Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 153

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quả nhiên, Long Trạch Thu vừa nói ra khỏi miệng, sắc mặt Viêm Dạ Tước

nhất thời trở nên hơi khó coi, lăn lộn hắc đạo nhiều năm, lời thật lời

dối anh còn không phân ra được ư, hiểu lầm gì đó, rất rõ ràng là Long

Trạch Thu đã từng đối phó cô, chỉ là bị cô chạy thoát mà thôi.

Người phụ nữ này, rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện gạt anh!

Trình Du Nhiên đắc tội Long Trạch Thu, Viêm Dạ Tước cũng biết một chút,

dù sao ban đầu khối tâm phiến kia cũng là đồ anh phải lấy được, nhưng

sau lại bị người đuổi giết nên một vài đoạn anh cũng không rõ ràng, nếu

hôm nay biết rồi, anh không thể mặc kệ, dám gây bất lợi đối với người

phụ nữ của anh, ai cũng không thể bỏ qua!

Bất thình lình nghe được tiếng hừ của Viêm Dạ Tước, khiến Long Trạch Thu không khỏi sững sờ, trong ấn tượng vị lão đại này mặc dù rất khó chung

đụng, nhưng không có bụng dạ hẹp hòi, mình đã uyển chuyển bày tỏ áy náy, cho dù trong lòng anh có bất mãn cũng sẽ không biểu hiện rõ ràng như

vậy, lại nói nếu anh đón nhận lời mời của mình, thì nên có ý tha thứ,

chẳng lẽ là mình không đủ thành ý?

Nghĩ đến truyền lưu gần đây, Trình Du lại chính là chỗ hiểm của Viêm Dạ

Tước, Long Trạch Thu càng thêm khẳng định phỏng đoán của mình, ông ta

lại không biết, đầu sỏ đắc tội khiến Viêm Dạ Tước biến sắc mặt chính là

ông ta.

"Trước kia nghe nói Trình tiểu thư thích thu góp các loại trân bảo, chỗ

tôi cũng cất chứa một chút, kính xin Trình tiểu thư vui lòng chỉ giáo."

Mới vừa rồi chỉ là ngoài miệng nói xin lỗi, hiện tại trực tiếp chuyển

hóa thành hành động, Trình Du Nhiên đã sớm từng thấy thứ Long Trạch Thu

sưu tầm, ông ta nói như vậy chỉ là đang tìm một cơ hội tặng quà.

Trình Du Nhiên là cao thủ đàm phán, làm sao sẽ bị một viên đạn bọc đường của ông ta đánh ngất xỉu, thân thể nghiêng về phía sau, trên mặt mang

nụ cười nhàn nhạt: "Trân bảo vẫn là không cần xem, lần này tới Nhật Bản, chưa chuẩn bị xong xe hơi chạy thoát thân."

Trình Du Nhiên vừa dứt lời, nhiệt độ bên trong cả gian phòng lập tức

giảm xuống không ít, Sơn Bản Nguyên Nhất đã có một lần cảm thụ đương

nhiên biết nguồn gốc hơi thở này, cắn răng, phịch phịch một tiếng quỳ

trên mặt đất nói: "Đều tại tôi ban đầu tự chủ trương, mạo phạm Trình

tiểu thư, chỉ cần một câu nói của Trình tiểu thư, Sơn Bản Nguyên Nhất

nguyện lấy cái chết tạ tội."

Lần thương lượng này, liên quan đến sống còn của cả Tam Khẩu tổ, vì tiêu trừ khúc mắc của Viêm Dạ Tước đối với lão đại, anh ta chỉ có thể tự

mình gánh chịu tất cả.

Trình Du Nhiên hơi kinh ngạc, không ngờ thằng cha ban đầu ngang ngược

càn rỡ còn có một mặt như vậy, có được thuộc hạ như thế, xem ra Long

Trạch Thu quả thật không phải nhân vật bình thường.

"Cậu từng làm cái gì?" Một luồng khí lạnh phát ra từ trong miệng Viêm Dạ Tước, lao thẳng tới trái tim Sơn Bản Nguyên Nhất.

