Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 19

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Long Diệc

Hân cùng Thanh Ảnh đang trên đường về Trúc Uyển, vừa đi qua một cánh cửa lớn, chợt thấy phía trước có một cô gái mặc áo xanh đứng chặn giữa

đường.

“Long Diệc Hân?” – Giọng cô gái như sương lạnh, ánh mắt nhìn Long Diệc Hân càng lạnh hơn băng.

“Ôi chao! Đây không phải Thanh Nhi cô nương sao?” – Thanh Ảnh nhận ra Thanh Nhi(Juu: cùng “Thanh”, nói 1 lèo thế này còn tưởng 2 anh chị họ hàng vs nhau cơ :]]), nhiệt tình chào đón, đáng tiếc người ta căn bản không thèm nhìn tới hắn.

“Có phải không?” – Thấy Long Diệc Hân không trả lời, Thanh Nhi hỏi lại lần nữa.

Long Diệc Hân liếc mắt qua sa nhìn Thanh Nhi một cái, không có ý định trả lời, bước thẳng tới vượt qua nàng.

Thanh Nhi “Hây!” một tiếng, rút ra nhuyễn kiếm bên hông, tập trung nội lực lao tới Long Diệc Hân.

“A! Thanh

Nhi mau dừng tay!” – Thanh Ảnh vừa thấy chủ tử bị tập kích liền lao tới

ngăn cản kiếm thế của Thanh Nhi, tiểu cô nương này không muốn sống nữa

sao? Dám trêu chọc chủ tử.

Thanh Nhi thấy hắn ngăn trở, không nói hai lời lại quay sang tấn công hắn. (Juu: ẻm này ngộ nhở:]], mà anh chồng của ẻm cũng kinh dị lắm, chờ nhé ;]])

Hai người

đánh qua đánh lại hơn hai chục chiêu không phân thắng bại, cuối cùng

Thanh Ảnh dùng một chiêu “Tiên nhân chỉ lộ” điểm trúng huyệt linh xu(Juu: chẳng biết huyệt này ở đâu, nói chung là có tác dụng…dừng hình :]]) của Thanh Nhi.

“Chủ tử, làm thế nào đây?” – Hắn vỗ vỗ hai tay, mặt mày hớn hở nói. Hô! Đã lâu không được đánh đấm đã đời như vậy.

“Giao cho Thư Trì.”

Oái? Giao cho Thư Trì cái loại thích hành hạ người kia, tiểu cô nương này có còn đường sống không?

Nếu Thanh Nhi mất mạng, hắn biết ăn nói sao với Tiểu Phi Yên?

“Nghe không hiểu sao?” – Giọng Long Diệc Hân nhẹ nhàng. (Juu: đáng sợ là đây ~.~)

“Chủ tử, việc này…”

“Có ý kiến?”

“Không không không, ta đem nàng tới chỗ Thư Trì đây.” – Thanh Ảnh nào dám chần chừ

nữa, bất đắc dĩ đưa người áp giải tới Ngạo Long Đường. Có trời chứng

giám, hắn đây là phụng mệnh làm việc.

“Khoan đã!”

Có người tới làm anh hùng cứu mỹ nhân, ai vậy? – Lại là Mục Cảnh Thiên!

“Mục Cảnh Thiên!” – Thanh Ảnh nhìn thấy hắn chưa bao giờ vui như lúc này.

“Ngươi thật

đúng là thích góp vui.” – Tiếng nói ấm áp của Long Diệc Hân cũng không

có chút thay đổi nào, mắt phượng lóng lánh phía sau vải sa liếc nhìn đôi mắt hoa đào ý cười tràn ngập con ngươi của Mục Cảnh Thiên.

“Haha, tiểu

muội này của ta nếu có đắc tội gì ngươi, mong ngươi đừng so đo với

nàng.” – Mục Cảnh Thiên cười toe toét. Thiên địa thần minh! Cầu cho hắn

qua được, không thì mệnh hắn toi rồi! Lão đại không thể không làm thịt

hắn!

“Quy củ không thể phá.”

“Haha, tục ngữ nói lòng của tể tướng chứa được cả cái thuyền (Juu: “宰相肚里能撑船” ý nói người to tát thì cái lòng bao dung cũng to tát theo :]), ngươi sẽ không bụng dạ hẹp hòi đi so đo với một tiểu cô nương chứ? Đây

chỉ là ngoài ý muốn, lần sau nàng nhất định sẽ không chọc giận ngươi

nữa.” – Ai nói quy củ không thể phá? Khả nhi của hắn không phải đã từng

phá quy củ của khôi thủ đại nhân rồi sao.

Long Diệc

Hân không nói một lời, nhìn về phía Thanh Nhi mặc dù đang bị giữ vẫn

dùng ánh mắt lạnh băng trừng hắn, hắn không tin tiểu cô nương này sẽ

không chọc hắn nữa.

“Thanh Nhi!

Cuối cùng ta cũng tìm được tỷ. Xem ra về sau ta không nên để cho tỷ nhàn rỗi, vừa mới nhàn rỗi đã không thấy người đâu. Ơ? Ai điểm huyệt tỷ

vậy?” – Như đang tìm kiếm Thanh Nhi vừa đuổi tới, Ngọc Phi Yên xuất hiện đúng lúc.

“Khả nhi, muội tới thật tốt quá!” – Mục Cảnh Thiên vui sướng ôm lấy nàng, đầu sỏ gây nên đã đến rồi.

