Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lỡ Rồi Yêu Luôn – Chương 91: NGÀY THỨ BA MƯƠI BA - X35

Lỡ Rồi Yêu Luôn

Tác giả: Hồng Thứ Bắc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không ở lại thêm vài ngày sao con?” Mẹ Trình nhìn Trình Lưu và Quý Triều Chu đã thu dọn xong hành lý thì hỏi.

Con gái bà hiếm khi về nhà được một chuyến, kết quả chỉ ở lại một ngày đã đòi bay trở lại thành phố S.

“Rảnh rỗi con sẽ về sau.” Trình Lưu đặt tay lên vali, nhìn Trình Quy từ bên ngoài đi vào: “Bọn chị đi trước, em có thể về sau nghỉ lễ để đi làm.”

“Em rõ rồi chị.” Trình Quy mặc bộ đồ ngủ đi vào, đầu tóc rối bù.

Bố Trình còn ở ngoài cửa, quay ra gọi to vào cửa nhà đối diện: “Lập Hạ ơi, mau lái xe đưa chị con ra sân bay.”

“Con đây.” Có tiếng vang ở cửa nhà đối diện, Trình Lập Hạ thay quần áo, xách túi đi ra.

“Triều Chu, lần sau lại ghé chơi nhé.” Mẹ Trình cười nói với Quý Triều Chu: “Tiểu Lưu còn chưa dẫn bạn về nhà bao giờ.”

Những lời này rất thỏa mãn tính chiếm hữu của Quý Triều Chu.

Anh luôn muốn Trình Lưu dành cho mình tất cả những điều độc nhất, anh muốn chẳng cần phân bua giải thích gì cả nhưng vẫn sở hữu sự thiên vị tuyệt đối từ cô.

“Bố mẹ, tụi con về trước.” Trình Lưu đi ra ngoài.

Bố Trình phất tay nói: “Đi đường cẩn thận.”

Sau khi Quý Triều Chu và Trình Lưu bước vào thang máy, Trình Lập Hạ cũng định vào theo, kết quả chị cả tự dưng quay lại và đá vào mũi giày của cô.

Trình Lập Hạ theo phản xạ rút chân lại, chỉ biết trơ mắt nhìn cửa thang máy đóng lại.

“Bọn họ…” Trình Lập Hạ ngoảnh lại nhìn cha mẹ và em trai mình.

Mẹ Trình nói như lẽ đương nhiên: “Mày đi chuyến sau cũng được mà con.”

Trình Lập Hạ: “… Con hiểu rồi.”

Trong thang máy, Trình Lưu chủ động vươn tay nắm lấy tay Quý Triều Chu, sợ anh khó chịu. Kết quả là tay vừa chạm vào, anh đã né đi.

“Em sai rồi.” Trình Lưu xin lỗi theo thói quen, cô đẩy vali vào góc thang máy, vươn tay ôm Quý Triều Chu: “Anh đừng tự làm khó bản thân.”

Tuy rằng cảm giác rơi ở thang máy này không quá mạnh, nhưng đối với Quý Triều Chu vẫn là không thoải mái.

Cuối cùng, anh không đẩy Trình Lưu ra mà tựa cằm lên vai cô, nhắm mắt lại, ép buộc bản thân không nên suy nghĩ lung tung.

Tuy nhiên, thang máy rất nhanh đã đến tầng một, cửa vừa mở ra, Quý Triều Chu liền đẩy Trình Lưu ra, một mình kéo vali đi ra ngoài.

Trình Lưu oan ức chạy theo sau. Cô đã xin lỗi rồi, cũng đã phải trả giá đắt, một mình ngồi sấy ga trải giường bằng máy sấy tóc cả đêm qua!

Chẳng qua chỉ để anh… Nhưng rõ ràng tối qua cô cũng giúp rồi mà.

Tiểu Trình tổng thầm thở dài, lần sau phải thay đổi phương pháp vậy.

Đứng ở cổng tiểu khu, Quý Triều Chu ngoảnh lại, nhìn thấy sắc mặt Trình Lưu thay đổi, liền hiểu trong lòng cô đang nghĩ gì. Đôi mắt đẹp kia lạnh lùng quét qua Trình Lưu, khóe môi mím thành một đường thẳng.

