Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 23

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn biết, mối hôn sự này khiến người đời bàn ra tán vào sau lưng không ít.

Chê nàng xuất thân thấp hèn, dung mạo tầm thường, nói hắn là vì báo ân nên mới miễn cưỡng cưới nàng.

Thật nực cười!

Cách báo ân có cả trăm nghìn kiểu, nếu không thực lòng yêu, sao hắn lại cam tâm đánh đổi cả cuộc đời?

Mẹ mất sớm, cha cũng đã qua đời, Tô đại công tử vốn sinh ra trong nhung lụa, những tưởng tình cảm huynh đệ sâu nặng với Tô Hoa, nào ngờ lại bị chính đứa em ruột cùng mụ di nương lòng lang dạ sói cấu kết, mua chuộc người thân cận bên cạnh, âm mưu lấy mạng hắn để tranh giành gia sản.

Sau khi may mắn sống sót trở về từ sơn trại thổ phỉ, căn nhà từng nhộn nhịp của hắn nay chỉ còn trơ trọi một mình.

Từ đó, Tô Miễn không còn tin ai nữa.

Dù có ôm vàng ôm bạc, cũng chỉ là kẻ cô độc.

Chỉ có Tiểu Liễu là khác.

Nàng từng cứu hắn, từng đem đến cho hắn thứ ấm áp duy nhất trên đời, sự tin cậy và dịu dàng không ai khác có được.

Tim nàng là tim người sống — ấm áp, chân thành, lương thiện.

Bên ngoài hắn là công tử nhà họ Tô điềm đạm tự chủ, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn lại là kẻ sợ hãi cô đơn, đã lặng lẽ gửi gắm cả trái tim cho nàng.

Tô Miễn vẫn thường nói với Tiểu Liễu:

“Nhà lớn thật đấy, nhưng vắng lặng quá, ta thấy mình cô độc vô cùng.

Tiểu Liễu, chúng ta mau thành thân đi, sau này ngày nào cũng được ở bên nhau.

Chúng ta cùng nhau mở rộng sản nghiệp nhà họ Tô, rồi sinh một đứa con.

Khi con lớn lên có thể tiếp quản gia nghiệp, ta sẽ dẫn nàng đến Đại Đô dạo khắp nơi.”

Hắn biết, lấy vợ phải lấy người hiền.

Mà Tiểu Liễu còn giỏi hơn cả hắn trong chuyện làm ăn, nàng thông minh, có đầu óc buôn bán.

Tiểu Liễu cũng hiểu nỗi cô quạnh của hắn, mỗi lần vậy lại ôm lấy eo hắn, cười khúc khích:

“Tô đại công tử, sau này chàng là của ta hết đấy nhé.”

Một người tốt như Tiểu Liễu — bằng xương bằng thịt, sống sờ sờ ra đó — sao lại có thể bỗng dưng biến mất?

Tô Miễn không cam tâm.

Một mặt ủ ê tuyệt vọng, một mặt vẫn không ngừng tìm kiếm.

Một năm.

Hai năm.

Đến năm thứ ba — Ngọc Nhụy... gả cho hắn.

6.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Tiểu Liễu chợt nhớ lại lời mẫu thân từng nói: “Lòng người dễ đổi, chỉ ba, năm năm là đủ.”

Quả là không lừa nàng.

Nàng tận mắt chứng kiến Tô Miễn — từ nôn nóng như thiêu như đốt, trở nên thất hồn lạc vía, rồi dần dần lạnh lùng.

Và cuối cùng... hắn bị sự kiên trì của Ngọc Nhụy làm lay động, dần chấp nhận nàng ta.

Ai mà không cảm động cho được?

Ngọc Nhụy vốn là một cô nương tốt, không chỉ dung mạo kiều diễm mà còn rất mạnh mẽ.

Nàng không sợ lời ra tiếng vào, không ngại bị thiên hạ chê cười, càng chẳng màng chuyện “nữ nhân hai mươi chưa gả sẽ bị dè bỉu.”

Nàng thủy chung một lòng ở bên cạnh Tô Miễn.

Cùng hắn đi tìm Tiểu Liễu, cùng hắn ngơ ngẩn tuyệt vọng, cho đến khi hắn hoàn toàn tuyệt vọng, không còn nuôi hy vọng tìm người nữa.

Tiểu Liễu thấy hắn ngồi thẫn thờ trong viện, dáng vẻ tơi tả, cô độc.

Ngọc Nhụy dung nhan thanh tú, âm thầm ở bên cạnh hắn, rồi chậm rãi vươn tay, nắm lấy bàn tay hắn.

Nàng kiên định nói:

“Đại gia còn có thiếp.

Thiếp sẽ giống như Tiểu Liễu, mãi mãi ở bên cạnh chàng.”

