Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Bậy (Làm Càn) – Chương 57: Bứt tóc

Làm Bậy (Làm Càn)

Tác giả: Miên Trú
Lượt đọc: 300
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Hoa Thanh lập tức cứng đờ, không thể gượng cười nổi, giọng điệu lộ rõ vẻ hoảng loạn: "Anh Tông, tôi... hôm nay là do mấy người bạn rủ đến, tôi không tiện từ chối, lần sau chắc chắn không thế nữa."

Trần Tông Nguyên đương nhiên biết tỏng anh ta đang nói dối, nhưng cũng chẳng buồn vạch trần.

Đàn ông có tật xấu gì, anh hiểu rõ hơn ai hết.

Chẳng lẽ mấy người bạn đó có thể ép buộc anh ta "lên giường" với phụ nữ sao? Tất cả chỉ là ngụy biện.

Trần Tông Nguyên tiến lại gần anh ta hai bước, hạ giọng nói: "Những chuyện cậu đã làm, tự mình biết rõ là được rồi."

Nói xong, anh lập tức quay lưng rời đi, mang theo A Hải đang đứng đợi ở cửa.

Cửa vừa đóng lại, trong phòng trà chỉ còn lại một mình Lục Hoa Thanh. Anh ta hồn vía lên mây, lảo đảo đến ghế ngồi xuống, rõ ràng nhiệt độ trong phòng rất dễ chịu, nhưng anh ta lại toát mồ hôi lạnh.

Anh ta không tài nào hiểu được rốt cuộc câu nói cuối cùng của Trần Tông Nguyên có ý gì.

Hôm nay anh ta đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng thực ra chỉ là chuyện nhỏ, anh ta còn chưa chính thức kết hôn với Trần Chi, không cần thiết phải giữ mình trong sạch vì cô, cho dù Trần Vinh có biết được, anh ta cùng lắm chỉ cần đến xin lỗi là xong chuyện.

Điều thực sự khiến Lục Hoa Thanh cảm thấy rùng mình, là câu nói cuối cùng của Trần Tông Nguyên.

Ngồi thẫn thờ khoảng bảy tám phút, Lục Hoa Thanh mới bình tĩnh lại đôi chút, vội vàng cầm điện thoại lên gọi.

Anh ta thuật lại nguyên văn cuộc trò chuyện hôm nay với Trần Tông Nguyên, bao gồm cả câu nói đầy ẩn ý cuối cùng.

Trần Tông Nguyên vốn không định qua đêm ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, nhưng Trần Chi ngủ quá say, ôm chặt chăn không chịu buông tay, anh thấy vậy, cũng không đưa cô về nữa.

Sáng sớm hôm sau, Trần Chi với mái tóc rối bù ngồi dậy từ chiếu tatami, quay đầu lại nhìn, Trần Tông Nguyên bên cạnh vẫn đang ngủ say sưa.

Trần Tông Nguyên lúc ngủ bớt đi nhiều vẻ hung dữ nhiều, ngay cả đường nét gương mặt cũng không còn sắc bén như thường ngày, mái tóc mềm mại rủ xuống trán, im lặng không cưỡng ép như lúc dậy, trông cũng khá dễ chịu.

Trần Chi gan lớn sờ lên mái tóc anh một cái, chất tóc khá mềm mại, hoàn toàn không giống với tính cách mạnh mẽ của con người này.

Người ta thường nói tóc cứng lòng mềm, nhưng Trần Tông Nguyên thì ngược lại, tóc mềm lòng cứng.

Phải thừa nhận rằng, mái tóc anh mềm mại đến lạ, khiến Trần Chi không thể kiềm lòng, cứ thế vuốt ve thêm vài cái nữa.

Thật tình mà nói, cô đã ấp ủ ý định này từ lâu, nhưng chẳng có cơ hội nào, bởi ai dám tùy tiện động vào đầu Trần Tông Nguyên, hành động đó chẳng khác nào "vuốt râu hùm".