Trình Lập Hạ vẫn chưa đến.

Anh rốt cuộc không chịu nổi nữa, quay mặt về phía Trình Lưu đang đứng bên cạnh định nắm tay mình, nói: “Không được nghĩ lung tung nữa.”

Trình Lưu hắng giọng, nhìn thanh niên tuấn tú hôm nay tươi sáng hoạt bát hơn mọi khi, nói nhỏ: “Em không khống chế được.”

“Chị ơi.” Trình Lập Hạ lái xe từ nhà để xe dưới tầng hầm, cô ấy bấm còi để thu hút sự chú ý của hai người ở lối vào cổng chung cư.

“Đi thôi.” Trình Lưu thành thật nói, không dám nắm tay Quý Triều Chu nữa.

Từ đây đến sân bay mất một giờ, đủ để Quý Triều Chu bình tĩnh lại.

Anh dựa vào cửa kính xe, nhìn những hàng cây ngả nghiêng bên ngoài, khóe môi bất giác nhếch lên.

Đối với Quý Triều Chu, việc di chuyển bằng máy bay rất khó khăn, nhưng may mắn thay có Trình Lưu bên cạnh nên tình hình không đến nỗi tệ.

Dọc đường đi, Quý Triều Chu không nói cũng không ăn, chỉ lẳng lặng dựa vào ghế, bên cạnh có Trình Lưu nắm tay. Lúc này cô cũng không nghĩ gì nhiều, chẳng qua chỉ muốn cho anh bớt khó chịu mà thôi.

……..

Trình Lưu lái xe vào gara của biệt thự, quay sang nhìn Quý Triều Chu ngồi ở ghế phụ, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt.

“Chúng ta về đến nhà rồi.” Cô cởi dây an toàn cho anh rồi nói.

Mồ hôi lạnh trên trán Quý Triều Chu vẫn chưa giảm bớt, có lẽ là do hai ngày nay anh thường xuyên bị kích thích nên lúc trở về anh mới khó chịu như vậy.

Cô xuống xe, đi vòng sang bên kia, mở cửa xe rồi đưa anh ra ngoài. Hai chân đặt xuống đất, khiến cơ thể cứng ngắc của anh được thả lỏng phần nào.

Hai người đi vào biệt thự số 5, mùi hương quen thuộc ập đến.

“Ngủ một lát đi.” Cô nói với anh.

Sau cùng, Quý Triều Chu tắm rửa xong liền vào phòng ngủ nghỉ ngơi. Vốn dĩ Trình Lưu định ngồi làm việc ở phòng khách, nhưng anh lại bảo cô vào trong phòng trông chừng, thế là cô ở lại.

Quý Triều Chu nghiêng đầu nhìn Trình Lưu đang ngồi bên cạnh. Trong mắt anh, màu đỏ tươi trải dài từ mặt đất chạm vào chiếc ghế dưới chân cô rồi nhanh chóng biến mất như chạm vào cấm kỵ. Sau khi màu đỏ ấy hoàn toàn tiêu tan, Quý Triều Chu nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

Một lúc sau, Trình Lưu rời mắt khỏi màn hình máy tính và quay sang ngắm khuôn mặt của chàng trai trên giường. Cô nhẹ nhàng xoay người, cúi người về phía trước, đưa tay vén những sợi tóc vương trên trán anh, cuối cùng mới tiếp tục làm việc.

Mãi đến tối, Quý Triều Chu mới tỉnh lại. Anh mở mắt ra đúng lúc Trình Lưu đang rón rén mở cửa phòng ngủ đi vào.

“Anh tỉnh rồi?” Cô đảo mắt, chỉ ra cửa: “Em đã gọi đồ ăn bên ngoài, dậy ăn tối đi.”

Quý Triều Chu chống tay ngồi dậy, giữa anh và Trình Lưu có một điểm khác biệt rất lớn. Đó là khi anh vừa mở mắt ra, nếu chưa có sự chuẩn bị, anh sẽ không dậy ngay mà phải ngồi ở đó một lúc để hoàn toàn tỉnh táo và lấy lại ý thức.

Vì vậy khi nghe Trình Lưu nói, anh chỉ ậm ừ một tiếng chứ chẳng có phản ứng gì khác.

