Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 151

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Du Nhiên có thể không lái xe, có thể không uống nước, ngay cả có

thể không đi toilet, nhưng tuyệt không thể không ăn cơm và ngủ, đời này

cô chỉ còn vài sở thích như thế, không nghĩ tới lại bị tước đoạt.

"Sẽ không bi thảm thế chứ?" Trình Du Nhiên nằm lỳ ở trên giường trợn mắt nhìn thẳng: "Chung quanh đều không có người à?"

Đáp lại cô, chỉ có tiếng chuông tí tách trên tường.

Kêu nửa ngày không có phản ứng, Trình Du Nhiên muốn giãy giụa, nhưng hơi động đậy, liền cảm thấy đau tê tâm liệt phế, trong lòng mắng Viêm Dạ

Tước một lần, không phải là phạm chút ít sai lầm à, dạy dỗ đôi câu thì

thôi, phải dùng tới loại biện pháp này tới hành hạ cô.

Ở trên giường giằng co nửa ngày, trên đầu cũng đầy mồ hôi, cũng chỉ hoạt động được vài cm, bụng ngược lại đói hơn, ngay cả hơi sức gọi người

cũng không có.

Bên ngoài phòng, An Nhẫn cau mày nói: "Lão đại cũng thiệt là, chị dâu

cũng là bác sỹ, trực tiếp nói cho chị ấy biết còn chưa dùng được, đâu

phiền toái như vậy?"

"Lúc nào thì lão đại giải thích qua với ai?" Tiếu Chấn Vũ nhún vai một

cái, nhìn trộm vào bên trong, cười híp mắt tiếp tục nói: "Chị dâu cũng

thế, thật hoài nghi danh hiệu vua y rốt cuộc là từ đâu tới, bây giờ

thương thế của cô ấy không thể ăn cái gì cũng không biết."

Bọn họ nào biết, Trình Du Nhiên lợi hại nhất là làm giải phẫu, những bộ

phận khác trong y học chỉ hơi đọc lướt qua, Đông y cũng mới nhìn châm

cứu, cũng không hiểu nhiều đối với chăm sóc thương thế sau thì khôi

phục.

"Chờ một chút đi, đoán chừng chất dinh dưỡng cũng sắp đến." Tiếu Chấn Vũ cũng bất đắc dĩ, lão đại không nói, thuộc hạ như bọn họ lại không dám

nói, chờ lấy chất dinh dưỡng tới sẽ dễ làm rồi.

"Sợ rằng chưa chắc." An Nhẫn cười khổ một tiếng, nhớ tới trước kia chị

dâu ăn đồ điên cuồng, chất dinh dưỡng rõ ràng không thành vật thay thế

được.

Trình Du Nhiên không nghe được hai người bên ngoài nói chuyện, chỉ cảm

thấy hai con mắt càng ngày càng mỏi, nếu không cho ăn, vậy thì ngủ đi,

dầu gì còn dư lại một sở thích, ngủ thiếp đi cũng không đói bụng.

Rất nhanh, bụng Trình Du Nhiên đói kêu vang, trong đầu lại buồn ngủ, như vậy cũng có thể ngủ, cũng coi như bản lãnh hạng nhất của cô.

Chỉ là ngủ cuối cùng không thể thay thế ăn cơm, thời điểm trời sáng rõ,

Trình Du Nhiên lại bị đói tỉnh, còn chưa có mở mắt, cũng cảm giác trước

mắt hình như có một bóng dáng đen thùi lùi đang lay động, mơ mơ màng

màng tiện tay sờ --

Thứ gì, sao có lông lá? Hiện tại trợn hai con mắt cũng cảm thấy lãng phí thể lực, không còn hơi sức mở một con mắt ra, một đầu sói to lớn đột

nhiên xuất hiện ở trước mắt cô.

"Sắc lang, tao bị thương, hôm nay cho dù mày muốn cắn tao, tao cũng chạy hết nổi rồi." Dù sao chạy cũng không chạy được, Trình Du Nhiên dứt

khoát không để ý tới nó, nhưng trong lòng vẫn có chút không yên lòng,

thật sợ vật kia sẽ không chịu nổi hấp dẫn.

