Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 152

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa hè cực nóng vừa qua, mưa thu liên tiếp tập kích bầu trời Newyork,

chưa đến mấy ngày, nhiệt độ đã giảm xuống mười độ, hơn nữa còn đang có

xu hướng giảm xuống, chỉ là những thứ kia không có quan hệ gì cùng việc

dưỡng thương của Trình Du Nhiên.

Gần đây cô có sức sống, không cần học bơi lội, không cần chạy ngược chạy xuôi, mỗi ngày lười biếng nằm trên giường, trừ ăn ra chính là ngủ,

hưởng thụ hai sở thích cô yêu nhất đời đến trời đất mù mịt, đặc biệt là

thủ nghệ của thím Vân còn chưa bị khai phá, để cho cô cảm thấy tìm thím

Vân tới, là một chuyện anh minh nhất đời cô.

Viêm Dạ Tước cũng luôn vội, dĩ nhiên anh đem địa điểm làm việc dời đến

biệt thự, trừ ngày đầu tiên nghiêm mặt giáo huấn Trình Du Nhiên một

trận, sau mặc dù còn dáng vẻ lạnh lùng, nhưng cũng không nói thêm gì

nữa, cả ngày đến đi vội vã.

Chuyện duy nhất khiến Trình Du Nhiên không thoải mái chính là tư thế

giấc ngủ, Tiếu Chấn Vũ đáng chết rất biết mượn cơ hội trả thù hiềm nghi, nói chỉ có nằm lỳ ở trên giường mới lợi hơn cho khôi phục, khiến Trình

Du Nhiên giận đến nghiến răng, đáng tiếc một câu nói của Viêm Dạ Tước

trực tiếp đánh cô vào lãnh cung, không muốn nằm, sẽ trực tiếp trói cô

lên trên giường.

Vui vẻ luôn ngắn ngủi, sau khi Tiếu Chấn Vũ kiểm tra toàn bộ, liền tuyên bố thương thế của cô hoàn toàn khôi phục, điều này cũng biểu thị những

ngày nghỉ dưỡng thương tốt đẹp đã kết thúc, trong lòng suy nghĩ có phải

tạo tai nạn lao động gì nữa hay không, dường như cuộc sống như thế thật

sự là quá đã.

"Buổi chiều đi Nhật Bản với tôi." Giọng nói lạnh lẽo phá vỡ mơ ước của

Trình Du Nhiên, đời này cô chính là mệnh vất vả, không biết lúc nào mới

có thể hưởng thụ ngày nghỉ tốt đẹp thế này nữa.

Đối với Tokyo, Trình Du Nhiên cũng không xa lạ, trừ đã làm mấy giải phẫu ở chỗ này ra, còn đặc biệt cùng mẹ đến xem hoa anh đào, có điều khi đó

là mùa xuân, mà bây giờ là mùa thu.

Giữa đồng quê, một đám tây đều xem hoa anh đào, mùa thu của Nhật Bản vẫn có thể tìm hoa cỏ đặc sắc giải trí giống như mùa xuân, người thích loại hoa này, bình thường lòng tự ái mạnh, con người vô cùng quật cường, rất rõ ràng Trình Du Nhiên là một người trong số đó.

"Trình tiểu thư vừa nhìn chính là người yêu hoa, có vài phần không biết

đã từng nghe qua Yamaguchi Momoe thủ lĩnh 《 thu anh 》?" Tiếp đãi bọn họ

còn là người quen cũ, Sơn Bản Nguyên Nhất đã từng đuổi giết Trình Du

Nhiên lại không đuổi kịp, nhưng mà bây giờ coi như cho hắn mười đầu, hắn cũng không dám có chút bất kính đối với vị bạn cũ này, trước đó lão đại đã phân phó, nếu như phục vụ Viêm Dạ Tước không tốt, liền trực tiếp hy

sinh tỏ lòng trung thành.