Như là đã vác xuống, Sơn Bản Nguyên Nhất cũng buông ra, đúng mực nói:

"Trước bác sĩ Trình vội tới làm giải phẫu cho lão đại, cầm đi tư liệu

tâm phiến cất súng ống đạn dược đứng đầu, tôi cảm thấy không nên giữ lại cô ấy, cho nên tự chủ trương phái người đoạt về, đáng tiếc không có tìm được bác sĩ Trình."

"Nói như vậy, anh chính là vong ân phụ nghĩa rồi hả?" Bôn Lang cười lạnh nhìn Sơn Bản Nguyên Nhất: "Vậy lần này lão đại của chúng tôi thật đúng

là đến nhầm rồi, ai biết xử lý chuyện này xong, có thể bị các anh đuổi

giết ngược hay không."

Bôn Lang không đối phó phụ nữ được, nhưng ở trường hợp này đầu óc lại

tốt, dưới tình huống bình thường trước lúc lão đại chính thức có quyết

sách, đều là anh ta và Đan Hùng đi đối phó.

"Tuyệt không có ý này." Long Trạch Thu không ngờ anh lại đem chuyện

không liên quan làm cho liên quan đến nhau, trong lòng âm thầm kêu khổ,

nếu như giải thích trước ngay từ lúc biết được Trình Du Nhiên đi theo

Viêm Dạ Tước tới nhà, cũng sẽ không có chuyện ngày hôm nay, hiện tại chỉ có thể thí tốt giữ xe.

"Sơn Bản Nguyên Nhất đắc tội Trình tiểu thư, vi phạm tinh thần đạo võ

sĩ, hôm nay tôi sẽ thay trời hành đạo loại trừ tên bại hoại này." Quyết

định chủ ý, Long Trạch Thu hô to một tiếng móc súng lục ra, chỉ ở trên

đầu Sơn Bản Nguyên Nhất.

"Khoan." Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói: "Nơi này không thể thấy máu." Mặc

dù tiểu Nặc đã sớm nghe thấy âm thanh người bị bắn chết, hơn nữa còn tự

mình trải qua, nhưng anh còn không hi vọng con trai tiếp xúc loại với

máu tanh quá sớm.

Long Trạch Thu hơi sững sờ, đây đã là lần thứ hai Viêm Dạ Tước cho ông

ta kinh ngạc, không phải nói từ nhỏ đứa bé nhà họ Viêm đã trải qua giáo

dục máu tanh ư, sao Đế Vương hắc đạo lại không để cho con trai mình thấy máu?

Nhưng mà bây giờ ông ta cũng không có can đảm đi chất vấn Viêm Dạ Tước,

như đã quyết định hy sinh thuộc hạ, Long Trạch Thu cũng sẽ không do dự,

trực tiếp hướng về phía thuộc hạ nói: "Đem Sơn Bản Nguyên Nhất dẫn đi

thi hành xử bắn, tất cả thuộc hạ khác tham dự, đều thi hành quy định

bang trục xuất khỏi Tam Khẩu tổ."

Làm xong những thứ này, mặt Long Trạch Thu mới cẩn thận nói: "Không biết làm thế này, lão đại Viêm cảm thấy thế nào?"

Viêm Dạ Tước không có trả lời, chỉ lạnh lùng nói: "Nói đi, chuyện gì xảy ra."

Nghe Viêm Dạ Tước nói như vậy, biết anh đã không có ý định truy cứu tiếp nữa, Long Trạch Thu rốt cuộc thở phào trong lòng, bọn họ vốn muốn hỏi

tội đối phương, chỉ là ai bảo trước đó ông ta lại đắc tội với Trình Du

Nhiên chứ, nếu như không nói rõ chuyện kia, kế tiếp bọn họ cũng không

cần lo lắng.

