Làm Bậy (Làm Càn) – Chương 56: Một vụ hỏa hoạn lớn
Làm Bậy (Làm Càn)
Phải đi qua mấy hành lang dài ngoằn ngoèo mới đến được phòng ăn.
Trần Chi lén nhìn ra sau từ bờ vai Trần Tông Nguyên, thấy Lục Hoa Thanh vẫn bám theo, cô khó chịu quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi: "Anh ta theo chúng ta làm gì vậy?"
May mà trước khi ra khỏi phòng, cô đã kịp đeo mặt nạ, nhưng khi bị Trần Tông Nguyên ôm trong lòng, đối diện với ánh mắt dò xét của Lục Hoa Thanh, Trần Chi vẫn cảm thấy bất an, như thể bí mật sắp bị vạch trần.
Trần Tông Nguyên "xì" một tiếng: "Em quan tâm anh ta làm gì."
Trần Chi ngẩng đầu, nhìn rõ vẻ khinh thường trên mặt anh khi nhắc đến Lục Hoa Thanh, tim cô bỗng hẫng mấy nhịp, "thình thịch" loạn xạ.
"Nhưng anh ta cứ theo thế này, em ăn cơm kiểu gì?"
Trần Tông Nguyên rẽ phải, đi qua một hành lang, mới trấn an cô: "Chúng ta lên tầng hai, anh ta không theo được đâu."
Lúc này Trần Chi mới nhìn thấy chiếc thang máy ẩn mình sau những lùm cây xanh um tùm.
Cửa thang máy mở ra, chỉ có Trần Tông Nguyên ôm cô bước vào, ngay cả nhân viên phục vụ cũng không đi cùng.
Lục Hoa Thanh đứng từ xa dưới hành lang, nhìn cửa thang máy khép lại, nụ cười trên mặt dần tắt ngấm.
Anh ta hất tay người phụ nữ đang quấn quýt lấy mình, tiếp tục đi dọc hành lang, thầm nghĩ: Người phụ nữ mà Trần Tông Nguyên đang ôm, liệu có phải là một điểm đột phá?
…
Trần Chi cứ tưởng tầng hai có gì đặc biệt lắm, hóa ra chỉ là một căn phòng kiểu Nhật, không có giường, chỉ có chiếu tatami.
Trần Chi tháo mặt nạ, ăn mấy món sushi và đồ chiên đã được chuẩn bị sẵn trên bàn, no bụng rồi thì bắt đầu buồn ngủ.
Cô ngủ thiếp đi trên chiếu tatami lúc nào không hay.
Trần Tông Nguyên nhận được điện thoại, ra ban công châm một điếu thuốc.
Anh nhìn chằm chằm vào đốm lửa đỏ rực đang cháy trên đầu ngón tay trong màn đêm, không hút, gẩy tàn thuốc hai lần rồi dập tắt, sau đó xuống tầng một.
Một nhân viên phục vụ cúi đầu đứng đợi sẵn ở cửa thang máy, Trần Tông Nguyên đi theo anh ta đến một phòng trà tao nhã, hương trà nồng nàn xộc vào mũi, anh ngồi xuống giữa tiếng nhạc du dương.
"Có chuyện gì sao?"
Một tách trà nóng được đặt trước mặt Trần Tông Nguyên. Trà là loại Thiết Quan Âm thượng hạng, giá sau khi được thổi phồng lên rất cao, một lạng cũng đến cả vạn tệ, đáng tiếc trong nhà anh có nhiều đến nỗi anh còn lười vứt đi, chẳng thấy có gì lạ lẫm.
Lục Hoa Thanh ra dấu mời: "Không có chuyện gì, chỉ muốn uống trà trò chuyện với anh Tông một chút thôi."
Trần Tông Nguyên nhấp một ngụm trà rồi đặt tách xuống.
Anh không phải là người kiên nhẫn, cũng không định chơi trò úp mở với Lục Hoa Thanh ở đây, nên uống xong tách trà này sẽ rời đi.
Lục Hoa Thanh cũng nhấp một ngụm, không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Anh Tông có nghe nói về vụ hỏa hoạn lớn mấy ngày trước không?"
Trần Tông Nguyên đang nhìn hoa văn trên tách trà, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên: "Hỏa hoạn ở đâu?"