Long Trạch Thu đường đường là lão đại Tam Khẩu tổ, hôm nay khiêm tốn đến mức này cũng là bất đắc dĩ, kể từ khi Viêm Thế Kiêu bị gia tộc phái đi

Châu Á, đầu tiên liền hướng bọn họ giết, vừa bắt đầu Long Trạch Thu còn

muốn dựa vào võ sĩ đạo cao thủ trong bang giải quyết anh ta, nhưng Viêm

Thế Kiêu là ai, cho dù là anh em trong nhà họ Viêm, bản lĩnh cũng xếp

thứ nhất, rất dễ dàng giết chết những cao thủ này.

Đánh cũng không đánh lại, so thế lực sau lưng người ta là cả Viêm bang,

đối mặt khí thế hùng hổ dọa người của Viêm Thế Kiêu, Long Trạch Thu chỉ

có thể đem hi vọng gửi gắm trên người Viêm Dạ Tước, nên mới dặn thuộc hạ hết sức lấy lòng.

Sơn Bản Nguyên Nhất quả thật rất biết nhìn mặt mà nói chuyện, mới vừa

rồi Trình Du Nhiên nghĩ đến, chính là thủ lĩnh 《 thu anh 》 mẹ à, ngài

không biết bao nhiêu lần, nói với mình phải bảo trọng chú ý thân thể!

Con gái kín đáo biểu đạt lòng biết ơn, con sẽ cố gắng, khai thác ra cuộc sống mới. Mùa thu tiết tháng mười trời trong nắng ấm, con gái của mẹ ở

bên người mẹ ngồi một hồi, cho đến chia lìa.

"Sao vậy?" Nhìn sắc mặt Trình Du Nhiên không đúng, Viêm Dạ Tước quét Sơn Bản Nguyên Nhất một cái, lạnh lùng hỏi.

Bị mắt ưng của Viêm Dạ Tước nhìn chăm chú, Sơn Bản Nguyên Nhất nhất thời có loại cảm giác bị mãnh thú theo dõi, trước có chút không thoải mái

đối với sắp xếp của lão đại, hiện tại trực tiếp tâm phục khẩu phục,

không trách được có thể trở thành người nói chuyện đệ nhất thế giới Hắc

bang, cho dù lão đại Long Trạch Thu của mình, cũng tuyệt đối không có

loại khí thế này.

Trình Du Nhiên cười nhạt, tỉnh lại từ trong hồi ức, chuyện đã trải qua

nhiều năm, cô hình như bắt đầu có chút đa sầu đa cảm, đây cũng không

phải là hiện tượng tốt, nhất định phải ngăn chặn, lắc đầu một cái nói:

"Không có việc gì."

Viêm Dạ Tước có chút tương tự Trình Du Nhiên, mẹ chết đi cũng không lâu

lắm, tự nhiên biết cô mới vừa rồi đang suy nghĩ gì, nhưng mà anh cũng

không có truy cứu tiếp nữa, chỉ dùng sức nắm trên tay cô, nói: "Đi

thôi."

Tiểu Nặc vẫn lấm la lấm lét đi phía sau, đột nhiên suy nghĩ hiểu rõ,

xoay người chui vào trong bụi hoa, tìm đóa anh đào lớn nhất hái xuống,

hào hứng nhét vào trong ngực lão đại, ngay sau đó mặt cười xấu xa chạy

ra.

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, anh làm sao không biết trong đầu cậu nhóc

này đang suy nghĩ gì, chỉ là anh đường đường là lão đại hắc bang lúc nào thì làm loại chuyện như vậy, tiện tay ném cho Bôn Lang nói: "Cầm."

Thật là không hiểu phong tình, Tiểu Nặc đã chuẩn bị máy chụp hình ống

kính kinh điển, không thể nghĩ đến sẽ có kết cục như vậy, hướng về phía

bóng lưng lão đại vừa lắc đầu vừa than thở, lại nhìn lướt qua người xấu

bên cạnh anh, thật là hạng người gì cũng có trong đội ngũ, xem ra sau

này không thể cùng lão đại lẫn vào, nếu không ngay cả vợ cũng không tìm

được.