Bỗng một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô, "Hay là thử nhổ một sợi tóc của anh xem sao nhỉ?".

Nghĩ đến đây, cô không khỏi đắc ý, tỉ mỉ lựa chọn xem nên "xử lý" sợi nào cho đẹp mắt.

Trong khi đó, Trần Tông Nguyên thầm nghĩ, nếu đến nước này mà anh vẫn còn ngủ say, thì những bài huấn luyện sinh tử ở quân đội coi như công cốc.

"Muốn làm gì vậy?" Trần Tông Nguyên định bụng tóm lấy cổ tay cô, nhưng không kịp.

Trần Chi giật thót mình, luống cuống tay chân, chưa kịp chọn được sợi nào, thì tay đã lỡ mạnh bạo, suýt chút nữa thì nhổ cả nắm tóc của anh.

Trần Tông Nguyên "suýt xoa" một tiếng, tỉnh cả người.

Trần Chi liếc nhìn sợi tóc đen nhánh bị mình giật đứt, vội vàng giấu tay ra sau lưng, lắp bắp: "Em... em thấy anh có tóc bạc, nên nhổ giúp thôi mà."

Trần Tông Nguyên nào dễ bị qua mặt, anh nhếch môi: "Tóc bạc đâu? Đưa đây anh xem."

Trần Chi vội vàng vứt sợi tóc đen ngòm đi, chìa tay ra trước mặt Trần Tông Nguyên, giả vờ ngây thơ: "Em không biết nó bay đi đâu rồi."

Trần Tông Nguyên cười khẩy, lật người đè cô xuống giường, vừa xoa xoa mái tóc rối bù của cô, vừa nói: "Được lắm, để anh xem, trên đầu em có sợi nào không."

Trần Chi hét lên, ôm chặt đầu, ra sức chống cự: "Sao em có tóc bạc được, em còn bé lắm mà."

Trần Tông Nguyên càng thêm tức giận: "Ý em là anh già rồi à?"

Trần Chi vội vàng cầu xin: "Em thấy tóc anh đẹp quá, muốn nhổ một sợi về ngắm thôi, hu hu, em không cố ý đâu."

Trần Tông Nguyên nghe cô nói vậy, không nhịn được bật cười: "Cô bé nói dối."

Anh nhẹ nhàng kéo tóc Trần Chi, kéo cô lại gần, ôm eo cô, quỳ trên giường hôn cô say đắm.

Trần Chi bị nụ hôn của anh làm cho nghẹt thở, trong lòng hối hận khôn nguôi, đáng lẽ sáng nay không nên trêu chọc anh.

Đúng lúc Trần Tông Nguyên định cởi qυầи ɭóŧ của cô, điện thoại Trần Chi reo lên, nhưng Trần Tông Nguyên đã tiến vào trong, Trần Chi nào còn tâm trí nghe điện thoại, chỉ đành bất lực đợi người bên kia tự cúp máy.

Buổi sáng hôm nay, Trần Tông Nguyên "giải quyết" nhanh gọn, không cố tình hành hạ cô, nhưng Trần Chi vẫn bị anh làm cho mềm nhũn cả người, mãi mới có sức rời đi.

Từ thang máy riêng của khu suối nước nóng xuống hầm để xe, Trần Chi sợ bị người khác nhìn thấy, vẫn phải che che đậy đậy, đeo mặt nạ hồ ly hôm qua, lên xe rồi mới dám tháo ra.

Trần Tông Nguyên hôm nay có chút bận, điện thoại reo liên tục trên đường đi, công việc của công ty có nhiều việc cần hắn đích thân xử lý.

A Hải đưa Trần Chi đến Vạn Hào rồi chở Trần Tông Nguyên đến công ty.

Ngày nghỉ cuối tuần, Trần Chi xem điện thoại thì thấy cuộc gọi sáng nay là của cô giáo ở cô nhi viện, cô gọi lại, một lúc lâu sau mới có người nghe máy.

