Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 22

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Tiểu Liễu mơ mơ màng màng đến phủ Tô gia, thì Tô Miễn lại không có ở trong phủ.

Nhưng nàng cũng không phải chờ quá lâu, chừng nửa canh giờ sau, Tô Miễn vừa nghe tin đã vội vã chạy về từ bên ngoài.

Vừa thấy nàng, sắc mặt hắn liền tươi sáng, trêu chọc:

“Nghe nói nàng đến, ta còn không tin đấy.

Nhóc câm à, hôm nay nàng đã bước qua cửa phủ Tô rồi, thì đừng hòng đi ra nữa nhé.”

Nói xong, hắn liền đưa tay ra nắm chặt lấy nàng.

Nếu là ngày thường, mỗi khi hắn trêu đùa như thế, rất có thể Tiểu Liễu sẽ nhào vào ôm eo hắn, hung hăng mắng lại một câu:

“Không đi thì không đi! Ta sẽ ăn sạch nhà chàng luôn!”

Khi ấy, Tô Miễn sẽ ôm lấy mặt nàng cười ha ha:

“Được thôi, nàng ăn sạch nhà ta, thì ta sẽ ăn sạch nàng!”

“Chàng không biết xấu hổ à?!”

“Giờ nàng mới biết à?

Ta không biết xấu hổ, chỉ cần có nàng!”

Chẳng ai ngờ được, vị đại công tử quang minh lỗi lạc nhà họ Tô, sau lưng lại cùng Tiểu Liễu cãi vã như trẻ con, mồm miệng xỏ xiên, xấu xa vô cùng.

Giống như chẳng ai biết rằng, vào cái đêm rét mướt kia, hắn đã nằm gục trên lưng nàng, vừa khóc vừa r//ê//n rỉ thảm thiết: “Đau quá...”

Tiểu Liễu cũng chẳng rõ mình bắt đầu thích hắn từ khi nào.

Chỉ nhớ hắn từng nói nàng là người xinh đẹp, thông minh, độc nhất vô nhị.

Chưa từng ai khen nàng như vậy, kể cả cha nàng – lão Tào Mã Tử.

Cho nên nàng luyến tiếc hắn đến vậy, không cam lòng chia sẻ hắn với bất kỳ ai, kể cả là tỷ tỷ của nàng, Ngọc Nhụy.

Như mọi lần, nàng vòng tay ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào lồng n.g.ự.c hắn, nhịn không được mà bật khóc.

Tô Miễn khựng lại, vội ôm nàng vào lòng, lo lắng hỏi:

“Sao thế? Ai bắt nạt nàng à? Nói ta nghe xem nào.”

Tiểu Liễu sụt sịt, ngẩng đầu, đôi mắt ầng ậc nước:

“Người huynh cứu hôm đó... là tỷ tỷ của muội.”

“Ta biết.”

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

“Huynh thấy... tỷ ấy có đẹp không?”

Tô Miễn nhướng mày, bật cười:

“Muốn nghe thật hay nghe giả?”

“Dĩ nhiên là thật.”

“Thật thì... đúng là đẹp thật.”

Tiểu Liễu ngây ngẩn nhìn hắn.

Sự thật đúng là như vậy, Tô Miễn rất thẳng thắn, nhưng lòng nàng lại như trống rỗng một mảng.

Nàng ấp úng:

“Vậy... vậy huynh có thích tỷ ấy không?”

“Tiểu câm, nàng điên rồi à?

Trên đời này mỹ nhân nhiều như vậy, cứ ai đẹp là ta phải thích sao?

Thích cho hết được chắc?”

Tô Miễn giơ tay nhéo mặt nàng một cái, nheo mắt lại, giọng đầy nguy hiểm:

“Ta biết nàng đang nói vòng vo gì rồi đấy, đừng có mà giở trò, chán c.h.ế.t đi được.”

Tiểu Liễu bị hắn nhéo đau, nước mắt trào ra:

“Vậy huynh có chịu cưới tỷ ấy không?”

“Thế nàng muốn ta cưới tỷ ấy à?”

Ánh mắt Tô Miễn trầm xuống, nhìn chằm chằm không rời.

Tiểu Liễu bật khóc:

“Muội không muốn!

Muội không muốn cùng gả cho một người với tỷ tỷ.

Nếu huynh cưới tỷ ấy, muội sẽ không lấy huynh nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Hừ, xem như nàng còn biết điều.

Nếu nàng dám mở miệng bảo ta cưới tỷ nàng, thì đừng hòng bước ra khỏi cửa hôm nay.

Ta khiến nàng thành nhóc câm thật luôn bây giờ!”

Tô Miễn chau mày, nhéo mặt nàng, giả vờ hung dữ.

