Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 4

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

ổ chức “Phi

Long” được thành lập từ mười năm trước là một tổ chức võ lâm, thương mại tự do, tách biệt với triều đình. Nó phát triển nhanh chóng, chỉ với

thời gian nửa năm mà thanh thế đã như mặt trời lúc giữa trưa, trở thành

đệ nhất truyền kỳ trong chốn võ lâm. Ngày nay sau mười năm, “Phi Long”

nghiễm nhiên trở thành bá chủ thiên hạ. Lạ thay, triều đình vậy mà cũng

cho phép nó tồn tại mà không can thiệp, thật là khó hiểu! Đến ngay như

mấy vị sừng sững giang hồ hơn trăm năm Tiêu Dao Cốc, Cái Bang, Lăng

Nguyệt Lâu, cung Bái Nguyệt sơn trang đối với chuyện này cũng không có ý kiến gì.

“Phi Long”

có được thành tựu ngày hôm nay không thể không kể đến người lãnh đạo.

Cho nên, khôi thủ Ngọc Long của “Phi Long” đã trở thành người truyền kỳ

trong chốn võ lâm. Hắn, thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng, vì thế người ngoài cũng không biết được hắn tròn méo ra làm sao, chỉ biết hắn đã tự mình gây dựng nên “Phi Long”.

“Phi Long” ngoài chủ sự ra, còn có ba vị đường chủ Ngạo Long, Nhã Long,

Ngọa Long, và bảy vị kỳ chủ xích(đỏ), tranh(cam), hoàng, lục, thanh,

lam, tử.

*

Ẩn thành là

thành lớn nhất Kiền quốc ngoại trừ kinh thành, cũng là nơi phồn hoa đô

hội nhất. Phía Đông bên ngoài Ẩn thành có một ngọn núi, tên gọi Phi Long Sơn. Dãy núi trùng trùng điệp điệp tựa như một con rồng đang đằng vân

giá vũ giữa không trung, cho nên mới được gọi như vậy.

Trung tâm đầu não của tổ chức “Phi Long” nổi tiếng khắp thiên hạ được đặt trên Phi Long Sơn.

Lúc này,

trong phòng nghị sự, trừ bỏ khôi thủ Ngọc Long và Lục Kỳ kỳ chủ Mạc Lục

ra, các nhân vật trọng yếu trung tâm của “Phi Log” đều đã tề tựu đông

đủ.

“Ôi chao, ta bảo Tranh muội muội này, muội vội vàng triệu tập tất cả mọi người chúng ta đến, rốt cuộc có chuyện gì trọng đại phát sinh sao?” – Mục Cảnh

Thiên nắm lấy vai Vân Tranh, cười nguy hiểm. Nàng tốt hơn hết nên có lý

do tử tế, nếu không, hừm hừm! Phải biết lôi một người đàn ông ra khỏi

hương sắc là một việc vô đạo đức biết bao, cả người lẫn thánh đều phẫn

nộ! (Juu: đồng chí BT tiếp theo, ta rất thích anh này)

“Đúng đó, muội tốt nhất nên có một lý do chính đáng.” – Mọi người đều đồng thanh phụ họa, ai cũng bận bịu nhiều chuyện.

Vân Tranh lưu chuyển đôi mắt đẹp, nhẹ nhàng nói nhỏ – “Mọi người nói xem, khôi thủ cưới vợ có được coi là chuyện lớn không?”

Lời này vừa

nói ra, Ngọa Long Mục Cảnh Thiên thoắt cái lảo đảo suýt té ngã về phía

trước, may có Vân Tranh đỡ hắn mỗi tay mới có thể miễn cưỡng đứng vững,

Ngạo Long Thư Trì đang uể oải bỗng chốc ngồi thẳng dậy, Nhâm Thanh đem

ngụm trà vừa uống vào “phụt” một cái phun ra, vừa vặn trúng lên mặt Ân

Hoàng đối diện hắn, mà Ân Hoàng vẫn ngây ngốc thất thần mặc cho nước trà chảy xuống, Ngải Lam mắt trừng to như chuông đồng, miệng há hốc có thể

nhét vừa một cái bánh mỳ to, càng buồn cười hơn chính là Tiểu Nguyệt Tử, còn trượt từ trên ghế xuống gầm bàn. (Juu: nhà này phản ứng mãnh liệt nhỉ =.=”)

Chỉ có hai

người có thể coi là bình thường, Nhã Long Tiêu Trác Nhiên và Xích Kỳ kỳ

chủ Hác Xích, đó là bởi Nhã Long tu đã đến nơi đến chốn, còn Hác Xích

bẩm sinh cái mặt như người chết.

“Ngọc Long

cưới vợ?” – Tiêu Trác Nhiên xếp quạt lại tay hơi rung động, giọng điệu

hơi gấp, tất cả thể hiện hắn cùng mọi người đều khiếp sợ.

