Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 20

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trúc Uyển.

“Sư huynh, vì sao không đem nữ tử kia giao cho Thư Trì?” – Mạc Lục giận dữ, dám động tới sư huynh nàng, không thể tha thứ!

“Không quan trọng.” – Long Diệc Hân mặt không chút biến đổi.

“Là vầy là

vầy, Diệc Hân lông tóc không sao, không cần phải đem Thanh Nhi giao cho

Thư Trì mà.” – Mục Cảnh Thiên vội vàng phụ họa.

“Mục Cảnh

Thiên, ngươi nói gì vậy? Lông tóc không sao? Chẳng may sư huynh bị nàng

ta đ//â//m bị thương thì làm sao giờ?” – Hai tròng mắt Mạc Lục tóe lửa.

“Haha…Mạc kỳ chủ hình như đang nghi ngờ khả năng của khôi thủ.” – Mục Cảnh Thiên cười trộm.

“Ngươi!” –

Lửa giận trong mắt Mạc Lục càng dữ dội – “Ta vốn không có ý đó. Ngươi

đừng nghĩ ta không biết ngươi lấy việc công làm chuyện tư, xú nha đầu

kia nếu là nha hoàn của muội muội ngươi, biết đâu vụ ám sát này cũng có

phần ngươi trong đó.”

“Mạc kỳ

chủ.” – Mục Cảnh Thiên nhìn nàng như cười như không – “Đừng nói những

điều vô căn cứ, không cẩn thận nhóm lửa tự thiêu đấy.”

“Ngươi…”

“Được rồi.” – Long Diệc Hân mày kiếm khẽ nhếch, đây là dấu hiệu cho thấy hắn đã mất

kiên nhẫn – “Chuyện này không được nhắc lại, các ngươi về hết đi.”

Mạc Lục dù không cam lòng, nhưng cũng đành bỏ cuộc, giận dữ trừng mắt lườm Mục Cảnh Thiên một cái, dẫn đầu rời đi.

Tiêu Trác

Nhiên và Thư Trì từ đầu đến cuối không hề lên tiếng cũng rất ăn ý đứng

dậy rời đi, dù sao bọn họ chủ yếu là đến xem kịch, giờ hết diễn rồi, ở

lại đây cũng chẳng còn thú vị.

Mà Mục Cảnh Thiên vừa mới đi ra tới cửa, phía sau truyền tới tiếng Long Diệc Hân…

“Lệnh muội chơi đùa có vẻ như đã vui quên cả trời đất.”

Mục Cảnh

Thiên lảo đảo một cái thiếu chút là té ngã, quay đầu lại kinh dị nhìn

hắn, con người này từ khi nào lại cảm thấy hứng thú với nữ nhân?

“Ta nói sai sao?”

“Oái? Không

không không!” – Mục Cảnh Thiên vội vàng xua tay – “Sao vậy, ngươi muốn

Khả nhi không quấy rầy ngươi nữa ư? Haha, trừ phi người chơi đùa cùng

nàng, nếu không nàng nhất định không bỏ cuộc sớm vậy đâu.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy.”

“Ngươi có thể về được rồi.”

“Không thể nào? Qua cầu rút ván sao?” – Mục Cảnh Thiên vẻ mặt ai oán rời đi.

Chơi đùa cùng nàng sao? Tuấn nhan tuyệt luân hé ra một nụ cười sâu xa khó lường.

“Thanh Ảnh.”

“Có thuộc hạ! Chủ tử, có gì phân phó?” – Thanh Ảnh mang vẻ mặt nịnh nọt lập tức xuất hiện trước mắt.

“Việc lần trước ta bảo ngươi tìm hiểu kết quả thế nào?”

“À, việc ấy à, cùng với trí thông minh tuyệt đỉnh của thuộc hạ cùng sức phán đoán không ai sánh bằng thì…” (Juu: gió mát quá ~.~)

“Tập trung vào.”

“Haha, nói

liền đây. Dựa vào tất cả các đầu mối, người chữa khỏi mắt cho quận chúa

khả năng nhất chính là người đã ở trong vương phủ một tháng Khúc Lưu Vân tiểu thư.”

“Dựa vào đâu mà biết?”

“Chủ tử nên

biết rằng, trước đây khi Hoàng thượng nhận Khúc tiểu thư làm nghĩa muội, chủ yếu là do nàng đã chữa khỏi căn bệnh đã lâu của thái hậu mà thái y

trong cung đều đã thúc thủ vô sách – bó tay không làm gì được, do đó có

thể thấy được, y thuật của Khúc tiểu thư tương đối cao, mà nàng đã ở

trong vương phủ một thời gian, nhất định đã gặp qua quận chúa, nếu nói

nàng đã chữa khỏi mắt cho quận chúa, cũng không phải không có khả năng.” – Thanh Ảnh phân tích.

“Chao ôi!” – Thanh Ảnh vỗ đầu, trong đầu lóe lên một tia sáng – “Thời gian Khúc tiểu thư ở trong vương phủ, Tiểu Phi Yên cũng đã ở kinh thành, mà các nàng

gần như cùng lúc rời khỏi kinh thành, lại cùng là kỳ nữ có y thuật bất

phàm, có khi nào, Khúc tiểu thư chính là Tiểu Phi Yên?” – Đúng, đúng!

Hắn nên sớm nghĩ đến.

Bờ môi mỏng của Long Diệc Hân hơi cong lên.

“Chủ tử đã sớm biết rồi?” – Vớ vẩn! Nhìn biểu tình của hắn thì phải hiểu là hắn đã sớm biết rồi.

“Vậy thì sao? Chủ tử muốn làm gì nàng bây giờ?” – Người ta tìm tới cửa rồi.

“Thanh Ảnh.” – Long Diệc Hân nheo lại con mắt phượng – “Ngươi không biết mình ồn ào lắm sao?”

“Ớ?” – Thanh Ảnh sửng sốt, lập tức hiểu được, biết điều lui đi.

Ngọc Phi

Yên, Khúc Lưu Vân, Long Diệc Hân lẩm nhẩm, ý tứ trong mắt càng sâu xa.

Mười năm trước hắn không mời được Tiêu Dao y thánh chữa trị cho Thấm

nhi, mười năm sau cháu gái của Tiêu Dao y thánh chữa khỏi mắt cho Thấm

nhi, “duyên phận” này cũng sâu sắc thật.

Cũng không

biết nàng có còn nhớ mười năm trước hắn đã đối xử với nàng thế nào

không. Hắn cười, có phần âm trầm, có phần khát máu.

E là nàng sẽ không quên được, dù sao đó cũng là một chuyện “vô cùng” đáng nhớ.

Hắn hy vọng nàng còn nhớ rõ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...