Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 36

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ tiếc rằng, Ngọc Nhụy không hiểu được hắn.

Nàng tin rằng Tô Miễn chỉ là nhất thời chưa thể chấp nhận việc Tiểu Liễu biến mất, mà chính điều đó lại càng chứng minh, hắn là một nam tử đáng để chờ đợi.

Nàng bằng lòng chờ, chờ đến khi hắn chấp nhận hiện thực, nhận ra bên cạnh vẫn còn một cô nương tốt như nàng.

Ngọc Nhụy tin chắc, mình chính là người đó.

Nàng không oán không hối, theo hắn đi tìm người, kiên trì đợi suốt hai năm.

Cho đến một ngày nọ, Tô Miễn đột nhiên mở miệng hỏi nàng:

“Ngươi có tin trên đời có ma quỷ không?”

Sắc mặt Ngọc Nhụy bỗng chốc thay đổi.

Tô Miễn đưa mắt nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng, như muốn xuyên thấu đến tận linh hồn:

“Ta đã lật tung cả Nghi Châu, trong thành ngoài thành đều cho người dò hỏi, Tiểu Liễu lại như bốc hơi khỏi nhân gian trong một đêm, làm sao có thể chạy xa đến vậy?

Có lẽ nàng chưa từng rời đi, chỉ là vẫn luôn ở trong nhà này thôi.

Ngươi là tỷ tỷ của nàng, không biết liệu có chút linh cảm nào không?”

Chỉ một câu, khiến Ngọc Nhụy lạnh toát cả người.

Tô Miễn khẽ cười, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Đôi khi, con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.”

Một câu ấy khiến Ngọc Nhụy hoàn toàn sụp đổ.

Nàng hoảng loạn không lối thoát, lập tức quỳ gối, run rẩy cầu xin Tần Cơ.

Tần Cơ ngồi xếp bằng trên bàn, mái tóc bạc buông xõa, dài lê thê rũ xuống đất.

Nàng ta cất tiếng cười the thé, lạnh lẽo như sương mù:

“Đó là một cái giá khác.”

Lần này, ta muốn hai mươi năm tuổi thọ của ngươi.”

Ngọc Nhụy không chịu, òa khóc thành tiếng, ba mươi năm đã mất, nếu thêm hai mươi nữa... nàng còn sống được mấy ngày?

Tần Cơ hé mắt, đôi đồng tử dê hẹp dài bỗng lộ ra vẻ từ bi hiếm thấy:

“Ngươi có thể đổi bằng thứ khác, sau khi gả cho Tô Miễn, đứa con ngươi sinh ra... ta muốn.”

Người tốt thật khó tìm.

Linh hồn trẻ sơ sinh tuy yếu, nhưng sạch sẽ, tạm thời có thể dùng được.

Một sự “từ bi” đến từ ma quỷ — chính là như thế.

Ngọc Nhụy không còn đường lui.

Nàng không muốn chết.

Cho nên khi Tô Miễn lần nữa ghé đến, ánh mắt đảo quanh khắp phòng, đứng lặng trong sân trầm tư, Ngọc Nhụy liền ngồi xuống bên cạnh hắn.

Nàng vươn tay, chủ động nắm lấy tay hắn.

Dấu ấn đỏ như m.á.u mà Tần Cơ để lại trong lòng bàn tay nàng, giống như một con sâu sống, lặng lẽ chui vào tay Tô Miễn, không ai hay biết.

Ngọc Nhụy cất giọng dịu dàng:

“Đại gia còn có thiếp đây.

Thiếp sẽ giống Tiểu Liễu, mãi mãi ở bên người.”

Ngọc Nhụy da trắng môi đỏ, ánh mắt nàng đẹp như nước, đong đầy lệ lấp lánh.

Tô Miễn ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt không còn vẻ lạnh lẽo như xưa mà là một nỗi bi thương thương xót vô cùng tận.

Chỉ là trong ánh mắt ấy chỉ có bóng hình của nàng.

3.

Ngọc Nhụy đã gả cho Tô Miễn, nhưng từ đầu đến cuối, nàng luôn sống trong nơm nớp lo sợ.

Pháp thuật của Tần Cơ không hoàn hảo.

Bà ta chỉ đơn giản hoán đổi ký ức trong đầu Tô Miễn, khiến hắn nhớ lầm rằng Tiểu Liễu và Ngọc Nhụy đã hoán đổi thân phận.

Trong ký ức của Tô Miễn, người cứu hắn thoát khỏi ổ sơn tặc là Ngọc Nhụy.

Người cùng hắn định tình, cũng là Ngọc Nhụy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Còn Tiểu Liễu?

Chỉ là một cô nương ích kỷ, vì yêu mà ngu muội.

