Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 6

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

9.

Tiểu Liễu từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ nhìn thấy cái vại ấy nữa.

Hồ đại thúc bảo: cha nàng vì muốn chế tương mới nên làm ra một vại tương đặc biệt.

Thế nhưng, không một ai từng nhìn thấy mẻ tương ấy.

Cha nàng niêm kín chiếc vại, đem chôn sâu trên núi Bạch Đầu.

Chuyện cứ thế khép lại.

Không ai nhắc tới cái vại đó nữa, cũng không ai nói gì về việc cha từng đổ dầu như người bị quỷ nhập.

Tất cả, sau lời dặn của Hồ đại thúc, đều âm thầm giữ im lặng, rất ăn ý mà ngầm hiểu: chuyện ấy không nên gợi lại.

Cũng giống như Tiểu Liễu, về sau, nàng thực sự tin rằng mình chỉ gặp ác mộng, không phải thấy yêu quái.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Nàng còn nhỏ, mới năm tuổi, thời gian trôi qua, những ký ức đó dần dần sẽ bị xóa nhòa.

Xưởng tương nhà họ Tào vẫn náo nhiệt như xưa.

Trước cửa tiệm, xe lừa ra vào liên tục.

Hồ đại thúc lại lên chợ mua thịt, nấu canh lớn trong nồi to.

Các tiểu nhị vừa khỏe vừa ham ăn, làm việc hăng say, khí thế rộn ràng.

Sổ sách trong xưởng, cha nàng vẫn tự tay tính toán.

Chỉ có điều, bà Trương ngày càng già yếu, lưng còng đến mức chẳng đứng thẳng nổi.

Lúc nào bà cũng có vẻ trầm tư, như mang nặng tâm sự.

Tiểu Liễu không thể tiếp tục ở lại xưởng tương nữa.

Cha mua cho nàng xâu kẹo hồ lô, dặn dò:

“Sau này nếu có buồn khổ, cũng không được chạy đến đây ở nữa.”

Ông nói: bà Trương không còn đủ sức chăm nom nàng nữa.

Ông còn bảo:

“Về nhà ở đi, còn có thể học viết chữ với chị con.

Con là con gái, ở mãi nơi như này không hợp đâu.”

Tiểu Liễu nghiêng đầu:

“Nhưng con vẫn là con nít mà.”

“Qua Tết là sáu tuổi rồi.”

“Sáu tuổi cũng là con nít mà.”

“Chính vì là con nít, nên càng phải ở với mẹ.”

“Nhưng mẹ không thích con.”

Tiểu Liễu ủ rũ.

Cha nàng cũng rầu rĩ, thở dài, xoa đầu nàng:

“Lớn lên sẽ tốt thôi.

Con gái càng lớn càng xinh đẹp.”

“Thật không ạ?”

“Dĩ nhiên.

Con không để ý sao, năm nay con đã xinh hơn năm ngoái nhiều rồi.

Cha không gạt con đâu.”

Tiểu Liễu cười toe toét, được cha dỗ ngọt, tâm tình liền tốt hẳn.

Sau đó, cha bế nàng đến tận cửa nhà ở hẻm Đá, nhét một xấp ngân phiếu vào tay nàng.

“Nè, mang cái này đưa cho mẹ con.

Bà ấy chắc chắn sẽ vui, mà bà ấy vui thì con cũng dễ sống hơn.”

“Cha không vào nhà sao?”

“Không đâu, bà ấy mà thấy cha thì lại bực mình.”

Tiểu Liễu nhìn cha, cảm thấy ông thật đáng thương, đến cổng nhà cũng không thể bước qua.

Mỗi ngày ông đều bận rộn, gánh vác biết bao việc, vậy mà lúc này đứng ở cửa, trong mắt vẫn tràn đầy lo lắng cho con gái.

Tiểu Liễu vươn tay, ôm lấy cổ cha.

Giọng trẻ con non nớt, nhưng dịu dàng lạ thường:

“Thật ra con sống cũng ổn lắm mà.

Mẹ chỉ là không thích con thôi, chứ có đánh con đâu.

Mà chị đối xử với con rất tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Cha xem, bộ đồ con đang mặc là chị cho con đấy, đẹp lắm luôn.”

Cha đừng lo, con ăn ngon mặc ấm.

Mẹ thỉnh thoảng cũng cười với con mà.”

Tiểu Liễu nhỏ xíu, đôi mắt long lanh sáng rỡ.

Tào Ma Tử thấy nàng cười toe toét, lòng liền chua xót.

Ông dặn thêm một câu:

“Mẹ con ghét cha con mình miệng rộng, bảo cười lên giống cóc ghẻ.

Con đừng cười trước mặt bà ấy nhiều quá nhé.”

