Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 21

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ôi!”

Nắng vàng

rực rỡ, gió ấm áp êm dịu, kỳ hoa dị thảo, hương thơm nức mũi. Mà ngay

giữa khung cảnh tươi đẹp ấy, truyền tới những tiếng thở dài ngán ngẩm.

“Sao vậy? Ta vẫn đang chơi cờ cùng muội, còn chán cái nỗi gì?” – Trong chòi nghỉ mát, Ngọc Phi Yên lạnh nhạt nói.

“Không phải, là bởi hôm qua ta không được xem màn “tỏ tình” của tỷ với khôi thủ nên

mới tiếc hận.” – Vân Tranh lại thở dài một hơi.

“Ờ, Thanh Ảnh kể cho muội à?” – Cái đồ miệng rộng ấy.

“Ngoài hắn ra còn ai nữa?” – Vân Tranh nhấc ấm trà trên bàn đá lên.

“Nói đến Thanh Ảnh.” – Ngọc Phi Yên nháy mắt với nàng mấy cái mờ ám – “Nói xem, hắn có phải thích muội không?”

“Phụt!” – Vừa nghe nàng nói, ngụm trà Vân Tranh vừa hớp vào liền phun ra ngay, còn bắn mấy tia lên mặt nàng.

“Vân Tranh, muội bẩn quá!” – Ngọc Phi Yên nhảy ra khỏi bàn đá, lấy khăn tay lau vệt nước trên mặt.

“Khụ khụ

khụ! Phi Yên, mắt tỷ để đâu vậy? Thanh Ảnh thích ta ư? Haha, chuyện cười thế kỷ đấy!” – Nàng ta đừng có nhằm lúc nàng uống trà mà thốt ra những

câu kinh người có được không? Vài lần như thế nữa, Vân Tranh nàng có mà sặc chết mất. Mà chết cái kiểu này thật đáng ngại.

“Ta chỉ đùa thôi mà, nói vậy để muốn xác định quan hệ của hai người thôi.” – Ngọc Phi Yên ngồi xuống lần nữa.

Choáng! Vân Tranh thở dài bó tay, mình đã tinh quái lắm rồi, không ngờ nàng ấy còn quái hơn nữa. (Juu: hai tỷ song kiếm hợp bích làm khổ bao nhiêu người :]])

“Muốn biết thì cứ hỏi thẳng, việc gì phải quanh co lòng vòng?”

“Muội không thấy như vậy sẽ thú vị hơn sao?”

“Nhưng có người rất không thích thú vị như thế.”

“Muội ư?”

“Không phải.”

“Không phải thì thôi. Nói mau, muội với Thanh Ảnh không phải là huynh muội chứ?”

“Không khác

là bao. Tỷ biết thân phận của khôi thủ đấy, ngài là nhị thiếu chủ của

Thành quận vương phủ. Bốn vị thiếu chủ của Thành quận vương phủ ngoại

trừ Thấm quận chúa ra mỗi người đều có hai hộ vệ theo hầu, họ đều là

những người phải được lựa chọn gắt gao và được danh sư chỉ dạy, ta và

Thanh Ảnh là hộ vệ của nhị thiếu chủ. Từ nhỏ chúng ta đã cùng nhau luyện võ đọc sách, phải nói là tình cảm so với huynh muội còn thân thiết

hơn.” – Vân Tranh chân thành nói.

“Thì ra là thế.” – Ngọc Phi Yên gật đầu – “Vậy sao muội không đi theo bên cạnh khôi thủ?”

“Không phải

tại ta mà bởi chủ tử tự cao tự đại, ngại nữ nhân phiền toái, từ sau khi

rời khỏi vương phủ, đã bỏ ta lại ở Phi Long Sơn, một bước cũng không cho ta theo, khiến Mạc Lục cười nhạo ta mãi.” – Nhắc tới chuyện này Vân

Tranh vẫn bực bội.

Nghe vậy, Ngọc Phi Yên rốt cuộc cũng hiểu vì sao Vân Tranh ghét Mạc Lục rồi. Có điều, đó dường như là lỗi của Long Diệc Hân.

“Chủ tử của muội phải để cho nữ nhân dạy dỗ một chút.”

“Ta cũng cảm thấy vậy. Nhưng chẳng mấy người phụ nữ nào gặp ngài rồi mà có thể dạy

dỗ được ngài, cũng không ai dám dạy dỗ ngài, sự thật là sau khi động tới ngài, không ai có thể nguyên vẹn trở về.” – Nhưng mà, bây giờ hình như

đã có một ngoại lệ. (Juu: kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy)

“Hắn lợi hại như vậy sao?” – Ngọc Phi Yên lắc đầu – “Chẳng lẽ hắn không có nhược điểm?”

“Có! Nhược điểm duy nhất của ngài chính là không có nhược điểm!” – Biểu tình của Vân Tranh vô cùng nghiêm túc.

Ngọc Phi Yên tỏ vẻ buồn nôn – “Không cứu được! Muội đem hắn thành thần rồi!”

“Ngài là chủ tử của ta.”

“Cái loại chủ tử kỳ thị nữ tính như hắn, ta muốn đập từ lâu.”

“Ngài còn là sư phụ ta.”

“Hử?”

“Ta được ngài dạy dỗ, nhưng mà cho đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu thắng được Vu Lam.”

“Haha, khó

trách Mạc Lục cũng ghét muội như vậy, ra là muội với Long Diệc Hân có

quan hệ sâu xa như vậy.” – Ngọc Phi Yên chợt hiểu ra – “Có điều, tất cả

chuyện này đều là lỗi của Long Diệc Hân.”

“Cho nên…” – Vân Tranh cụp đôi mắt xuống.

“Cho nên à,

Vân đại cô nương Tranh kỳ chủ à, muội đừng vờ vịt nữa!” – Ngọc Phi Yên

mỉm cười nói thẳng – “Ta sẽ đi trêu chọc chủ tử kiêm sư phụ của muội

theo như muội mong muốn, cho muội xem một loạt trò hay, vừa lòng chưa?”

“Hiểu được sao?” – Vân Tranh mặt mày hớn hở, không hề xấu hổ vì bị bóc mẽ – “Ta thích nói chuyện với người thông minh.”

“Bớt khen ta đi. Ối! Kẻ thù của muội tới kìa.” – Ngọc Phi Yên đặt khuỷu tay phải lên mặt bàn, nâng đỡ một bên má.

Vân Tranh

vừa ngước mắt, thoáng nhìn tới vị đại mỹ nữ lấn át người ta đang đi tới

đây, một nụ cười giả tạo nổi lên trên khóe môi, ra vẻ tiếc hận nhăn đôi

lòng mày thanh tú – “Ván cờ này của chúng ta phải ngừng thôi, cả trà

cũng không uống được nữa.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...