Vì một nam nhân mà nhảy sông, được hắn vớt lên.

Vì chuyện ấy, nàng ta dám mở miệng xin gả cho hắn, khiến Ngọc Nhụy đau lòng bật khóc trong lòng hắn.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Sau đó Tiểu Liễu vì giận dỗi mà rời nhà, mất tích không tung tích.

Ngọc Nhụy vì áy náy mà một lòng muốn đi tìm nàng, thế là Tô Miễn cho người lật tung cả Nghi Châu để tìm kiếm.

Đến mãi hai năm sau, khi Ngọc Nhụy dường như đã chấp nhận sự thật Tiểu Liễu không còn, mới đồng ý gả cho hắn.

Tô Miễn yêu Ngọc Nhụy đến mức điên cuồng.

Trong mắt hắn chỉ có nàng, bị nàng hấp dẫn, bị nàng mê hoặc, không còn chứa nổi ai khác.

Nhưng hắn mãi mãi không biết rằng: người vợ xinh đẹp của mình, mỗi ngày đều sống trong sự hoảng loạn.

Tần Cơ chỉ thay đổi ký ức của Tô Miễn, còn lại những yêu cầu khác thì bà ta làm ngơ.

Thậm chí, con quỷ đáng sợ ấy vẫn hay bất chợt xuất hiện, đôi mắt dê âm u lấp lánh, khoan khoái nhìn Ngọc Nhụy run rẩy, hoảng hốt.

Nàng sợ đến tận xương tủy.

Bởi người bị đổi trí nhớ chỉ có Tô Miễn còn những người khác đều nhớ rõ Tiểu Liễu là ai.

La thị nhớ rõ Tiểu Liễu.

Quản sự Trần Khánh trong phủ cũng nhớ.

Cả dân thành Nghi Châu đều biết: người mà đại công tử nhà họ Tô định cưới năm đó, là một cô nương xấu xí tên Tiểu Liễu.

Ngọc Nhụy vô cùng khiếp sợ.

Ngay sau khi vừa gả vào phủ, liền hạ lệnh nghiêm cấm: Từ nay về sau, bất kỳ ai cũng không được nhắc đến Tiểu Liễu trước mặt đại gia.

Đây là quy định đầu tiên sau khi nàng làm chủ gia đình.

Vì vậy nàng chẳng tiếc bạc tiền, mua chuộc lòng người, tất cả đám tiểu tư bên cạnh Tô Miễn đều là tai mắt của nàng.

Mọi người đều tưởng rằng, nàng chỉ vì quá mức yêu Tô đại gia.

Nhưng thật ra là thừa thãi.

Bởi với Tô Miễn, Tiểu Liễu chẳng qua là một vết thương lòng.

Mà vết thương ấy đã được thời gian xóa sạch, hiện tại trong mắt chàng, chỉ có vị thê tử xinh đẹp bên cạnh.

Không ai muốn nhắc lại chuyện cũ, động đến tâm tư của đại gia và tân nương tử.

Huống hồ tân nương ấy còn là một người hiền lành, rộng lượng, đối xử với ai cũng ôn hòa tử tế, luôn mỉm cười dịu dàng.

Tiểu Liễu, trở thành một cấm kỵ không người quan tâm.

Cuộc sống giàu sang đang chờ phía trước, nàng bị ném ra sau lưng, thậm chí đến La thị cũng chẳng còn nhắc đến nữa.

Thế nhưng Ngọc Nhụy vẫn sống trong sợ hãi.

Một ngày nọ, không lâu sau khi thành thân, Tô Miễn trở về phủ, bỗng kể lại: Trưởng quầy Phùng ở tụ hương lâu, tuổi cao sức yếu, muốn về quê.

Trước khi đi, Phùng chưởng quầy đến gặp hắn, vậy mà còn khóc.

Ông ta nói:

“Tiểu Liễu mệnh khổ, đến nay vẫn không rõ tung tích.

Mong đại gia nể chút tình xưa, tiếp tục tìm giúp nàng.”

Nghe xong, sắc mặt Ngọc Nhụy lập tức biến đổi.

May thay Tô Miễn chỉ khẽ ôm lấy nàng, dịu dàng an ủi:

“Yên tâm, ta sẽ cho người tiếp tục tìm.

Dù Tiểu Liễu chẳng dễ mến, nhưng cũng là biểu muội của ta.”

Lời người đồn đại, đâu dễ ngăn.

Cuối cùng, đây vẫn là nỗi lo mãi mãi không dứt trong lòng nàng.

Mà con quỷ Tần Cơ, chỉ ngồi đó, khoanh tay xem kịch như mèo đùa chuột, cười khúc khích rợn người:

“Muốn bịt miệng thiên hạ? Đó là một cái giá khác.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...