Tuy vậy, khí thế bùng nổ mới vừa rồi của Viêm Dạ Tước cũng hù ngã một

nhóm người, đợi trong chốc lát, mới có một người của Tam Khẩu tổ đứng ra nói: "Lão đại Viêm, Viêm bang muốn mở rộng buôn bán, Tam Khẩu tổ tôi

giơ hai tay hoan nghênh, nhưng làm ăn cũng có quy định, khu vực Đông Á

làm nghề giải trí, vốn là do Tam Khẩu Tổ khống chế, hiện tại Tam thiếu

gia của quý bang lại muốn chúng tôi giao ra toàn bộ, làm như vậy không

phải là rất quá đáng ư?"

Nghề giải trí, bản thân là một nghề có món lợi tương đối kếch sù, ví như điện ảnh, từng có rất nhiều bang phái mượn nó để rửa tiền, hơn nữa sản

nghiệp tương quan chung quanh cũng không thể coi thường, ít đi món tiền

thu lớn như vậy, đối với Tam Khẩu tổ mà nói tuyệt đối là tổn thất lớn.

"Trúc Hạ nói không sai" Có người dẫn đầu, dĩ nhiên là có người theo

phong trào, một người đứng đầu mang theo mắt kính tiếp lời nói: "Viêm

bang muốn giao thiệp với nghề giải trí, Tam Khẩu Tổ cũng vui vẻ hợp tác

cùng Viêm bang, chỉ là cách làm của quý bang, có phải quá không có người trong mắt hay không?"

"Lão đại Viêm vì một Trình Du Nhiên, hơn nữa còn dưới tình huống không

có bất kỳ tổn thương gì, khiến bang tôi tổn thất một tướng đắc lực cùng

mười người anh em, hiện tại bang tôi tổn thất, nên bồi thường như thế

nào?"

"Anh muốn bồi thường?" Viêm Dạ Tước vụt đứng lên từ trên chỗ ngồi, bóng

dáng 1m9 từ trên nhìn xuống người đang nói chuyện, ánh mắt lạnh lẽo

giống như kẻ đứng ở trước mặt anh là một người chết: "Anh nên may mắn vì không có bất kỳ tổn thương nào, nếu không Tam Khẩu tổ, đã không cần

thiết tồn tại nữa."

Long Trạch Thu thầm mắng tên thuộc hạ ngu ngốc này, chết tử tế không

xong làm gì nói tới chỗ hiểm là Trình Du Nhiên, đây không phải là muốn

làm cho Viêm Dạ Tước nổi đóa ư, lắc mình ngăn ở trước mặt tên kia thuộc

hạ cười nói: "Lão đại Viêm không nên tức giận, Đằng Điền không có ý đó,

chỉ là chuyện này Tam thiếu gia làm quả thật có chút quá, cho dù tôi

không để ý, cũng phải cho anh em trong bang một trả lời chắc chắng đúng

không?"

"Anh muốn trả lời chắc chắn gì?"

"Bỏ qua tổn thất trước đó." Long Trạch Thu ngăn lại một thuộc hạ muốn

nói, một bộ rất độ lượng: "Chỉ hi vọng lão đại Viêm có thể khuyên Tam

thiếu gia, bất luận là muốn nhúng tay vào nghề giải trí vẫn được, Tam

Khẩu tổ tuyệt không hai lời, nhưng từ nay về sau hy vọng có thể theo quy định."

Điều kiện như vậy, hợp lý, thậm chí Tam Khẩu tổ còn bị thua thiệt không

nhỏ, nhưng Viêm Dạ Tước không có bất kỳ ý tán đồng, chỉ lạnh lùng nói:

"Chuyện này, không liên quan đến Viêm bang."

"Lão đại Viêm có ý gì?" Đầu Đằng Điền thiếu một gân lại nhảy ra, lớn

tiếng nói: "Chẳng lẽ Viêm Thế Kiêu không phải người Viêm bang, hay là

nói lão đại Viêm đã không phải là người nói chuyện của Viêm bang?"

Ngay cả Trình Du Nhiên cũng có chút buồn bực, đối với thái độ của anh

chị em khác trong nhà họ Viêm, Viêm Dạ Tước luôn có thể áp chế thì áp

chế, đây chính là một cớ rất tốt xử lý Viêm Thế Kiêu, tại sao anh đột

nhiên bỏ mặc không quan tâm, chẳng lẽ bởi vì quan hệ anh em ruột? Nhưng

suy nghĩ một chút cũng không thể, dù sao ở lần tụ hội gia tộc nhà họ

Viêm, Viêm Thế Kiêu liều mạng phản đối Viêm Dạ Tước tới cứu mình.