Trình Lưu đi về phía giường, đưa tay về phía anh định kéo người dậy. Quý Triều Chu nhìn theo tay Trình Lưu rồi nhìn vào mắt đối phương, anh bỗng cười với cô.

Không hề che giấu hay kiềm chế, vừa nhìn thấy Trình Lưu, anh đã cảm thấy hạnh phúc và nở một nụ cười. Trình Lưu đứng hình, phảng phất có vô số ánh sáng hiện ra trước mắt, hóa ra đây là hình ảnh chân thực nhất khi anh thực sự cười.

Đáng tiếc, chưa được bao lâu thì Quý Triều Chu đã tỉnh lại từ cơn ngái ngủ, nụ cười trên mặt cũng tắt ngấm.

Tiểu Trình tổng tiếc nuối, thầm nghĩ sau khi kết hôn sẽ cùng giường chung gối, nhất định cô sẽ lại nhìn thấy vẻ mơ màng của người thương, đến lúc ấy cô dụ làm gì thì anh cũng làm.

“Em ra ngoài đi.” Quý Triều Chu đứng dậy khỏi giường, nói với cô.

“Ờ.”

Trình Lưu rời khỏi phòng ngủ và trở lại bàn ăn, nhấc chiếc túi lớn trên ghế sô pha, lấy ra một cái hộp nhét vào dưới đệm sô pha, sau đó lẻn về biệt thự số 6.

Cô đã đến cửa phòng khách, nhưng lại chuyển hướng đi vào ga ra, sau khi bỏ đồ vào xe, cô mới vào biệt thự tiếp tục nhét đồ.

Tiểu Trình tổng xưa nay luôn giữ lời hứa và có khả năng thực hành hạng nhất.

Nếu cô đã nói thì nhất định sẽ làm.

Trình Lưu nhét hết đồ trong cái túi lớn ra xung quanh. Tinh lực vẫn còn dư thừa, phấn khởi trèo tường nhảy vào nhà hàng xóm, chuẩn bị vui vẻ ăn tối cùng người thương.

Kết quả vừa bước vào đã thấy Quý Triều Chu đứng trước chiếc sô pha to rộng, đang cúi đầu xem tờ giấy nhỏ trong tay.

Một sự im lặng kỳ quặc không ngừng bao trùm trong phòng khách.

Quý Triều Chu giơ tờ biên lai dài trong tay lên, trên giấy ghi X35 hộp nào đó. Anh lạnh lùng nhìn người vừa vui vẻ bước vào: “Trình Lưu, trong đầu em đang nghĩ cái gì vậy?”

Tiểu Trình tổng ấp úng: “Thì như anh nghĩ đó.”

Cô lục lọi khắp các nền tảng giao hàng, nhưng chỉ tìm thấy một thùng cỡ này, cuối cùng gọi điện cho quản lý của siêu thị lần trước, nhờ anh ta lấy một thùng từ trong kho ra và giao về đây.

Quý Triều Chu nhắm mắt lại, vành tai dưới mái tóc đỏ bừng: “Làm sao em biết…”

Anh không nói hết, nhưng cái đầu đầy phế thải màu vàng của Tiểu Trình tổng đã hiểu vế sau chỉ trong nháy mắt.

