Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 19

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

9.

Đã lâu rồi Tiểu Liễu chưa lên huyện.

Nàng có điều phiền muộn, mà Ngọc Nhụy cũng chẳng khá hơn.

Vị Vương công tử kia mãi không đến cầu thân, vậy mà La thị đã đi khắp nơi khoe khoang, khiến cả làng đều biết chuyện.

Người trong thôn vốn sẵn thích hóng chuyện, giờ chỉ chờ xem nhà họ bị bẽ mặt.

Nửa tháng trôi qua, đến La thị cũng ngồi không yên, chẳng buồn mang tương ra chợ bán, thuê luôn một cỗ xe ngựa, nói muốn đưa Ngọc Nhụy vào huyện dò la tình hình.

Tiểu Liễu cảm thấy không ổn, bèn nói với mẹ:

“Hai người họ mới chỉ gặp nhau một lần.

Vị công tử ấy nói sẽ tới nhà cầu thân, biết đâu chỉ là nói cho vui miệng thôi.”

Nàng vừa dứt lời, sắc mặt Ngọc Nhụy lập tức thay đổi, không vui:

“Muội nói bậy gì thế!

Vương công tử đã tặng tỷ tua quạt, đó là tín vật định tình!”

Thật ra trên trấn có không ít người thích Ngọc Nhụy:

Có con trai của Ngô lang trung, có cháu trai của Trinh Tam Nương bán trà, còn có một thầy giáo trẻ dạy tư thục.

Tuy điều kiện không bằng con cháu nhà giàu trên huyện, nhưng cũng có người phẩm hạnh đoan chính.

Chỉ tiếc, Ngọc Nhụy tự kiêu, chẳng thèm để mắt đến ai.

La thị cũng tiếp lời:

“Mấy cái hạng nghèo rớt mồng tơi đó, làm sao xứng với chị con?”

Ngọc Nhụy không hề hay biết, Tiểu Liễu từng rất đỗi ngưỡng mộ nàng.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Trước kia, nàng từng nghĩ đến chuyện lấy Hoàng Nhị Cẩu.

Nhị Cẩu bán cá, nàng làm tương, hai người đồng lòng mở một xưởng ủ rượu ủ tương, ngày tháng về sau sẽ càng ngày càng khấm khá.

Tiếc thay, Nhị Cẩu lại chẳng màng tới nàng.

Giờ đây, Tiểu Liễu lại có một nỗi phiền muộn mới.

Nhị Cẩu không thèm để ý tới nàng, vậy mà vị đại công tử tuấn tú nức tiếng thành Đông kia lại để ý đến nàng.

Hôm đó nàng hoảng loạn bỏ chạy, chẳng dám nghĩ nhiều.

Giờ nghĩ lại, tim vẫn đập thình thịch, má đỏ bừng.

Đây là lần đầu tiên trong đời Tiểu Liễu được người ta tỏ tình.

Mà người ấy lại là Tô Miễn, khiến lòng nàng hoang mang, thấp thỏm không yên.

Thật trùng hợp, đúng ngày mẹ và tỷ lên huyện dò tin tức, nàng đang ở nhà muối tương thì nghe thấy có tiếng người gọi ngoài cổng.

Vội chạy ra mở cửa, vừa hay thấy một tiểu đồng áo xanh, phía sau là một vị công tử phong lưu tuấn tú.

Trước cổng dừng sẵn một chiếc xe ngựa sang trọng.

Hai tay nàng còn dính đầy nguyên liệu làm tương, nhìn thấy người trước mặt là Tô Miễn, bỗng không biết làm gì.

Tô Miễn mặc áo gấm chỉnh tề, khẽ ngước mắt, tư thế ung dung, vẻ ngoài như bước ra từ tranh vẽ.

Hắn giơ quạt vàng khẽ gõ đầu nàng, cười trêu:

“Sao thế? Không hoan nghênh ta à?”