Môi đỏ răng trắng, ánh mắt long lanh như nước, gương mặt Ngọc Nhụy lúc ấy đúng là khiến người ta thương mến.

Tô Miễn đối diện với nàng, trong đôi mắt đượm buồn kia phản chiếu dáng hình nàng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Sau đó, họ ôm nhau trong viện.

Ngọc Nhụy ngồi lên người hắn, hôn môi triền miên.

Bàn tay hắn luồn vào lưng eo nàng, nàng đỏ bừng mặt, hơi thở dồn dập.

Đó là sự thân mật mà Tô Miễn chưa từng có với Tiểu Liễu.

Giữa ban ngày ban mặt mà hoan lạc, thật to gan.

Lại còn ngay trước mặt Tiểu Liễu.

Không ai biết rằng, Tiểu Liễu vẫn ở trong nhà.

Ngay trong sân ấy, giữa những chum tương xếp cạnh nhau, cái vại dưa cũ cao hai thước, không mấy ai để ý đến.

Từ sau khi Tiểu Liễu “mất tích”, nhà họ không còn muối tương nữa.

Chiếc vại kia, vô thanh vô tức — cứ như một ngôi mộ nhỏ.

Là phần mộ dành cho Tiểu Liễu và mụ già mắt dê.

Mụ già mắt dê kia, với đôi mắt lồi gớm ghiếc và bộ mặt khô quắt như đầu lâu, dán sát vào người Tiểu Liễu trong chum, lấy tóc trắng quấn chặt lấy nàng.

Tiểu Liễu bị quấn đến mức như một cái kén, không cách nào cử động.

Nàng không hiểu mình sao lại rơi vào trong vại ấy.

Rõ ràng tối hôm đó, trước khi đi ngủ, nàng còn đang ngồi trong phòng cắt hoa dán cửa.

Khi mở mắt ra — mụ già mắt dê đã kề sát mặt nàng.

Rồi thế là ba năm trôi qua.

Từ ban đầu hoảng loạn, ngất xỉu, khóc lóc đến ba năm sau là tuyệt vọng, bình thản và không còn sợ hãi.

Thời gian là thứ rất phức tạp, nó có thể bào mòn tình cảm và lòng yêu thương, nhưng cũng có thể tái tạo nên dũng khí.

Khi nỗi sợ đã trở thành điều hiển nhiên, người ta sẽ lột bỏ lớp da sợ hãi đó, để lộ xương thịt trần trụi, rồi dần chấp nhận việc mình đang nằm nơi vực sâu không đáy.

Không còn tình huống nào tệ hơn được nữa.

Thì cũng chẳng còn gì đáng sợ nữa.

Suốt ba năm, Tiểu Liễu đã hiểu rõ về thân phận mụ già mắt dê.

Tất nhiên là do mụ chủ động để nàng nhìn thấu.

Tóc của mụ quấn lấy nàng, có một lọn chui thẳng vào miệng, quấn chặt lấy ngũ tạng lục phủ nhưng tất cả chỉ là để trao đổi một cuộc giao dịch.

Tiểu Liễu nhắm mắt lại, trước mắt hiện lên một thôn xóm giữa gió rét và tuyết lạnh, trời đất băng giá.

Người vợ của một hộ nông dân cõng đứa bé quấn trong tã sau lưng, vừa dỗ dành nó, vừa hầm thịt trên bếp lò than.

Lửa trong bếp làm nước dùng sôi trào, bong bóng trắng nổi lên lục bục.

Mùi thịt dê thơm phức, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Không bao lâu, người chồng từ ngoài tuyết trở về.

Ngửi thấy mùi thịt, mặt hắn đen lại, dữ tợn lôi vợ đến bên nồi nước sôi, gằn giọng:

“Ăn đi! Ăn nhiều vào!

Đồ đàn bà lòng lang dạ sói, dám ăn thịt dê hả?!”

Gương mặt người phụ nữ bị bỏng rát, nàng khóc lóc thảm thiết:

"Là đại bá mang thịt đến, trời lạnh, ông bảo chúng ta nấu ăn cho ấm người..."

Người đàn ông buông tay, vẫn gắt gỏng không ngừng, chẳng sợ nóng, bưng nồi thịt dê lên đổ thẳng ra sân.

Đêm khuya vắng lặng, mặt người vợ rát bỏng, vết bỏng khiến nàng trằn trọc không ngủ nổi.

Nàng đắp lại chăn cho đứa trẻ xong, mới phát hiện bên giường chồng trống trơn, cả chiếc chăn quen dùng cũng không còn.

Nghĩ đến dáng vẻ giận dữ ban ngày của chồng, nàng vừa lau nước mắt, vừa tự biện hộ thay cho hắn:

"Bình thường chàng không vậy... chưa bao giờ đánh mình...

Chàng chỉ là… quá yêu thương đàn dê."

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...