Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 2

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày đại

hôn, Thành quận vương phủ nơi nơi trang hoàng hạnh phúc, khách khứa tới

chúc mừng nối nhau không ngớt, nhưng điều khiến cho các vị khách kinh

ngạc chính là, toàn bộ vương phủ đều được trang hoàng không khí mừng

vui, mà trong vương phủ, từ Thành quận vương gia, cho tới tôi tớ tiểu

tỳ, ai cũng là miễn cưỡng cười vui. Càng đáng ngạc nhiên hơn chính

là…người bái đường cùng tân nương không phải là lão nhị Long Diệc Hân

được Hoàng thượng chỉ hôn, mà là em trai Long Diệc Hoàng.

Thực ra đại

đa số mọi người trong lòng đều hiểu rõ, Thành quận vương gia và Khúc hàn lâm là đối thủ lâu năm, hai người ghét nhau không phải chuyện ngày một

ngày hai, thế mà giờ Hoàng thượng lại cho hai đối thủ một mất một còn

này kết làm thông gia, đây không phải rõ ràng làm khó nhau sao? Nhưng

Hoàng thượng dù sao cũng là Hoàng thượng, hai nhà cho dù có không muốn

thế nào, cũng chỉ đành giận mà không dám nói gì. Từ xưa đã bảo quân xử

thần chết thần không thể không chết, nữa là đây Hoàng thượng “hảo tâm”

tứ hôn cho? Bọn họ nào dám không theo?

Mọi người đều vì hai nhà mà rơi lệ cảm thông, còn lo lắng cho cuộc sống sau này của Khúc tiểu thư ở vương phủ(Juu: phải lo cho vương phủ khi rước nàng ấy về ý :]]). Đó là bước vào nhà của đối thủ, còn đâu bình yên nữa. Đấy, vừa bước qua cửa, trượng phu đã không thấy tăm hơi.

Nghe nói, các vị tiểu thư của Khúc gia, ai cũng xinh đẹp như hoa, có tri thức hiểu lễ nghĩa, thật tiếc thay cho người ta.

*

Trong tân

phòng, tân nương tử Ngọc Phi Yên, cũng chính là trưởng nữ của Khúc hàn

lâm, được Kiền hoàng nhận làm nghĩa muội Khúc Lưu Vân, lúc này đang cùng nha hoàn bên mình Thanh nhi ăn lấy ăn để đồ ăn trên bàn. Dù sao nha

hoàn của vương phủ cũng đã sớm báo cho nàng biết rằng, tân nhậm tướng

công của nàng không thể về nhà, nàng cứ tự nhiên mà nghỉ ngơi, sáng mai

cũng không cần phải đi bái kiến cha mẹ chồng. Thật hợp ý nàng nha.

Nàng sớm đã

biết vào đây sẽ được đối xử như thế, dù sao nàng ở một hồi lâu rồi cũng

sẽ rời đi, nàng là Phi Yên nữ thần y mà! Bình sinh không có chí lớn, mà

thích làm thầy thuốc đi khắp bốn phương, tận tụy làm tròn trách nhiệm

của người hành nghề y, không phụ công ông ngoại đã dạy nàng y thuật.

Tuy nhiên,

nói thật ra, nàng không nên về kinh thành, càng không nên chịu lời thỉnh cầu của phụ thân mà tiến cung chữa bệnh cho Thái hậu, thì cũng sẽ không gặp phải tên Hoàng đế khó chơi ấy, rồi bị ép nhận làm nghĩa muội, lại

mạnh mẽ tứ hôn. Đấy, nàng cứ thế mà bước vào nhà đối thủ của phụ thân.

Nhưng mà, gả cũng gả rồi, đành phải nghĩ cách nào để hưu phu hoặc bị hưu thôi. Khó

cái là sao phải làm vương phi kiểu gì hữu danh vô thực, ít bị người ta

ức hiếp thế này? (Juu: cuồng ngược sao =.=”)

“Phải đi sao?” – Thanh nhi đã ăn no, mặt không chút thay đổi nhìn chủ tử đối diện, nàng không thích nơi này.

Ngọc Phi Yên sóng mắt lưu chuyển, tặng cho nàng một nụ cười sâu xa ý vị. – “Không vội, chúng ta chơi vui vẻ mấy hôm đã.”

Cứ thế mà đi, chẳng phải đã uổng phí một mảnh tâm ý khi vào vương phủ của nàng sao? Kiểu gì cũng phải chơi cho đã.

Thanh nhi im lặng không nói, đi thẳng đến hỉ giường, mặc nguyên quần áo đi ngủ, mặc kệ chủ tử của nàng.

“Thanh nhi,

tỷ đang nhớ đại ca phải không? Nếu vậy, ta sẽ không cản tỷ trở về Tiêu

Dao cốc.” – Ngọc Phi Yên tươi cười, nàng yêu nhất cô nha hoàn mặt không

hề thay đổi của nàng.

Nói ra,

Thanh nhi vốn không phải nha hoàn của nàng, mà là đại tẩu tương lai của

nàng. Nhưng mà, bởi sáu năm trước nàng cứu Thanh nhi đang hấp hối từ tay kẻ thù, nàng ấy liền nhận nàng làm chủ nhân suốt đời. Cho nên, dù là

thích đại ca, ba năm trước nàng vẫn quyết định rời Tiêu Dao cốc bước

chân vào giang hồ, lựa chọn theo nàng lưu lạc. Khi ấy nàng khó mà không

bị đại ca bóp chết, nhưng bởi Thanh nhi kiên trì, mà nàng còn cam đoan

sau ba năm sẽ đưa Thanh nhi toàn vẹn trở về, đại ca mới chịu thả người.

Thanh nhi vẫn không nói gì.

Ngọc Phi Yên đối với điều này sớm đã quen, không thèm để ý cười nói – “Được rồi,

Thanh nhi tiểu thư nghỉ ngơi cho tốt, nô tỳ đi ra ngoài thăm thú trước.” – Nói xong, lại vơ mấy củ lạc trên bàn bỏ vào miệng, bước ra khỏi tân

phòng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...