“Chả phải tối hôm qua sao…” Ánh mắt cô phiêu diêu, giọng nói nhỏ gần như không nghe được: “Em đã sờ rồi.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: NGÀY ĐẦU TIÊN - 999
Chương 2: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI GIẬN RỒI
Chương 3: NGÀY ĐẦU TIÊN - NỮ VỆ SĨ CÓ CON NHỎ
Chương 4: NGÀY ĐẦU TIÊN - BẠN TRAI TÔI KHÔNG PHẢI TÊN LÀ UÔNG HẢI DƯƠNG?
Chương 5: NGÀY THỨ HAI- TÌNH THÚ
Chương 6: NGÀY THỨ HAI - KHÔNG HIỂU PHONG TÌNH
Chương 7: NGÀY THỨ HAI - QUẢ NHIÊN LÀ ĐỐI THỦ
Chương 8: NGÀY THỨ HAI - NGƯỜI ANH THƠM THẾ
Chương 9: NGÀY THỨ HAI - QUÀ CỦA BẠN TRAI TẶNG
Chương 10: NGÀY THỨ BA - BUỔI ĐẤU GIÁ
Chương 11: NGÀY THỨ BA - MÓN QUÀ
Chương 12: NGÀY THỨ BA - BỨC THƯ TÌNH VIẾT TAY
Chương 13: NGÀY THỨ TƯ - VÔ SỰ TỰ THÔNG*
Chương 14: NGÀY THỨ TƯ - HỌC TẬP KINH NGHIỆM
Chương 15: NGÀY THỨ TƯ - NGƯỜI LIÊN HỆ KHẨN CẤP
Chương 16: NGÀY THỨ NĂM - NỔ TUNG
Chương 17: NGÀY THỨ NĂM - SỐT NHẸ
Chương 18: NGÀY THỨ SÁU - BỎ LỠ DỊP TỐT
Chương 19: NGÀY THỨ SÁU - CHÂN ĐẠP HAI THUYỀN
Chương 20: NGÀY THỨ SÁU - SAO TRỜI TỐI VẬY?
Chương 21: NGÀY THỨ SÁU - CHIA TAY
Chương 22: NGÀY THỨ SÁU - HAI CĂN BIỆT THỰ
Chương 23: NGÀY THỨ BẢY - CHẲNG KHÁC GÌ NGƯỜI MỘT NHÀ
Chương 24: NGÀY THỨ BẢY - BÙ NHÌN RƠM
Chương 25: NGÀY THỨ TÁM - LÚC GẦN LÚC XA
Chương 26: NGÀY THỨ TÁM - TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG
Chương 27: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI
Chương 28: NGÀY THỨ TÁM - ĐỪNG NHÌN
Chương 29: NGÀY THỨ CHÍN - TAY ANH TRẮNG THẾ
Chương 30: NGÀY THỨ MƯỜI - THAY THẾ
Chương 31: NGÀY THỨ MƯỜI - ĐỂ LẦN SAU
Chương 32: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - ANH ĐỔI NƯỚC HOA À?
Chương 33: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - PLAY VĂN PHÒNG
Chương 34: NGÀY THỨ MƯỜI MỘT - NHANH TRÍ MODE ON
Chương 35: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BIA MỘ
Chương 36: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - NGỦ NGON
Chương 37: NGÀY THỨ MƯỜI HAI - BỂ BƠI
Chương 38: NGÀY THỨ MƯỜI BA - BÁNH NGỌT HÀNG PHA KÈ
Chương 39: NGÀY THỨ MƯỜI BA - NHẮC ĐẾN TÌNH ĐỊCH
Chương 40: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - BÒ TƯỜNG TRÊN SÓNG LIVESTREAM
Chương 41: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - THỢ SĂN LÃO LUYỆN
Chương 42: NGÀY THỨ MƯỜI BỐN - TÔI CŨNG THÍCH MỘT NGƯỜI
Chương 43: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - TÔI THÍCH ANH
Chương 44: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM - SAU NÀY… CÓ THỂ VÀO THẲNG NHÀ
Chương 45: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU - ANH ẤY CƯỜI RỒI
Chương 46: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU -  HƠN CẢ CRUSH
Chương 47: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - RỜI ĐI
Chương 48: NGÀY THỨ MƯỜI BẢY - ANH THÍCH NGƯỜI CON GÁI ẤY
Chương 49: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - GHI ÂM
Chương 50: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - YÊU THẦM
Chương 51: NGÀY THỨ MƯỜI TÁM - CHÈN ÉP
Chương 52: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - KHUẾCH TRƯƠNG DƯ LUẬN
Chương 53: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CHIẾC ĐỒNG HỒ
Chương 54: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - CÚ ĐẢO NGƯỢC TUYỆT ĐỈNH
Chương 55: NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN - SAY RƯỢU
Chương 56: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CUỘC GỌI
Chương 57: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - CHÁO
Chương 58: NGÀY THỨ HAI MƯƠI - MỪNG TÂN GIA
Chương 59: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - TIỀN BỐI KHÓA TRÊN
Chương 60: NGÀY THỨ HAI MƯƠI MỐT - NHẢY LỚP
Chương 61: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - TRIỂN LÃM