Hắn vẫn hay nói:

“Trên đời này có bao nhiêu cô gái, nhưng Tiểu Liễu là xinh đẹp nhất.”

Hắn mời người thợ may giỏi nhất ở tiệm vải, may cho nàng đủ kiểu xiêm y xinh đẹp.

Những món trang sức tinh xảo nhất, son phấn nước hoa tốt nhất, đều được đưa đến tận phủ Tô.

Hắn đứng trước gương, cúi người thì thầm bên tai nàng:

“Đừng có suốt ngày nói người khác đẹp.

Mỹ nhân ngoài kia ai cũng một kiểu khuôn mặt, có gì mà hay?

Nàng nhìn xem, nàng mới là đẹp nhất.

Đôi mắt, cái mũi, cái miệng này – đều là kiểu ta thích.”

Tiểu Liễu nghĩ, Tô Miễn nhất định là thật lòng thích nàng.

Bởi chỉ khi thật lòng thích, người ta mới thấy người mình yêu là đẹp nhất trần đời.

4.

Sau khi về nhà, Tiểu Liễu kể lại cho La thị rằng, Tô Miễn không hề có ý định cưới Ngọc Nhụy.

Ngay cả việc nạp làm thiếp cũng hoàn toàn không có khả năng.

Nhưng Tô Miễn đã nói, hắn sẽ đứng ra thu xếp, chọn cho Ngọc Nhụy một mối hôn sự tốt.

Khi nàng nói những lời này, Ngọc Nhụy đang nằm im lìm trong buồng trong, không động đậy lấy một lần.

Tiểu Liễu mười bảy tuổi, đúng độ tuổi son, vẫn còn là cô nương chưa gả.

Còn nàng thì khác — nữ nhi hai mươi mới lấy chồng, là đã quá lứa lỡ thì, dễ bị người ta chê cười.

Cũng phải thôi, nàng sớm đã trở thành trò cười trong miệng người đời.

Ngọc Nhụy nhắm mắt lại, nhớ đến hôm Tô Miễn đến nhà cầu hôn, nàng trốn trong phòng, len lén liếc nhìn qua khe cửa.

Chỉ một ánh mắt thôi, đã khiến nàng đem lòng cảm mến vị công tử phong thần tuấn tú ấy.

Tại sao lại là Tiểu Liễu?

Dựa vào đâu mà là Tiểu Liễu?

“Dù đứng giữa bầy mỹ nhân, ta vẫn chỉ động tâm với nàng mà thôi.”

Một câu nói ấy của Tô Miễn, khiến nỗi bi thương và oán hận dâng trào, bám lấy lý trí nàng.

Nàng liều lĩnh lao ra khỏi cửa, định nhảy sông quyên sinh.

Là Tô Miễn đã cứu nàng.

Nàng tự nhủ, đây là ý trời.

Nếu đã là ý trời, vậy thì cùng Tiểu Liễu gả cho chàng, nàng cũng cam lòng.

Nàng vốn thông minh từ nhỏ, lại xinh đẹp khuynh thành, ngày sau nhất định sẽ khiến Tô Miễn động tâm vì mình.

Thế nhưng Tiểu Liễu lại nói rất rõ ràng — dù là làm thiếp, Tô Miễn cũng không muốn.

Ngọc Nhụy nằm trên giường, nước mắt tuôn rơi dù mắt vẫn khép chặt.

Niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng của nàng, tất cả đều bị nghiền nát thành tro bụi.

Giá như... không có Tiểu Liễu thì tốt biết mấy.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, toàn thân Ngọc Nhụy chợt run rẩy lạnh buốt.

5.

Tháng Năm, hoa lựu rực đỏ như lửa, liễu xanh vương mưa rũ nặng cành.

Ước nguyện của Ngọc Nhụy cuối cùng cũng thành hiện thực — Tiểu Liễu biến mất.

Ngay tại trong nhà, chỉ qua một giấc ngủ, người đã không còn tung tích.

Tô Miễn lập tức dẫn người lục soát khắp cả thôn.

Họ lên trấn tìm, xuống huyện tìm, nha môn cũng phái bộ khoái hỗ trợ điều tra.

Tìm khắp hang cùng ngõ hẻm, đào ba thước đất mà vẫn không thấy bóng dáng nàng.

Tô Miễn mím chặt môi, không sao tin nổi.

Rõ ràng chỉ mới mấy hôm trước, bọn họ còn gặp nhau tại Tô phủ.

Giữa những lần kề cận thân mật, Tô Miễn từng mỉm cười nói với nàng rằng:

"Trang phục cho hôn lễ của chúng ta đã đặt ở xưởng tốt nhất ở Nghi Châu rồi."

Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày đại hôn rồi mà...

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...