Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 4

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên bàn cha nàng vốn dĩ vẫn luôn có cái vại ấy.

Nó vừa cũ vừa tầm thường.

Xưởng tương nhà họ Tào chứa nhiều nhất là chum, vại, hũ, lọ, cũ có, bể có, đầy có, rỗng có, đặt khắp nơi không theo thứ tự gì.

Ngay cả trong phòng Hồ đại thúc, trên bàn cũng đầy những thứ đó.

Cái vại trong phòng cha nàng thực sự quá đỗi bình thường.

Tiểu Liễu không nhớ mình đã quay lại phòng ngủ bằng cách nào.

Khi ấy nàng mới chỉ năm tuổi, trong cơn kinh hãi tột độ, nàng đã quên mất vài điều.

Nàng chỉ nhớ, sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy bà Trương.

Bà ngồi bên mép giường, đưa bàn tay run rẩy sờ đầu nàng, dịu dàng cười:

“Liễu nhi, lại gặp ác mộng hả?

Bà nghe con khóc suốt cả đêm đấy.”

Ác mộng?

Tiểu Liễu nhớ lại lão bà mắt dê đêm qua, bối rối nói nhỏ:

“Bà ơi, con thấy... thấy yêu quái.”

Hai bàn tay nhỏ bé của nàng nắm chặt lấy chăn, run nhẹ, sắc mặt trắng bệch.

Tay bà đang đặt trên đầu nàng chợt khựng lại, rồi quở nhẹ:

“Nói bậy gì đó! Trên đời làm gì có yêu quái!”

“Nhưng mà... con đã thấy hai lần rồi, bà ơi, con không biết có phải con đang mơ không…”

“Liễu, nghe bà dặn: trên đời này không có yêu quái!

Mà dù có đi chăng nữa, cũng không được sợ!

Người xưa có câu, không làm chuyện xấu, không sợ quỷ gõ cửa, nhớ lời bà:

Tâm ngay còn hơn thân ngay, nhà rộng không bằng lòng rộng.

Trong lòng không có quỷ, thì quỷ cũng chẳng làm gì được con.”

Hiếm khi Tiểu Liễu thấy bà nghiêm nghị đến thế.

Ánh mắt bà đầy cương quyết, nắm lấy bàn tay bé xíu của nàng, giơ lên trước mặt:

“Thấy không? Tay con chỉ có chừng này.

Cái gì cầm không nổi, thì đừng cố với.

Cả đời người không thể ôm hết mọi thứ.

Lòng người chỉ to bằng nắm tay, nhét quá nhiều sẽ tràn ra.

Núi vàng núi bạc, làm vua làm tiên, thứ không thuộc về con, ý nghĩ không nên có, thì chớ mà tham.

Nhớ kỹ chưa?!”

Giọng bà quá nghiêm, Tiểu Liễu bị dọa, vội vã gật đầu liên tục.

Bà nhìn đôi mắt đầy lo sợ của nàng, liền thở dài, lại nhẹ nhàng xoa đầu nàng một lần nữa:

“Liễu nhi, đừng sợ, còn có bà ở đây mà.”

6.

Đến tận bây giờ, Tiểu Liễu vẫn không rõ chuyện xảy ra đêm hôm đó là thật hay chỉ là một cơn ác mộng.

Bà Trương một mực khẳng định: nàng chỉ mơ thấy ác mộng mà thôi.

Tiểu Liễu muốn hỏi cha cho rõ

Nào ngờ, sáng sớm hôm ấy, cha nàng dường như đã bị quỷ nhập hồn.

Nắng đã lên tới ngọn sào, vậy mà ông không hề ra tiền viện trông nom chuyện buôn bán, mà cứ quanh quẩn trong bếp, nổi lửa đun dầu.

Tiểu Liễu không hiểu ông đang làm gì, chạy theo gọi mấy tiếng, nhưng ông như người mất hồn, hoàn toàn không nghe thấy.

Ông từ trong nhà ôm ra một chiếc vại dưa cũ cao hai thước, đặt giữa vườn ủ tương.

Sau đó liên tục đun dầu, bưng nồi dầu sôi đổ thẳng vào trong vại.

Dầu nóng sôi ùng ục, va chạm vào thứ gì đó bên trong, phát ra những tiếng nổ lẹt xẹt như pháo tép.

Khi dầu trong vại nguội dần, ông lại đổ xuống đất, tiếp tục nhóm lửa đun mẻ mới, lại đổ vào.

Lách tách, lách tách, ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Hồ đại thúc và các tiểu nhị không biết ông đang làm trò gì, sốt ruột đến mức dậm chân liên tục.

Dầu đắt biết bao, sao có thể phí phạm như vậy?

“Chưởng quầy! Ông điên rồi sao?!