“Ai nói cho

ta biết ở đây có chuyện gì được không?” – Ngọc Phi Yên đẩy hắn ra, nhìn

một chút mấy người quanh đó. Nhưng hỏi cho có thế thôi, trong lòng nàng

đã rõ như ban ngày, Thanh Nhi vẫn là tới tìm Long Diệc Hân. Ôi! Chẳng lẽ nàng không hiểu được thực lực bản thân và Long Diệc Hân kém xa nhau lắm sao? Hơn nữa, dù trước kia Long Diệc Hân cự hôn, nhưng nàng còn biết ơn hắn kia, nàng cũng không muốn cùng hắn kết làm vợ chồng, nàng chỉ muốn

một mình thế này thôi, Thanh Nhi không hiểu sao? Bây giờ Thanh Nhi sinh

sự với Long Diệc Hân, chỉ tổ rắc rối thêm.

“Thanh Nhi cô nương tự dưng ám sát chủ tử ta, ta chỉ bắt lại theo đúng bổn phận thôi.” – Thanh Ảnh xấu hổ giải thích.

“Ôi! Thanh Nhi sao tỷ có thể làm vậy chứ?” – Ngọc Phi Yên ra vẻ kinh ngạc chỉ vào Thanh Nhi.

“Hắn phụ ngươi.” – Thanh Nhi hơi nhíu mày.

“Thanh Nhi!” – Ngọc Phi Yên lập tức đỏ ửng mặt lên, thẹn thùng vô cùng – “Không được nói linh tinh! Người ta thầm mến khôi thủ, chàng không cảm động, mới

chỉ ngó lơ người ta, có thế mà sao tỷ đã nói khôi thủ phụ người ta, còn

định ám sát khôi thủ nữa?” – Nói xong còn thâm tình liếc mắt nhìn Long

Diệc Hân một cái, đáng tiếc đối phương không hề phản ứng. (Juu: ta…no comment ~ Ai đó: no comment thì cô mở đóng ngoặc làm gì? ~ Juu: được các bạn dung túng…)

“Tiểu Phi Yên, nàng…nàng… ‘thầm mến’ chủ tử ta ư?” – Thanh Ảnh nghẹn họng nhìn trân trối – “Là thật sao?”

“Đương nhiên là thật.” – Còn giả được sao!

“Khụ khụ!

Ngại quá, ta đi trước đây!” – Mục Cảnh Thiên buông lại một câu rồi mất

dạng. Hắn không muốn bị quay mòng mòng trước mặt mọi người.

Ngọc Phi Yên âm thầm hạ hàng mi, rồi còn e e thẹn thẹn, đưa eo về phía Long Diệc Hân.

“Khôi thủ, Thanh Nhi cũng chỉ vì ta mà đắc tội với ngài, mong ngài đại nhân đại lượng không so đo, ta thật vô cùng cảm kích.”

Lời nói nhẹ

nhàng ỏn ẻn, hơi thở như hoa lan, thân hình mảnh mai chậm rãi dựa vào

Long Diệc Hân, ngay khi chỉ còn cách hắn có một tấc, Long Diệc Hân nháy

mắt biến mất không dấu vết, Ngọc Phi Yên “Úi oái!” một tiếng đã ngã oạch xuống đất. (Juu: tiết mục này sau này cực phổ biến :]])

“Haha….nàng, nàng, nha đầu tinh nghịch này!” –

Thanh Ảnh

rốt cục cũng hiểu được quỷ kế của nàng, cười đến lăn lộn. Nhưng hắn cũng không thể không lo lắng cho nàng, bởi chủ tử hắn không phải người đơn

giản, nếu chọc vào hắn, có mà phong vân biến sắc ấy, Tiểu Phi Yên cũng

phải cẩn thận thôi.

“Đừng chỉ lo cười, Thanh Ảnh huynh, mau giúp Thanh Nhi giải huyệt đi.” – Ngọc Phi Yên mất hứng từ dưới đất đứng dậy.

“Tuân lênh!” – Thanh Ảnh cố nín cười, giải huyệt cho Thanh Nhi. Rồi lại quay sang

cảnh cáo Ngọc Phi Yên – “Lần sau không được trêu chọc chủ tử nhà ta nữa

đâu nhé, nàng không phải lúc nào cũng may mắn được như vậy đâu.”

“Nhưng ta thật sự rất hứng thú với chủ tử của huynh mà.” – Nàng cười yếu ớt.

Ôi! Thanh Ảnh bất đắc dĩ thở dài – “Đến lúc đó cũng đừng có trách ta không nhắc nhở nàng, tự lo cầu phúc đi.”

“Biết rồi.”

“À, đúng rồi, vì sao Thanh Nhi ám sát chủ tử ta?”

“Huynh thông minh như vậy, sao không tự mình tìm hiểu đi?” – Ngọc Phi Yên nhướng mày cười khẽ, kéo Thanh Nhi chạy đi.

Tìm hiểu?

Thanh Ảnh nhìn theo bóng hai người họ, có chút đăm chiêu. Đột nhiên cảm

thấy bí ẩn xung quanh Ngọc Phi Yên càng lúc càng nhiều, muốn biết mà sao không được. Lại còn thái độ khác thường của chủ tử với nàng –khác

thường rõ rệt, nếu nữ nhân khác trêu chọc chủ tử như nàng, đã sớm hồn

lìa khỏi xác. Còn cả lần đó ở phòng nghị sự, hắc hắc!

Có lẽ, cô gái bí ẩn này sẽ thay đổi được chủ tử bạc tình.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...