Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 5

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7.

Chữ của Ngọc Nhụy ngày càng đẹp.

Mỗi khi nàng luyện chữ, La thị đều hài lòng ngồi bên cạnh, trên bàn còn bày sẵn điểm tâm và trà do Xuân Hạnh chuẩn bị.

Ngoài sân, cành hải đường lay động trong gió, kiều diễm rực rỡ.

Ánh mắt dịu dàng của La thị luôn dõi theo Ngọc Nhụy, đầy cưng chiều và trìu mến.

Hoa nở đầu cành, mẹ hiền con thảo — đúng là một bức tranh đẹp.

Đáng tiếc, sự xuất hiện của Tiểu Liễu đã phá vỡ bức tranh thanh bình ấy.

Nàng khóc lóc năn nỉ:

“Mẹ ơi, mau đi xem cha đi, cha bị bệnh rồi…”

La thị nhíu mày:

“Bệnh thì bệnh, có c.h.ế.t đâu, than khóc thảm thiết cái gì.”

La thị hoàn toàn không có ý định tới xưởng tương.

Thế nhưng, Ngọc Nhụy thoáng lộ vẻ lo lắng, buông bút xuống:

“Mẹ, chúng ta đi xem thử đi, Tiểu Liễu chưa bao giờ khóc đến như vậy.”

Dứt lời, nàng định đứng dậy.

La thị vội giữ nàng lại:

“Con không được đi.

Xưởng tương toàn dầu với tương, bọn tiểu nhị hôi rình, mặt đất dính nhớp, bẩn giày con mất.”

Đôi giày của Ngọc Nhụy là giày gấm mới tinh, mỗi chiếc được đính một viên ngọc trai.

Ngọc Nhụy ngập ngừng:

“Vậy… mẹ đi xem được không?”

La thị không còn cách nào, đành cầm khăn tay đứng dậy, quay sang Tiểu Liễu.

Khuôn mặt vừa nãy còn tươi cười nay lập tức sầm xuống:

“Đúng là rỗi hơi!

Bệnh thì tìm đại phu, tìm ta có ích gì?”

Bà dặn Xuân Hạnh ở nhà trông tiểu thư, rồi thở dài ra cửa.

Tiểu Liễu lon ton chạy theo mẹ.

Bao lần nàng đưa tay ra, muốn nắm tay bà.

La thị cau mày, hất tay nàng ra.

Nàng lại đưa tay nắm lấy.

La thị lại hất.

Tiểu Liễu vừa khóc vừa nói:

“Mẹ, con sợ lắm…”

Có lẽ ánh mắt sợ hãi của nàng khiến La thị động lòng.

Bà liếc nàng một cái, mặt đầy vẻ khó chịu, do dự một hồi, cuối cùng miễn cưỡng để nàng nắm một ngón tay.

Tiểu Liễu bé bỏng, siết lấy ngón tay ấy trong lòng bàn tay mình.

Ngón tay của mẹ thật ấm, da dẻ mềm mịn như ngọc.

Nàng vừa đi vừa khóc nức nở, khiến La thị bực bội, cuối cùng giật tay lại, lấy tay điểm vào trán nàng:

“Khóc khóc khóc! Cái miệng há ra to như cóc ghẻ!”

Mẹ không cho nắm tay nữa, Tiểu Liễu bèn im bặt.

Đường từ hẻm Đá ra phố là một con đường lát đá xanh rất dài.

Nàng chỉ nắm được một đoạn rất ngắn, nhưng với Tiểu Liễu và với cả cha nàng, chỉ một chút ấm áp từ La thị cũng đã là đáng giá như châu báu.

Chỉ cần bà cho một chút ngọt ngào, dù có bị mắng cũng cam lòng.

Giống như lúc họ vừa đến cổng xưởng tương, cha nàng bất ngờ từ trong chạy ra, vừa khóc vừa cười như phát điên!

Tào Ma Tử nhìn thấy Tiểu Liễu đầu tiên, lập tức ôm chầm lấy nàng:

“Chết rồi! Chết rồi! Liễu nhi! Cha đã thiêu c.h.ế.t nó rồi! Thiêu c.h.ế.t rồi!”

Người đàn ông tóc tai rối bù, bẩn thỉu thê thảm, vẻ mặt điên cuồng khiến La thị giật nảy mình, lùi vội lại, toan bỏ chạy.

Nhưng đã quá muộn.

Con cóc ghẻ c.h.ế.t tiệt ấy đã nhìn thấy bà, đôi mắt sáng rỡ, xúc động đến lắp bắp.

Ông đặt Tiểu Liễu xuống, lao tới ôm chầm lấy bà:

“Vân Nương! Vân Nương nàng đến rồi!

Là Liễu nhi đưa nàng tới sao?

Nàng lo cho ta đúng không?

Đừng lo, ta không sao!

Ta vẫn bảo vệ được nàng!

Chúng ta sống thật tốt nhé… được không?”

Trên khuôn mặt xấu xí ấy, nước mắt nước mũi tèm lem, ánh mắt uất ức đến đau lòng.

La thị suýt phát điên.

Người ông vừa chua vừa hôi, mùi nồng nặc xộc thẳng vào mũi bà.

Bà hét lên, ra sức đẩy ông, còn tát cho một cái thật mạnh:

“Ông điên thật rồi phải không?!

Đi tìm lão lang nào chuyên chữa bệnh cho súc vật mà uống đi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Đừng có đụng vào tôi! Đồ c.h.ế.t toi!”

Chửi xong, bà bịt mũi, quay đầu bỏ chạy.

Tào Ma Tử bị tát, lại bị mắng, nhưng không giận chút nào, thấy La thị rời đi, ông lại quay sang ôm Tiểu Liễu:

“Liễu nhi! Liễu nhi! Con muốn ăn gì, cha mua hết cho con! Cha thương con nhất!