Cái vại rách này có gì đâu mà ông cứ đổ dầu vào hoài. Nó trống rỗng mà, đừng phá của nữa.

Thôi được, ông thích phát điên cũng được, để tôi lấy dầu nguội ra hứng vào hũ khác rồi cho ông điên tiếp— à không, ông đổ tiếp!”

Hồ đại thúc chuẩn bị sẵn rất nhiều hũ trống, nhưng cha nàng không thèm để ý, còn đẩy ông ấy ra, đem chỗ dầu đã nguội, tiếp tục đổ thẳng xuống đất.

Hồ đại thúc xót quá, suýt nữa thì khóc.

Đám tiểu nhị trong xưởng cũng bắt đầu xôn xao, ai nấy đều thì thầm:

“Chưởng quầy bị ma nhập rồi sao?”

Tiểu Liễu đứng nhìn người cha đã hóa thành kẻ mất trí, khuôn mặt cóc ghẻ nay xanh tái, môi run run trắng bệch, chẳng khác gì người sắp chết.

Đôi mắt ông không rời chiếc vại cao hai thước ấy.

Tiểu Liễu chưa từng thấy cha như vậy, sợ đến mức phải chui vào lòng bà Trương.

Sắc mặt bà cũng vô cùng khó coi, tay run bần bật, khàn giọng nói với Hồ đại thúc:

“Ai làm gì thì lo đi làm đi! Không buôn bán nữa chắc?

Nó điên rồi, các người yên thân được chắc?"

Hồ đại thúc như bừng tỉnh, lập tức đứng ra chỉ huy, dẫn bọn tiểu nhị quay lại làm việc.

Xưởng tương lại hoạt động như thường, tiền viện vẫn nhộn nhịp.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Không ai ngăn “Chưởng quầy cóc” tiếp tục đổ dầu.

Tào Ma Tử cứ thế đổ dầu suốt bảy ngày, tối cũng không về phòng, mà nằm ngủ giữa vườn ủ tương, ôm chặt lấy cái vại.

Dầu từ trong vại tràn ra, thấm xuống đất, mặt đất nhầy nhụa nhớt nháp, tỏa ra mùi tanh hôi lợm giọng.

Ban ngày, bà Trương ngồi canh ông, nhìn ông đổ dầu, cả người như già đi mấy tuổi trong nháy mắt.

Tối về, bà run rẩy quỳ xuống, miệng lẩm bẩm khấn vái, cầu xin thần tiên thương xót, buông tha cho đứa con của bà.

Tiểu Liễu rất sợ.

Mới chỉ bảy ngày, cả cha lẫn bà đều rối bời tóc tai, dơ dáy khốn khổ, hành vi điên loạn.

Cuối cùng, bà Trương đuổi thẳng nàng đi, giọng hung dữ chưa từng thấy:

“Về nhà đi! Mau về nhà! Đừng ở đây nữa!”

Tiểu Liễu hiểu, đã có chuyện gì đó rất khủng khiếp xảy ra.

Bởi vì trong ánh mắt của bà, nàng thấy được nỗi tuyệt vọng giống hệt cha.

Nàng khóc òa chạy về nhà ở hẻm Đá, mong mẹ và tỷ tỷ sẽ đến cứu cha.

Khi đẩy cửa vào, cây quế trong sân rợp tán, tỷ tỷ đang ngồi nghiêm chỉnh dưới tán cây học viết chữ.

Mẹ dạy dỗ Ngọc Nhụy như tiểu thư khuê các, mời thầy giỏi nhất trong trấn đến dạy chữ tại nhà, cách ngày lại đến một lần.

Ngọc Nhụy từng nói với mẹ:

“Cho Tiểu Liễu học cùng đi.”

La thị liếc mắt nhìn Tiểu Liễu đầy chán ghét, rồi nhẹ nhàng nói với Ngọc Nhụy:

“Con bé đó ngốc lắm, học không nổi, lại khiến thầy nổi giận thì sao.”

Ngọc Nhụy bĩu môi:

“Mẹ không được nói muội muội như vậy. Tiểu Liễu không ngốc.”

Ngọc Nhụy đã nói, La thị đương nhiên thuận theo.

Thế là Tiểu Liễu thực sự được học cùng tỷ một thời gian.

Đáng tiếc là nàng nhỏ tuổi hơn, viết chữ không bằng tỷ, tư chất cũng kém hơn.

Về sau, La thị liền đem quyển tập của nàng đưa cho Xuân Hạnh, bảo đem làm củi nhóm bếp.

Có lần, bà dùng khăn chấm phấn lên mặt, lạnh lùng nói với nàng:

“Con không phải loại có học được chữ nghĩa.

Về sau đừng học cùng tỷ nữa, ảnh hưởng đến con bé.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...