Lợi Ân nghi ngờ trừng mắt nhìn, không nghĩ ra lúc nào thì mình lại thêm

cái tên như thế, nhưng mà hôm nay nữ chủ nhân lại không có bị sợ đến

chạy đi, có phải là đại biểu cho đã thích mình hay không?

Đúng lúc này, Trình Du Nhiên vốn là nằm im đột nhiên khụt khịt cái mũi,

hai mắt tựa như bóng đèn mở ra, làm dọa Lợi Ân bên cạnh nhảy lên, bất

quá Trình Du Nhiên cũng không có sức theo chân nó mắt to trừng mắt nhỏ,

đầu không ngừng đung đưa tìm tòi nguồn gốc mùi thơm, lấy tiêu chuẩn

chuyên nghiệp của, trong phạm vi 20m nhất định là nướng xong thức ăn,

hơn nữa có thể là gà nướng.

Không biết người nào có lương tâm như vậy, nhất định phải khen ngợi một cái!

"Mẹ, thương thế của mẹ ra sao?" Một bóng dáng nhỏ đột nhiên xuất hiện ở

cửa, Tiểu Nặc bưng một khay gà nướng vàng óng đi vào, trong hai con mắt

tràn đầy ân cần.

Con trai ngoan, Trình Du Nhiên cảm động sắp khóc, trước kia cô cảm giác

con trai chính là trời cao phái tới hành hạ cô, không ngờ thời khắc mấu

chốt vẫn là con trai đáng tin, quyết định, về sau vô luận như thế nào

cũng sẽ phải đối tốt với con trai một chút, ít nhất không hề vê đầu c//u

cậu nữa.

"Lợi Ân, mới vừa rồi tao đã nói với mày không nên chạy đến đây, mày xem

quấy rầy đến mẹ ngủ rồi." Trong ánh mắt của Trình Du Nhiên, Tiểu Nặc quỳ một gối xuống trên mặt đất, đem khay gà nướng vàng óng để dưới đất, sau đó --

Phí của trời, thật là đùa người! Cho tới bây giờ Trình Du Nhiên cũng

không có cảm thấy tức giận như vậy, nếu như thân thể năng động, bây giờ

cô lập tức tiến đến bàn cướp lại gà nướng, sau đó đá đầu sắc lang kia,

đúng, còn có tiểu bại hoại kia nữa, cô vốn tưởng rằng con trai đặc biệt

đến gặp cô, không thể nghĩ đến đơn thuần là đi ngang qua.

Nhìn gà nướng thơm ngát biến mất từng miếng ở trong miệng sắc lang,

trong hai mắt Trình Du Nhiên bốc lửa, gân xanh nở rộ trên trán, nuốt một ngụm nước bọt, hung hãn nói: "Tiểu Nặc, chờ sau khi thương thế của mẹ

lành nhất định dẫn con đi bệnh viện."

Mẹ có phải hồ đồ hay không, thương lành đi bệnh viện, còn mang theo c//u

cậu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn lên, Tiểu Nặc vô tội mở trừng hai

mắt, không biết mẹ có ý gì.

"Đi làm giám định DNA, mẹ hoài nghi có phải ban đầu mẹ ôm nhầm con hay

không." Trình Du Nhiên nói cắn răng nghiến lợi, tiểu bại hoại này, không đến thăm cô thì thôi, thế nhưng lấy khay gà nướng tới hấp dẫn cô, cố ý, c//u cậu nhất định cố ý.

"Làm sao con ở chỗ này?" Giọng nói lạnh lẽo vang lên ở tại cửa ra vào,

Viêm Dạ Tước cất bước đi tới, thấy Lợi Ân đang ăn gà nướng thì không

khỏi nhíu nhíu mày.