Cả đời này cha sẽ bảo vệ con!”

Tiểu Liễu được ông bế cao lên, ôm lấy cổ cha, trong lòng trào dâng một niềm vui kỳ lạ.

Nàng chìa hai bàn tay nhỏ ra, ôm lấy gương mặt đầy sẹo của cha, hôn “chụt” một cái lên lớp da như da cóc ấy.

Cha nàng quả thật rất hôi, mặt cũng rất xấu nhưng Tiểu Liễu chẳng chê.

Tào Ma Tử lại bật khóc.

8.

Tào Ma Tử phát điên bảy ngày, cuối cùng cũng tự tay làm ra một vại tương mới trong hậu viện.

Loại tương đó có màu nâu đỏ như thịt, dạng lỏng sánh đặc, thoang thoảng mùi thơm ngậy ngậy.

Hồ đại thúc suýt chút nữa tưởng rằng:

“Phải chăng mấy ngày điên cuồng vừa rồi… là để sáng chế loại tương mới?”

Hồ đại từng là phu gánh thuê, chuyên vác hàng cho các hiệu buôn trong thành.

Ông quen Tào Ma Tử từ sớm, khi đó hắn chỉ là một chàng trai trẻ, dầm mưa dãi nắng đi rao bán đại tương khắp phố phường.

Vợ Hồ đại mắc bệnh lao, chữa mãi không khỏi, cuối cùng qua đời.

Họ từng có một cô con gái, sớm đã gả đi.

Khi vợ còn sống, toàn bộ tiền trong nhà đều đổ vào thuốc men, đến lúc gả con gái cũng không có nổi của hồi môn.

Hồ đại vô tình kể chuyện này cho Tào Ma Tử nghe, một người đàn ông to xác lại rơi nước mắt, sợ con gái bị nhà chồng coi thường.

Tào Ma Tử liền đưa hết số tiền dành dụm cho ông mượn.

Hồ đại ghi nhớ ơn nghĩa ấy.

Khi xưởng tương nhà họ Tào vừa khởi nghiệp, ông liền đến giúp.

Cả đời ông không phục ai, chỉ phục duy nhất Tào Ma Tử.

Hắn xấu xí, mặt mày lúc nào cũng nghiêm lại như cóc ghẻ, sau lưng bị người ta gọi là “Chưởng quầy cóc”.

Thế nhưng, hắn thực tâm là người tốt.

Những người làm công sống trong xưởng, phần lớn đều từng gặp khó khăn.

Trong số đó có hai tiểu nhị từng là ăn mày ngoài phố.

Hồ đại nghĩ, nếu không có gì thay đổi, thì cả đời ông và đám tiểu nhị này sẽ gắn bó với xưởng tương nhà họ Tào.

Tào Ma Tử khỏi bệnh sau bảy ngày phát điên, Hồ đại là người mừng nhất.

Chẳng ai biết mấy ngày qua ông đã gồng gánh bao nhiêu áp lực, mới giữ được bầu không khí quái dị trong xưởng không đến mức bùng nổ.

Mà sự kỳ lạ ấy, bắt nguồn từ một câu hỏi của tiểu nhị Tứ Hỉ.

Lúc Tào Ma Tử đổ dầu sôi vào vại dưa, mọi người đều tận mắt nhìn thấy vại rỗng không.

Sau này lúc đang làm việc, Tứ Hỉ mặt mày khó hiểu, lần lượt hỏi từng người:

“Vại rỗng, đổ dầu vào thì sao lại phát ra tiếng nổ to như vậy?”

Tiếng nổ quả thực rất lớn — lách tách, lèo xèo, lốp bốp, giống hệt thứ gì đó bị chiên trong dầu sôi.

Không lẽ có gì trong đó?

Nhưng vại được nung bằng đất sét, vốn không nên có phản ứng như vậy.

Vậy rốt cuộc chưởng quầy đã thiêu cái gì?

Không khí lập tức trầm xuống, mọi người đều thấy lạnh sống lưng.

Hồ đại giơ tay đập một phát vào đầu Tứ Hỉ:

“Thằng oắt con! Mắt mù à?

Đáy vại còn một lớp bã tương dính vào, mày không thấy sao?”

Đánh xong, đám tiểu nhị cũng vội vàng gật đầu:

“Đúng đúng, đáy vại sâu, giờ nhớ lại thì đúng là có lớp tương dính trên mặt thật.”

Hồ đại lạnh giọng cảnh cáo:

“Chưởng quầy làm gì ắt có lý do.

Ai còn xía mũi vào chuyện này thì xách gói mà biến.”

Từ đó trở đi, suốt bảy ngày tiếp theo, ai nấy vẫn làm việc như bình thường.

Thật sự không còn ai dám đến gần Tào Ma Tử, cũng không ai nhìn lại cái vại ấy nữa.

Không rõ là do bị Hồ đại cảnh báo, hay là do nỗi sợ sâu kín trong lòng.

Con người ta vẫn thường chọn tin vào điều mình muốn tin.

Rồi lâu dần, niềm tin đó sẽ thành sự thật.

Hồ đại nghĩ, thật hay giả đều là chuyện hão huyền.

Kết cục mới là thứ đáng để quan tâm.

Con người sống ở đời, có những chuyện nhìn một phần là đủ.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Hào hứng moi móc quá sâu, chưa chắc đã là điều hay.

Nhìn thấu mọi thứ cũng đồng nghĩa với việc rước họa vào thân, chẳng phải sao?

Trong vại đó rốt cuộc có gì?

Không quan trọng. Một chút cũng không quan trọng.

Chỉ cần nó đã bị thiêu c.h.ế.t là được.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...