"Cái gì, cháy nhà?" Trần Chi không giữ được bình tĩnh, vội vàng hỏi: "Người không sao chứ? Cô ơi, hôm nay cô có rảnh không? Con đến xem có giúp được gì không."

Cúp điện thoại, cô khoác vội áo khoác rồi vội vàng ra khỏi nhà.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trần Chi
Chương 2: Thịt đi đâu hết rồi
Chương 3: Phụ nữ
Chương 4: Quen mắt
Chương 5: Say giấc
Chương 6: Làm ăn
Chương 7: Mất tích
Chương 8: Anh tôi không cho yêu sớm
Chương 9: Tiền chuộc
Chương 10: Bám theo
Chương 11: Cứu người
Chương 12: Ghen
Chương 13: Cố Vận Như
Chương 14: Lúc sợ có thấy nhớ anh không?
Chương 15: Ngoan quá
Chương 16: Dội nước
Chương 17: Cậu thích anh ấy sao?
Chương 18: Anh là cầm thú hả?
Chương 19: Anh đang làm gì vậy?
Chương 20: Có phản ứng là chuyện bình thường
Chương 21: Say rồi
Chương 22: Khóa cửa
Chương 23: Sai người
Chương 24: Chưa Đi Quá Giới Hạn (h)
Chương 25: Cô nhi viện
Chương 26: Thân thế
Chương 27: Biến số
Chương 28: Nụ hôn
Chương 29: Nghe lén
Chương 30: Ý
Chương 31: Ở lại ký túc xá
Chương 32: Không đảm bảo được
Chương 33: Hôn
Chương 34: Mai mối
Chương 35: Đồng ý
Chương 36: Lâm Hành
Chương 37: Vị hôn phu
Chương 38: Phát bệnh
Chương 39: Không làm thì không phải là đàn ông (cặp phụ)
Chương 40: Anh Ơi, Không Được (h)
Chương 41: H
Chương 42: Đồ khốn
Chương 43: Con muốn đi du học
Chương 44: Uống rượu?
Chương 45: Làm Nhiều Lần Sẽ Không Đau Nữa (h)
Chương 46: H
Chương 47: Thuốc tránh thai
Chương 48: Nước gừng đường đỏ
Chương 49: Khác thường
Chương 50: Kem (h)
Chương 51: H
Chương 52: Sáng anh chỉ uống chút..
Chương 53: Chuyên dành cho người ta yêu đương vụng trộm
Chương 54: Suối Nước Nóng (h)
Chương 55: Sẽ không mang thai
Chương 56: Một vụ hỏa hoạn lớn
Chương 57: Bứt tóc
Chương 58: Được đằng chân lấn đằng đầu
Chương 59: Còn không phải ỷ vào việc anh thích em
Chương 60: Chiến tranh lạnh
Chương 61: Dỗ anh
Chương 62: Tâm can bảo bối
Chương 63: Suốt đêm không về
Chương 64: Làm Bài (h)
Chương 65: Dạy em cách làm bài (h)
Chương 66: Chúc Mừng Năm Mới (h)
Chương 67: Năm Mới (h)
Chương 68: Ăn trộm
Chương 69: Khu phố người Hoa
Chương 70: Mất tích
Chương 71: Chú nhỏ
Chương 72: Điểm yếu
Chương 73: Cháu gái
Chương 74: Là người của tôi
Chương 75: Cháu không muốn gặp anh ấy
Chương 76: Ma Cao
Chương 77: Uy hiếp
Chương 78: Giết bọn họ
Chương 79: Dò hỏi
Chương 80: Gặp mặt
Chương 81: Đồ vong ơn bội nghĩa
Chương 82: Lừa dối
Chương 83: Thầy giáo
Chương 84: Khóa Cửa (h)
Chương 85: Về nước
Chương 86: Gán tội
Chương 87: Đi tìm chết
Chương 88: Chờ anh
Chương 89: Kết thúc
Chương 90: Là quan hệ sẽ kết hôn
Chương 91: Hoàn chính văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Bậy (Làm Càn)
Chương 57: Bứt tóc

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57: Bứt tóc
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...