Sắc mặt Long Trạch Thu biến thành có chút khó coi, ông ta không nghĩ ẩn

nhẫn thế nhưng đổi lấy kết quả như thế, trong đôi mắt tản ra âm trầm: "Ý lão đại Viêm, là không giữ lời hứa?"

Mặt Viêm Dạ Tước không chút thay đổi, trầm giọng nói: "Chuyện do người

Viêm bang làm, lúc nào thì tôi đều sẽ đồng ý, nhưng kẻ quản lý Viêm bang chỉ có một, vậy chính là tôi, những thứ con em khác nhà họ Viêm, đều

không phải là người Viêm bang."

Anh đến Nhật Bản, chính là muốn nói chính xác cho mọi người, có thể đại

biểu Viêm bang chỉ có mình anh, bất kỳ con em nhà họ Viêm muốn dùng danh nghĩa Viêm bang thành lập thế lực, cũng sẽ không được Viêm bang che

chở.

Mặt Trúc Hạ cười lạnh nói: "Viêm Dạ Tước, anh cho rằng chúng tôi đều là

kẻ ngu ư, Viêm Thế Kiêu tới Châu Á không phải là do Viêm bang các anh

chỉ điểm, hiện tại mở miệng chối bỏ, nếu đã như vậy, xin mời lão đại

Viêm một Tam Khẩu tổ nghỉ ngơi một thời gian, đến lúc đó tự nhiên sẽ

nguyện ý đàm phán theo chúng tôi."

"Chỉ bằng anh?" Bôn Lang bĩu môi khinh thường, muốn đánh ngã những người trước mắt này, đối với anh ta mà nói không có chút áp lực nào.

"Chúng tôi đương nhiên không giữ được lão đại Viêm và hai vị thuộc hạ"

Đằng Điền cười nói: "Nhưng dù sao Trình tiểu thư cũng là phụ nữ, còn có

đứa bé này, nghe nói --"

Giọng nói ngừng lại giữa tiếng nổ pằng, một viên đạn vòng qua mấy người

che ở trước người anh ta ghim chặt vào trên cổ họng anh ta, ngón tay chỉ vào Viêm Dạ Tước run rẩy nửa ngày, thân thể té xuống đất rầm rầm.

"Tôi không thích bị người ta uy hiếp." Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng,

họng súng đung đưa trên bàn tay anh, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát ra một kích trí mạng: "Nếu như người nào nắm chắc lưu lại tôi, hãy thử

một lần."

"Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm." Nếu như còn không nghe ra uy hiếp

trong lời nói của Viêm Dạ Tước, Long Trạch Thu thật sự không cần lăn lộn nữa, bọn họ có thể lưu lại mẹ con Trình Du Nhiên, nhưng một khi Sát

Thần xông ra, Tam Khẩu tổ sẽ xong đời, lại nói Đế vương giống như Viêm

Dạ Tước, khẳng định đã sớm sắp xếp chiêu sau, ông ta không đánh cược

được, "Lão đại Viêm yên tâm, thuộc hạ của tôi tuyệt đối không có ác ý

gì."

"Lão đại, chẳng lẽ cứ để như vậy?" Sau khi Viêm Dạ Tước đi, một thuộc hạ sáp đến gần hỏi, tại cửa nhà mình còn bị người uy hiếp, lần này quăng

Tam Khẩu tổ quá trớn rồi.

"Để?" Long Trạch Thu cười lạnh một tiếng: "Trước không dám động thủ cùng Viêm Thế Kiêu, là sợ Viêm bang sau lưng hắn, hiện tại nếu Viêm Dạ Tước

nói như vậy, chúng ta diệt trừ Viêm Thế Kiêu, đến lúc đó xem Viêm Dạ

Tước giao phó với nhà họ Viêm thế nào."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...