Ngọc Long mà cưới vợ? Khó hiểu quá đi!

“Tranh muội

muội, muội có chắc đang nói đến cái vị nhà ta đê tiện vô sỉ, âm hiểm giả dối, thất tình bất động, lục dục không sinh, coi nữ nhân như giày

cũ….oa!” – Người đang hăng hái nói Mục Cảnh Thiên vị kẻ vừa mới đứng lên từ dưới đất đạp cho một cái – “Tiểu Nguyệt Tử, sao muội lại đá ta?” –

Đau quá!

Tiểu Nguyệt Tử hất đầu, hứ! Cặn bã! Ai thèm để ý anh!

“Tranh tỷ, khôi thủ thật sự cưới vợ sao? Tỷ có lầm hay không?”

Vân Tranh nheo lại đôi mắt đẹp – “Tiểu Nguyệt Tử, muội đang hoài nghi năng lực của ta sao?”

Ấy? Tiểu

Nguyệt Tử giật mình, lập tức cười ngọt ngào nói – “Chao ôi, Tranh tỷ à,

muội không có hoài nghi tỷ, mà là điều tỷ nói hoàn toàn không có khả

năng, khôi thủ sao lại thành thân được?”

Khôi thủ chính là người nàng sùng kính nhất, nàng căn bản chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày người mình sùng kính nhất sẽ thành thân.

“Tất nhiên! Còn là do Hoàng thượng tứ hôn!” – Vân Tranh chém đinh chặt sắt cam đoan.

Hoàng thượng tứ hôn? Chuyện , chuyện này càng không không thể! Khôi thủ của bọn họ

là ai chứ, không thuộc loại nào rõ ràng rành mạch cả. Không có cách nào, khôi thủ của bọn họ trời sinh không chịu trói buộc, tính tình thì vừa

chính vừa tà, nếu không phải chuyện hắn muốn làm, có mà, mình kề đao vào cổ hắn, hắn cũng không chịu thay đổi ý kiến ban đầu. Nhưng thế gian này có kẻ nào dám kề đao vào cổ hắn hay không cũng là một điều khó nói.

Liếc mắt

nhìn biểu tình của mọi người một cái, Vân Tranh cũng hiểu được tâm trạng của bọn họ, chính bản thân nàng cũng không tin được.

“Ngày đại hôn của khôi thủ là ngay ngày hôm qua, đây là tin tức Thanh Ảnh truyền tới, không hề sai.”

Đã là tin tức Thanh Ảnh truyền tới, vậy không có nhầm. Nhưng mà….

“Ta nhớ rõ mấy ngày nay Ngọc Long vẫn ở trong Thanh Trúc biệt uyển ở Ẩn Thành.” – Tiêu Trác Nhiên đưa ra điểm đáng ngờ.

“Đúng vậy đúng vậy, Lục tỷ vẫn luôn theo cảnh khôi thủ mà!” – Tiểu Nguyệt Tử cũng lên tiếng không chịu thua kém.

Vân Tranh liếc mắt khinh thường, từ khi nào bọn họ trở nên ngốc như vậy?

“Ta đã nói

khôi thủ cưới vợ là đúng mà, nhưng không nhất định phải là do khôi thủ

tự mình cưới, dù sao vẫn là thê tử của khôi thủ được rồi.”

Vừa nghe nói vậy, mọi người thở phào một hơi, bọn họ đã nói rồi mà, khôi thủ của bọn họ tính cách như thế làm sao mà cưới vợ được, nếu thay bằng người khác, may ra còn nghe được.

Dù sao, cũng thấy thật đáng thương cho cô gái không rõ tên kia. Nhưng có cách nào

đâu, đành chỉ biết đổ thừa cho tổ tiên nàng không tích đức, tự nhận xui

xẻo.

“Tranh muội muội, không biết vị ‘khôi thủ phu nhân’ của chúng ta có lai lịch ra sao?” – Mục Cảnh Thiên hiếu kỳ hỏi.

“Nói đến vị

phu nhân này của chúng ta.” – Vân Tranh cười bí hiểm – “Lai lịch của

nàng cũng không vừa đâu, là Khúc Lưu Vân trưởng nữ của đương kim hàn lâm Khúc Minh Thành, lại là nghĩa muội Thánh thượng mới nhận, phong làm

Tiêu Dao công chúa. Ha ha, là một vị công chúa nha!” – Chuyện tốt từ

trên trời rơi xuống, thế mà khôi thủ của bọn họ không thèm, thật là đáng tiếc quá.

Khúc Minh Thành? Khúc Lưu Vân?

Mục Cảnh Thiên giật mình, hai cái tên này sao hắn cứ cảm thấy quen quen thế nào ấy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...