâu nàng đây như rắn rết mà trốn chạy

tới chân trời.

“Bằng hữu?” – Cô gái xinh đẹp nghiêng đầu trầm ngâm: Nhị ca rất ít khi đem bằng hữu

về nhà, nói gì đến bằng hữu là nữ. Nhị ca cũng tuyệt đối không kết giao

bằng hữu với con gái, trừ phi nàng kia có chỗ hơn người.

“Đúng vậy, bằng hữu. Ta là Ngọc Phi Yên, tiểu muội muội tên gọi là gì?” – Ngọc Phi Yên trưng ra nụ cười ôn hòa nhất của mình.

“Long Diệc Thấm.”

“Muội là em gái Long Diệc Hân sao?” – Trong giọng nói khó nén nổi hào hứng.

“Đúng vậy.”

Vừa nghe

được đáp án, Ngọc Phi Yên quyết định mấy ngày ở vương phủ này sẽ vui vẻ ở cùng với vị tiểu muội muội đây. Ai chả thích mỹ nhân!

“Đúng rồi, tiểu muội muội, ta cùng với ‘Hà Hương’ muội nói trông rất giống nhau sao?”

“Muội không biết.” – Long Diệc Thấm đi đến trước mặt nàng – “Bởi vì muội không nhìn được.”

“Muội….” – Ngọc Phi Yên thoáng kinh ngạc.

“Vâng, muội

bị mù.” – Trong veo và bình thản, nghe không ra chút bất mãn khổ sở nào, tựa như đang nói một chuyện nhạt nhẽo bình thường.

Mù lòa? Ngọc Phi Yên nhướng đôi mi thanh tú lên, trong đôi mắt tràn đầy hứng thú,

một người mù mà có thể tạo ra tiếng đàn tuyệt vời đến vậy, có thể dễ

dàng đi từ đình lý đến trước mặt nàng, nàng tin chắc đã phải trải qua

biết bao cố gắng. Nhưng mà, một người mù như nàng sẽ có chấm sáng nhỏ

trong mắt như thế sao? Không nàng không giống như đang nói dối, vậy rốt

cuộc nguyên nhân gì đã khiến cho nàng bị mù đây? À, đáng để nghiên cứu

một chút đây.

Thời gian tới, nàng hẳn sẽ không phải nhàm chán đâu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...