Tiểu Nặc không phục ngước đầu lên, nhướng lông mày nói: "Cháu biết rõ mẹ nên nghỉ ngơi nhiều, mới vừa rồi Lợi Ân chạy đến đây, hơn nữa mẹ cũng

tỉnh, cháu mới ở lại."

Lợi Ân trong đầu buồn bực ăn gà nướng còn không biết mình đã bị lợi

dụng, trước Tiểu Nặc vẫn muốn đến thăm mẹ, nhưng lão đại Viêm vẫn không

cho, cho nên nhãn châu xoay chuyển nghĩ đến biện pháp này, mặc dù mẹ cần nghỉ ngơi, nhưng c//u cậu chỉ cần liếc mắt nhìn là tốt rồi.

Viêm Dạ Tước biết đứa con trai này cực kỳ giống Trình Du Nhiên, chẳng

những luôn đùa bỡn khôn vặt, hơn nữa còn viện cớ, bọn Bôn Lang bị lừa

không ít, nhưng mà bây giờ còn không phải là lúc giáo dục c//u cậu, chỉ

lạnh lùng nhìn c//u cậu một cái, nói với Tiếu Chấn Vũ mới vừa vào cửa:

"Tiêm vào cho cô ấy."

"Tiêm thứ gì vào?" Trình Du Nhiên hét lên một tiếng, thương thế của cô

lúc nào thì cần tiêm vào, chỉ cần cho cô ăn một chút gà nướng và đồ đại

bổ, bảo đảm không bao lâu sẽ mạnh như rồng hổ.

Lão đại không giải thích, anh ta làm thuộc hạ chỉ có thể giải thích

thay, Tiếu Chấn Vũ bất đắc dĩ nói: "Chị dâu, bây giờ thương thế của chị

nếu ăn đồ sẽ ảnh hưởng đến tốc độ khôi phục, cho nên tạm thời phải tiêm

dịch dinh dưỡng, không đến mấy ngày đâu."

Mấy ngày? Một ngày cô cũng không muốn, không để cho cô ăn cái gì, còn

không bằng giết cô! Trình Du Nhiên lớn tiếng phản đối: "Tôi không muốn

tiêm chất dinh dưỡng, tôi muốn ăn cái gì, tôi là Vua y, tôi biết rõ làm

như thế nào trị bệnh của mình."

Không đề cập tới cũng may, nghe được chị dâu cuối cùng cũng nhắc đến

danh hiệu Vua y, Tiếu Chấn Vũ rốt cuộc không nhịn được bật cười, còn Vua y, chưa nghe nói qua Vua y nào không hiểu kiến thức cơ sở thông thường

này.

"Tiếu Chấn Vũ, là cậu ra chiêu cay độc có đúng hay không?" Trình Du

Nhiên biết không thuyết phục được Viêm Dạ Tước, dứt khoát chỉ mũi nhọn

vào Tiếu Chấn Vũ: "Cậu có hiểu cái gì gọi là tĩnh dưỡng hay không, chưa

nghe nói qua Đông y ba phần trị bảy phần nuôi à, cậu có biết lang băm

hại người hay không . . . . . ."

Trình Du Nhiên tuyên dương kiến thức y học của cô, khiến Tiếu Chấn Vũ

bên cạnh nghe trợn mắt nhìn thẳng, dường như Đông y cô cũng mới xem bảy

ngày, hơn nữa nói đến lang băm, mình mới là bác sỹ có tiếng cũng có

miếng, bây giờ cô chỉ là bác sĩ thực tập bỏ thi mấy lần mà thôi.

Trình Du Nhiên lắm mồm, một bàn tay to đột nhiên từ trên trời giáng

xuống, đè đầu cô ở trên gối, âm lượng gào thét chỉ còn lại tiếng ư ư,

ngay sau đó hai cánh tay cũng bị đè lại.

Tiếu Chấn Vũ tranh thủ lấy ống chích ra, vẫn là lão đại hiểu chị dâu,

cái này căn bản giải thích không thông, còn là bạo lực giải quyết tương

đối tốt.