Sơn Bản Nguyên Nhất mới khôi phục như cũ từ cái nhìn của Viêm Dạ Tước,

như có điều suy nghĩ nhìn bóng dáng Trình Du Nhiên, xem ra phải mau sớm

báo cáo với lão đại, chỉ cần bắt được Trình Du Nhiên, vấn đề của Tam

Khẩu tổ cũng không khó giải quyết.

Trước cửa tổng bộ Tam Khẩu tổ, Long Trạch Thu mang theo một đám thuộc

hạ, đứng lẳng lặng ở tại cửa ra vào, hướng nơi xa nhìn ra, mặc dù bề

ngoài ông ta bình tĩnh, trong lòng hy vọng càng ngày càng kịch liệt,

trong lòng bàn tay đã sớm thấm đầy mồ hôi, tin tức Viêm Dạ Tước muốn tới Nhật Bản đã sớm truyền ra, làm anh cả, Viêm Thế Kiêu không thể nào

không biết. So với Viêm Dạ Tước không theo lẽ thường, Viêm Thế Kiêu

chính là một kẻ điên, ông ta cũng không muốn lại xảy ra cái gì ngoài ý

muốn.

Mặc dù thủ vệ giữ cửa không có tư cách biết tin tức như thế, nhìn tình

hình ở cửa cũng biết, hôm nay nhất định có nhân vật lớn nào đó, lưng eo

ưỡn lên thẳng tắp, nói không chừng được một lão đại khích lệ đôi câu,

cuộc sống sau này của bọn họ cũng không cần buồn.

Đúng lúc này, một chiếc xe sang trọng xuất hiện trong tầm mắt của mọi

người, trong đội xe đều là xe sang trọng bình thường khó gặp, chính giữa là chiếc xe dễ thấy nhất, lại là xe chuyên dụng Hoàng thất Nhật Bản,

rốt cuộc lai lịch người này lớn đến đâu?

Cửa xe mở ra, một người giống băng cứng đi ra, bóng dáng cao lớn cả

người tản ra hơi thở lạnh lẽo, mắt ưng sắc bén bất luận quét qua ở trên

thân ai, đều có loại cảm giác nhiệt độ chợt giảm xuống.

Sau khi người đàn ông xuống xe cũng không có trực tiếp đi lên trước, chỉ hướng về một bên kia cửa xe nhìn, ngay sau đó, hai cái bóng dáng một

lớn một nhỏ xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nhìn dáng dấp như mẹ

con, vẻ mặt cô gái lạnh nhạt, phong cách hơn người nhất thời khiến mọi

người sinh ra một loại tâm tư không cho phép kẻ khác khinh nhờn, đứa bé

đẹp trai đáng yêu, bất luận kẻ nào nhìn cũng sẽ thích.

Long Trạch Thu nhiệt tình đi tới cười nói: "Lão đại Viêm, cậu rốt cuộc tới."

Đây là lão đại nói năng thận trọng?

Chỉ là bọn đàn em còn chưa kịp phản ứng, người tới càng thêm cường hãn,

chỉ thấy anh thế nhưng làm ngơ đối với nhiệt tình của lão đại, gương mặt tựa như băng, giọng nói lạnh lẽo chậm rãi khạc ra: "Đi vào lại nói."

Bọn đàn em há to miệng, mặc dù lão đại bọn họ bình thường khó gặp, nhưng trong bang còn lưu truyền truyền thuyết phong phú về lão đại, dẫu cho

lão đại Hắc bang nào nhìn thấy ông cũng là một mực cung kính, người đàn

ông này cuồng ngạo như thế này, đây không phải là muốn tìm chết sao?

Chỉ là chuyện để cho bọn họ mở rộng tầm mắt hơn vẫn còn ở phía sau, lão

đại thế nhưng không chút tức giận đối với giọng điệu này, mà lập tức dẫn đường theo lời người trước mặt nói, giống như chậm người nọ sẽ đi.

Chờ mọi người rời đi, một người trong đó hỏi ra lời: "Mới vừa rồi. . . . . . Không phải là ảo giác chứ?"