Chương 62: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - PHÁ ÁN
Chương 63: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - BẠN TRAI CŨ
Chương 64: NGÀY THỨ HAI MƯƠI HAI - ANH CẮN TÔI ?
Chương 65: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - ANH KHÔNG CẦN CÔ YÊU MẾN
Chương 66: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - VẬT CẢN ĐÁM CƯỚI
Chương 67: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BA - KẺ CƯỚP
Chương 68: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM THÍCH MỘT CHIẾC XE RỘNG RÃI
Chương 69: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - EM TRAI TRÌNH LƯU
Chương 70: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TƯ - CÂY RỤNG TIỀN
Chương 71: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - TƯ TƯỞNG KHÔNG LÀNH MẠNH
Chương 72: NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM - HẠNG MỤC BỊ HỦY
Chương 73: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU – CHÁU RẤT SẠCH SẼ
Chương 74: NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU - BÁC CHÁU TA LÀ MỘT GIA ĐÌNH
Chương 75: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - EM ĐỢI TÔI THÊM CHÚT NỮA
Chương 76: NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY - KHU VỰC THIÊN TAI
Chương 77: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - CHỜ EM VỀ ĂN
Chương 78: NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM - EM THẤY NHỚ ANH RỒI
Chương 79: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - EM TÊN GÌ ?
Chương 80: NGÀY THỨ HAI MƯƠI CHÍN - BỊ THƯƠNG
Chương 81: NGÀY THỨ BA MƯƠI - TÔI CŨNG NHỚ EM
Chương 82: NGÀY THỨ BA MƯƠI - CHUNG CHĂN CHUNG GỐI
Chương 83: NGÀY THỨ BA MỐT - TRẠNG THÁI ĐẦU TIÊN TRONG VÒNG BẠN BÈ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - MÙI HƯƠNG CỦA CÔ
Chương 84: NGÀY THỨ BA MỐT - EM CÓ MUỐN ANH KHÔNG ?
Chương 86: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - MẮT KÉM
Chương 87: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - HÓA RA VÒNG ĐI VÒNG LẠI, NGƯỜI ẤY VẪN LÀ ANH
Chương 88: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - THIẾU CHIẾC GƯƠNG SOI
Chương 89: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - PHONG CẢNH ĐẸP QUÁ
Chương 90: NGÀY THỨ BA MƯƠI HAI - NƯỚC LẠNH
Chương 91: NGÀY THỨ BA MƯƠI BA - X35
Chương 92: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - TRIỀU CHU LÀ CỦA TÔI
Chương 93: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - XIN LỖI
Chương 94: NGÀY THỨ BA MƯƠI TƯ - ĐÂY LÀ LÀM NŨNG SAO !
Chương 95: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - TƯ LIỆU HỌC TẬP
Chương 96: NGÀY THỨ BA MƯƠI LĂM - ĂN KIỂU NÀY NGỌT HƠN
Chương 97: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CÓ THỂ ĐỪNG CHẮN TẦM NHÌN KHÔNG ?
Chương 98: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - HAM MUỐN CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI
Chương 99: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - CHỒNG CHƯA CƯỚI
Chương 100: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - NHẪN ĐÍNH HÔN
Chương 101: NGÀY THỨ BA MƯƠI SÁU - ANH ĐỒNG Ý
Chương 102: PHIÊN NGOẠI MỘT - KHỔ LY
Chương 103: PHIÊN NGOẠI HAI - EM CÓ MUỐN LẤY ANH KHÔNG ?
Chương 104: PHIÊN NGOẠI BA - TÔI CÓ NHÀ RỒI
Chương 105: PHIÊN NGOẠI BỐN - LẠI MỘT LẦN NỮA
Chương 106: PHIÊN NGOẠI NĂM - EM TRỐN VIỆC !
Chương 107: PHIÊN NGOẠI SÁU - TRÌNH TIỂU LỤC
Chương 108: PHIÊN NGOẠI BẢY - NGOẠI TRUYỆN SONG SONG

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lỡ Rồi Yêu Luôn
Chương 91: NGÀY THỨ BA MƯƠI BA - X35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91: NGÀY THỨ BA MƯƠI BA - X35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...