Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 200
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Mặc dù chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn lập tức nhạy cảm phát hiện được ý khác trong câu nói này.
Sở Tiểu Điềm: Con gái! Úy Lam là con gái! Trước đó là em hiểu lầm, tưởng anh trai cậu ấy là Úy Lam, thực ra Úy Lam vốn dĩ là một cô gái đáng yêu, chẳng qua cô ấy đến chung với anh trai mình. Anh trai cậu ấy lại vừa hay đeo kính áp tròng màu xanh dương, cho nên em không cẩn thận hiểu nhầm...
Hai anh em ngồi đối diện cô, nhìn Sở Tiểu Điềm cúi đầu, gõ chữ lách cách.
“Nhìn bộ dạng của cậu ấy, trăm phần trăm là đang nhắn tin với bạn trai rồi.”
Thời Thần gọi hai ly sữa chua dâu, một ly cà phê, anh ấy thờ ơ trả lời: “Chắc thế.”
“Chắc chắn không sai.”
Thời Lam nhìn anh mình, đang định nói gì đó thì nhìn thấy anh ấy cầm ly cà phê lên uống, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm Sở Tiểu Điềm.
“... Anh!” Thời Lam duỗi tay kéo khẩu trang trên mặt anh ấy xuống: “Anh cho khẩu trang uống cà phê à!”
Sở Tiểu Điềm nghe thấy giọng nói dở khóc dở cười của Thời Lam, cô ngẩng đầu lên nhìn.
Thời Thần bỗng dưng bị em gái kéo khẩu trang xuống, dường như chưa phản ứng lại, anh ấy ngây người, tay cầm cà phê cũng dừng lại ở đó.
Vẻ ngoài của anh ấy quả nhiên rất tuấn tú, hơn nữa không phải kiểu thanh tú như con gái, mà là hơi thở thiếu niên tươi mát và ấm áp như cảm giác anh ấy mang lại cho người khác. Sở Tiểu Điềm nhớ đến miêu tả nam chính trong “Thừa phong”. Úy Lam từng nói ban đầu dựa vào anh mình để viết, quả nhiên vẻ ngoài của Thời Thần có chút tương đồng với nam chính.
Thời Lam cầm lấy cà phê của anh ấy nhìn một cái, ghét bỏ: “Lại là cà phê đá kiểu Mỹ, thói quen anh mang về từ nước Y không thể sửa được à, đắng c.h.ế.t đi.”
Thời Thần liếc em gái mình: “Em cũng biết nó là thói quen rồi, sao dễ dàng sửa được chứ?”
Sở Tiểu Điềm suy nghĩ một lúc và hỏi: “Tớ có thể hỏi một câu không?”
“Cậu nói đi.”
“Lam Lam à, nữ chính trong sách của cậu có phải là mẫu chị dâu lý tưởng trong lòng cậu không vậy?”
Thời Thần: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Thời Lam đập bàn, mắt sáng lấp lánh, vẻ mặt cô ấy kích động nắm lấy tay Sở Tiểu Điềm: “Đúng thế, cậu thật là giỏi đó Tiểu Điềm Điềm! Cậu đừng thấy anh trai tớ như vậy, thực ra anh ấy rất xuất sắc. Tớ nói cậu nghe nha, từ tiểu học đã có người tặng thư tình, tỏ tình, đi theo tới tận cửa nhà, khóc lóc đòi ở bên cạnh anh ấy rồi, đếm không xuể luôn. Nhưng mà tớ vẫn cảm thấy trong hiện thực rất ít người có thể làm chị dâu của tớ, cho nên chỉ có thể tìm một người bạn gái hoàn hảo trong tiểu thuyết cho anh ấy thôi.”
Sở Tiểu Điềm mỉm cười, gật đầu: “Chẳng trách nữ chính của cậu đều tốt và đẹp như vậy.”
“Vậy nam chính thì sao?” Thời Thần bỗng nhiên nói.
Sở Tiểu Điềm nói: “Cũng rất tốt, trước kia chẳng phải trên mạng có bảng xếp hạng nam chính được yêu thích nhất trong tiểu thuyết ngôn tình gì đó sao, nam chính của Thừa Phong còn xếp hạng nhất đó?”
“Đúng vậy, nếu như để người khác biết chuyện anh ấy là nguyên mẫu, người theo đuổi anh tớ còn không xếp hàng đến tận Siberia ư.”
Sở Tiểu Điềm hết sức vui mừng, cô cảm thấy Úy Lam thực sự rất đáng yêu. Trước kia cô chỉ nói chuyện với cô ấy trên mạng, chưa từng gặp mặt, nhưng hiện giờ, cô đã gặp được một Úy Lam chân thực hơn.
Hai lỗ tay của Thời Lam bỗng nhiên cử động, cô ấy nói: “Ớ? Thính lực vượt trội của tớ để tớ nghe thấy hai cô gái bên kia chắc đang thảo luận về tác giả và tác phẩm ‘Hung đồ’ đó.”
Sở Tiểu Điềm: “Không ngờ tai cậu cử động được!”
Thời Lam đắc ý nói: “Cả người tớ đều cử động được, lợi hại không?”
Thời Thần bất ngờ duỗi tay, búng trán cô ấy: “Cơ thể không biết cử động là người c.h.ế.t rồi.”
Thời Lam hất tay anh ấy đi: “Anh còn đụng em thử xem? Cẩn thận em tiết lộ lịch sử đen tối của anh trước mặt Boss Phạn Âm đấy.”
“Em nói đi.” Thời Thần mặt không biểu cảm nói: “Cũng không biết là ai lúc nhỏ vì muốn nằm lười trên giường mà ôm chăn trốn xuống dưới gầm giường để ngủ, còn vì kéo dài bản thảo... Ưm.”
Anh ấy không nói được nữa, bởi vì miệng đã bị Thời Lam bịt lại.
Thời Lam hơi phát điên: “Anh câm miệng!”
Sở Tiểu Điềm đã cười ngặt nghẽo: “Tớ đi nghe thử hai cô gái kia đang nói gì về mình, hai người ngồi chơi trước đi.”
Sở Tiểu Điềm giả vờ vô tình đi ngang qua, “nghe lén” bọn họ thảo luận về Phạn Âm.
Thời Thần và Thời Lam đều im lặng một lúc, Thời Lam chống cằm nhìn bóng lưng của Sở Tiểu Điềm, còn Thời Thần thì vắt chân, một tay đặt lên bàn, một tay chống cằm, cũng nhìn bóng lưng của Sở Tiểu Điềm.
--------------------------------------------------