"Ảo giác cái rắm?" Một người thoạt nhìn tùy tiện nói: "Chẳng lẽ mọi

người đều có ảo giác à, lai lịch người này tuyệt đối không nhỏ, lão đại

chẳng những tự mình nghênh đón, còn dùng tiếng Anh mà ngài ấy căn bản

không quen nói chuyện, cậu thấy người nào có đối xử như vậy chưa?"

"Đúng vậy, dù là người nhà họ Viêm đánh mấy ngày trước cũng không có, Viêm bang được xưng là đệ nhất thế giới Hắc bang."

"Cậu không nói tôi còn quên." Người nói chuyện vừa nãy đột nhiên nói:

"Tại sao tôi cảm giác dáng dấp người này có chút tương tự với người kia

nhỉ?"

"Câm miệng." Một tiếng gầm lên truyền tới từ phía bên cạnh, tiểu Đầu Mục vẫn không nói gì bỗng nhỏ giọng mắng: "Mấy tên ngu ngốc các cậu có mấy

đầu, muốn chết cũng đừng liên lụy tôi, tất cả đều canh kỹ cửa đàng hoàng cho tôi."

Long Trạch Thu cũng không biết phía ngoài ngờ vực, bây giờ sự chú ý của

ông ta mới từ Viêm Dạ Tước chuyển dời đến Trình Du Nhiên, mặc dù ông ta

đã sớm từ trong hắc đạo biết được chân tướng, trong lòng vẫn hơi xúc

động, ai có thể nghĩ tới bác sỹ ban đầu cứu ông ta có vóc dáng thấp

chính là phụ nữ, hơn nữa còn là người phụ nữ bên cạnh Đế Vương hắc đạo

Viêm Dạ Tước, sớm biết như vậy, ban đầu cho ông ta 1000 lá gan ông ta

cũng không dám phái người đuổi giết, may mà ban đầu chưa thành công, nếu không Tam Khẩu tổ đã sớm xoá tên rồi.

Thật ra thì Tam Khẩu tổ cũng là một tổ chức có thực lực không kém, Long

Trạch Thu có thể trở thành là long đầu quản bang, quyết đoán và uy danh

dĩ nhiên không nhỏ, chỉ là gần đây thật sự là bị cái người điên Viêm Thế Kiêu dọa cho sợ, người ta căn bản không đàm phán mưu mô cùng ông ta,

không đồng ý liền trực tiếp khai chiến, không phục đánh ông ta tới phục

mới thôi.

Song Long Trạch Thu không hổ là kiêu hùng một phương, lúc Sơn Bản Nguyên Nhất hướng ông ta hồi báo phát hiện, lập tức đem mục tiêu chuyển hướng

Trình Du Nhiên, bày ra khuôn mặt tươi cười, giọng mang theo cảm kích:

"Không ngờ Trình tiểu thư lại chính là Vua y, sớm biết như vậy, ban đầu

cho dù có hiểu lầm lớn hơn nữa tôi cũng không dám để cho thuộc hạ theo

dõi cô."

Đổi lại là người bình thường, tuyệt sẽ không đem chuyện này nói ra, đặc

biệt là thời điểm khẩn yếu như thế này, nhưng Long Trạch Thu không chút

cố kỵ, ông ta biết rõ, nếu như chuyện này do Viêm Dạ Tước nói ra, vậy

hôm nay căn bản không cần đàm phán, Tam Khẩu tổ cứ chờ diệt vong đi,

Viêm Dạ Tước chịu đồng ý mình, đoán chừng cũng chừa cho ông ta một cơ

hội, cho nên ông ta nhất định phải nắm lấy.

Tuy nhiên Long Trạch Thu không biết là, Trình Du Nhiên làm bác sỹ chợ

đen, chuyện như vậy đã trải qua không biết bao nhiêu lần, đã sớm tập mãi thành thói quen rồi, cho nên chuyện này cô căn bản chưa từng nói qua

với bất kỳ kẻ nào, hôm nay Long Trạch Thu tự mình nói ra, quả thật là

đang xách tảng đá đập chân của mình.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...