Lục Hoa Thanh biết người này thâm sâu khó lường, dò xét như vậy cũng không thể nhìn ra manh mối gì, thậm chí sau khi nghe xong anh còn không nhíu mày lấy một cái, càng không tò mò là hỏa hoạn ở đâu.
Không nhận được phản ứng, anh ta tiếp tục nói: "Một trại trẻ mồ côi ở ngoại ô Kinh Thành, bốn ngày trước đột nhiên bốc cháy, anh Tông không nghe nói sao?"
Lúc này Trần Tông Nguyên mới rời mắt khỏi tách trà, nhìn thẳng vào anh ta: "Hình như có ai đó đã nói qua.”
Lục Hoa Thanh có chút không tự nhiên nhìn xuống bàn trà, tiếp tục uống trà để bản thân không tỏ ra yếu thế trước mặt anh ta: "Thực ra, chính phủ có ý định khai thác mảnh đất đó vào năm sau, không biết anh Tông có hứng thú không?"
Trần Tông Nguyên dùng ngón tay vuốt ve tách sứ ấm nóng, khẽ cười: "Hoa Thanh, tin tức của cậu có đáng tin không?"
Giọng điệu của Lục Hoa Thanh đột nhiên trở nên nặng nề: "Đương nhiên là đáng tin rồi, văn kiện đã được soạn thảo, một khi mảnh đất đó được khai thác vào năm sau, sẽ tăng ít nhất gấp mười lần. Bây giờ trại trẻ mồ côi bị cháy rồi, nếu anh Tông chịu bỏ vốn giúp xây dựng lại, ai cũng sẽ nói anh có lòng tốt, đến năm sau giải tỏa, chẳng phải là đôi bên cùng có lợi sao?"
Trần Tông Nguyên nghe vậy, gật đầu, có vẻ đang suy nghĩ: "Cần bao nhiêu vốn?"
Lục Hoa Thanh thấy anh ta động lòng, không nói quá chắc chắn: "Anh Tông có thể cử người chuyên trách đến khảo sát, lập báo cáo dự toán, cụ thể cần bao nhiêu tiền thì tôi cũng không rõ."
Trần Tông Nguyên gật đầu: "Được, đến lúc đó tôi sẽ cử người đến. Chỉ là chuyện tốt như vậy, không ngờ cậu lại nói cho tôi biết, mấy ông chú cậu của cậu không có ý kiến gì sao?"
Lục Hoa Thanh vội vàng bày tỏ thành ý: "Đều là người một nhà, có ý kiến gì chứ, vả lại, chút tiền này, tôi còn sợ anh Tông không để vào mắt ấy chứ."
Trần Tông Nguyên uống cạn tách trà: "Tiền nong dễ nói, quan trọng là không thể phụ lòng tốt của Hoa Thanh cậu."
Lục Hoa Thanh muốn rót thêm một tách trà, nói chuyện thêm một lát, nhưng bị anh ta giơ tay ngăn lại, từ chối.
"Còn có người đang đợi."
Anh nói xong, còn dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Lục Hoa Thanh.
Lục Hoa Thanh lập tức hiểu ra.
Anh nói vậy là để đi cùng người phụ nữ trên lầu, thấy vậy cũng không tiện giữ lại, bèn đứng dậy tiễn anh, thuận miệng hỏi: "Dạo này bận việc công ty quá, cũng không có thời gian đi thăm Chi Chi, cô cấy vẫn khỏe chứ?"
Hai người đi đến cửa, nghe thấy câu này, Trần Tông Nguyên cố ý quay đầu lại, cười nói: "Con bé khỏe lắm, không cần phải lo lắng đâu."
Lục Hoa Thanh chỉ nói khách sáo vậy thôi, không ngờ Trần Tông Nguyên lại trả lời nghiêm túc như vậy, chỉ có thể cong môi cười, nói lần sau cùng nhau đi chơi.
Trần Tông Nguyên không đáp lời, tay đút túi quần định đi, lại quay đầu nói thêm một câu: "Hoa Thanh, đã đính hôn rồi mà còn ra ngoài chơi thế này, để em gái bảo bối của tôi biết được, e rằng, cuộc hôn nhân này không thành đâu."
--------------------------------------------------