"Viêm Dạ Tước, anh buông em ra." Giọng Trình Du Nhiên ư ư từ dưới cái

gối truyền đến, đầu lúc ẩn lúc hiện, chỉ là bất luận cô dùng sức ra sao, cũng không thể thoát khỏi bàn tay trên đầu, lần nữa đem mục tiêu chuyển sang Tiếu Chấn Vũ, nói: "Tiếu Chấn Vũ, cậu tốt nhất cầu nguyện sau này

sẽ không rơi vào trong tay tôi."

Đối với uy hiếp của chị dâu, Tiếu Chấn Vũ không nhìn thẳng, về sau như

thế nào không biết, nhưng bây giờ nếu như anh ta không nắm chặt thời

gian sẽ lập tức xui xẻo, tìm đúng mạch máu trên cánh tay chị dâu, mau

chuẩn ngoan đảo mắt liền truyền chất dinh dưỡng vào.

Đúng lúc này, thím Vân bưng một chén nóng hổi đi tới nói: "Cháo thịt đã chuẩn bị tốt lắm."

Cháo thịt? Trình Du Nhiên dùng sức đem miệng lộ ra một nửa từ dưới cái gối, vui mừng nói: "Đây cũng là của em chứ?"

Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói: "Sau khi tiêm hết bình dinh dưỡng mới có thể ăn đồ."

Bàn tay trên đầu buông ra, Trình Du Nhiên lấy lòng nói: "Dĩ nhiên, nếu

không lại tiêm vào nữa?" Cô cũng không sợ tiêm vào chất dinh dưỡng, chỉ

sợ sau khi tiêm không để cho ăn cái gì.

Vào lúc Trình Du Nhiên hưng phấn muốn nhận lấy cháo thịt, Viêm Dạ Tước

chỉ chỉ cái bàn một bên để Thím Vân đặt xuống, ngay sau đó phất phất tay lạnh giọng nói: "Tất cả mọi người đi xuống."

Sau đó, Trình Du Nhiên phóng đại con mắt gấp mấy lần nhìn soi mói, Viêm

Dạ Tước bưng cháo thịt lên dùng thìa quấy mấy cái, tiến tới bên miệng

của cô.

Anh đây là muốn. . . . . . Đút cô ăn? Đầu Trình Du Nhiên hơi chập mạch,

lão đại lãnh khốc hung tàn núi băng thế nhưng lại đút người ăn cơm, tin

tức này truyền đi nhất định rất chấn động.

"Em có ăn hay không?" Thấy Trình Du Nhiên lại đang mất hồn, Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói.

"Ăn, dĩ nhiên ăn." Vừa nhìn chính là chưa từng hầu hạ ai, giọng điệu

lạnh như thế, cũng không thổi trước cho cháo thịt lạnh xuống, nhưng

trong lòng Trình Du Nhiên vẫn có chút ấm áp.

Lãnh địa gia tộc La Nhĩ Đức nước Anh, một máy bay chuyên dùng hào hoa

mới vừa hạ xuống, thì có mười người đàn ông lực lưỡng da trắng xông tới, chờ sau khi cô gái trên máy bay xuống, một người đàn ông lực lưỡng

trong đó mới mặt cung kính nói: "Tiểu thư, mới vừa nhận được tin tức,

hoàng cung Buckinghamshire bị người của Viêm Dạ Tước trực tiếp nổ, hơn

ba mươi thuộc hạ chưa kịp bỏ chạy, toàn bộ đều gặp nạn."

"Tốc độ thật đúng là nhanh, xem ra tôi còn xem thường tính nhẫn nại của

Viêm Hạo Thừa, không ngờ anh ta không trở mặt với Viêm Dạ Tước ngay." Cô ta đều không để tính mạng mười mấy thuộc hạ ở trong mắt, khí chất của

Angela lạnh lùng, nụ cười thản nhiên rồi lại từ chối người ngoài ngàn

dặm, giống như đang lầm bầm lầu bầu: "Như vậy cũng tốt, anh ta kiên trì

càng lâu, đối với chúng ta càng có lợi."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...