“Con biết rồi, cha yên tâm đi.”

10.

Trời dần trở lạnh, Tết đến nơi rồi.

Theo lệ mọi năm, Tào Ma Tử sẽ về nhà ăn cơm tất niên vào đêm Giao thừa.

Vì là ngày Tết, La thị thường sẽ không nói nặng lời, nhưng cũng chẳng cho ông sắc mặt gì tốt đẹp.

Ăn xong bữa cơm, bà sẽ lập tức bảo ông quay về xưởng tương.

Không được ở lại canh nồi bánh với cha, Tiểu Liễu cảm thấy thật đáng tiếc.

Nàng biết, trong xưởng còn có bà Trương, Hồ đại thúc cùng mọi người, họ cũng đang chờ cha về đoàn viên đêm cuối năm.

Tiểu Liễu muốn theo cha về xưởng.

Nhưng có mẹ ở đó, nàng không dám nói.

Đêm Giao thừa ở hẻm Đá thật náo nhiệt, tiếng pháo rền vang không dứt.

Nhà nàng cũng không hề vắng vẻ.

Trong sân treo một hàng lồng đèn đỏ, cửa sổ dán đầy hoa giấy do Ngọc Nhụy và Xuân Hạnh cắt.

Trong nhà có lò sưởi than, ấm áp vô cùng.

Ngọc Nhụy mặc chiếc áo ngắn tay thêu hình hạc, môi đỏ răng trắng, đẹp như cô bé bước ra từ tranh Tết.

Nàng hào hứng muốn chơi trò "lá bài thăng quan", rủ Tiểu Liễu cùng chơi.

Nhưng trò đó nàng cũng mới học, còn Tiểu Liễu thì hoàn toàn không biết gì.

Nàng cúi đầu, chống cằm, ngồi bên lò than nhìn mẹ và Xuân Hạnh chơi bài cùng Ngọc Nhụy, tiếng cười vui vẻ vang mãi không dứt.

Tiểu Liễu thì buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu, cuối cùng thiếp đi trên giường nhỏ phía sau lưng mẹ.

Trước khi ngủ, nàng còn nghĩ:

“Mai phải dậy sớm, đi cùng chị đến xưởng tương chúc Tết cha.”

Việc này mẹ đã đồng ý.

Cha lúc đi còn nói, đã đổi được mười thỏi bạc vàng của viên ngoại trong huyện, định đem làm tiền mừng tuổi cho hai đứa trẻ.

Sáng mồng Một, Tiểu Liễu dậy rất sớm.

Tìm đến Ngọc Nhụy thì thấy nàng cũng vừa mới thức.

Hôm nay nàng mặc áo bông đỏ khác hôm qua, càng giống cô bé trong tranh Tết hơn nữa.

Thấy tóc Tiểu Liễu rối bù, Ngọc Nhụy bật cười:

“Lát nữa bảo Xuân Hạnh chải tóc cho muội.

Áo bông đỏ tỷ mặc chật năm ngoái, nay cho muội mặc, rồi chúng mình cùng đi chúc Tết cha.”

Chiếc áo Ngọc Nhụy cho, đối với Tiểu Liễu vẫn còn hơi rộng, mặc vào nhìn cứ lụng thụng.

Nhưng nàng vẫn vui sướng gật đầu như chim gõ kiến.

Ngọc Nhụy lại nói:

“Hôm qua muội ngủ trên giường nhỏ, tỷ sợ muội lạnh, bảo Xuân Hạnh đắp thêm chăn cho muội rồi đó.”

Ngọc Nhụy nay đã tám tuổi, đôi mắt sáng như sao, nói chuyện luôn nhìn thẳng vào người đối diện, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa lanh lợi.

Tiểu Liễu cảm động, ôm chầm lấy chị:

“Cảm ơn tỷ, muội biết tỷ thương muội.”

Ngọc Nhụy liền cười, như người lớn vỗ nhẹ đầu nàng:

“Yên tâm, mẹ không thương muội, tỷ thương.”

Mồng Một Tết, đâu đâu cũng rộn ràng.

Ăn xong bánh canh, Tiểu Liễu và Ngọc Nhụy cùng đến xưởng tương.

Suốt quãng đường đá xanh, bên tai thỉnh thoảng vang lên tiếng pháo nổ, Ngọc Nhụy kéo tay Tiểu Liễu, hai đứa bịt tai cười khúc khích.

Thế nhưng khi đến nơi, họ không thấy cha đâu.

Hồ đại thúc và mọi người đều rất bất ngờ, nói rằng từ sáng sớm đã chẳng thấy bóng dáng chưởng quầy, cứ ngỡ ông đã về nhà.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...