Tiểu đồng đứng ngoài cửa.

Chưa kịp đợi Tiểu Liễu nói gì, Tô Miễn đã thong thả bước vào sân.

Ánh mắt đảo quanh bốn phía, hắn tặc lưỡi:

“Tiểu Liễu, muội sống ở nơi như thế này à?”

Tiểu Liễu đi phía sau, cúi đầu đáp nhỏ:

“Vâng, đây là nhà muội.”

Tô Miễn đột ngột dừng lại, nàng không kịp né, đầu húc ngay vào lưng hắn.

Tô Miễn bật cười, đưa tay đỡ vai nàng:

“Cẩn thận chứ, chân ta mới khỏi, đứng còn chưa vững.”

Tiểu Liễu đỏ mặt, nhìn hai tay dính đầy tương, nói với hắn:

“Muội đi rửa tay đã.”

Tô Miễn cài quạt sau lưng, xắn tay áo lên:

“Để ta giúp.”

“Hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Hả gì mà hả, ta giúp muội lấy nước.”

Trong sân có một chum nước lớn, Tô đại công tử tự tay tìm lấy một cái thau, ra dáng múc được nửa chậu nước.

Trời lạnh, tay Tiểu Liễu đã đỏ ửng vì buốt giá, nước trong thau cũng lạnh như cắt.

Nàng vừa rửa sạch phần tương dính trên tay, Tô Miễn đã rút ra một chiếc khăn tay từ trong áo, cẩn thận lau khô từng ngón tay cho nàng.

Lau xong, hắn lại nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, xoa xoa liên tục rồi đưa lên miệng hà hơi sưởi ấm.

Ban đầu nàng chỉ liếc nhìn hắn một cái, không ngờ vừa chạm mắt, toàn thân liền nổi da gà.

Đôi mắt sâu thẳm của Tô Miễn ánh lên vẻ xót xa dịu dàng, hắn đặt đôi tay lạnh cóng của nàng vào n.g.ự.c mình, luồn cả vào lớp áo trong để sưởi ấm.

Tư thế ấy, chẳng khác nào đang ôm nàng trong lòng.

Tô Miễn cao lớn hơn nàng nhiều, mặt nàng tựa vào n.g.ự.c hắn, được thân nhiệt hắn bao bọc.

Đầu mũi còn phảng phất hương xạ thơm mát dễ chịu từ người hắn.

Tiểu Liễu định vùng ra, nhưng Tô Miễn đã đưa tay giữ chặt nàng lại.

Giọng hắn trầm thấp, buông bên tai nàng, khàn khàn mà oán trách:

“Thật sự không thích ta sao?

Từ ngày được muội cứu về, ta không ngày nào ngừng nghĩ đến muội, đầu óc toàn là hình bóng muội.

Tiểu nha đầu ngốc, muội mãi không đến tìm ta, có biết ta sốt ruột đến nhường nào không?”

“Ta biết nói thế này có vẻ đột ngột, nhưng ta thật lòng thích muội, muốn ở bên muội.

Chúng ta là người có ơn cứu mạng, là kết giao sinh tử.

Vậy nên muội đừng nghi ngờ tâm ý của ta.

Ta thật lòng, không phải nói đùa.

Đừng trốn ta nữa, cũng đừng giả vờ không thấy ta, được không?”

Lời của Tô Miễn chất chứa chân thành, nhưng Tiểu Liễu vẫn im lặng, chỉ dụi đầu trong n.g.ự.c hắn, một lúc lâu mới lí nhí:

“Muội… chỉ là một con bé bán tương thôi.”

“Nhà ta có nhiều tửu lâu như thế, sau này muội là bà chủ, lo gì không bán được tương?”

“Nhưng muội không xinh.”

“Ờ, gái đẹp ta gặp nhiều rồi, cũng chỉ là một cái mũi hai con mắt, nhìn nhiều hóa ra chẳng có gì đặc biệt.”

Tô Miễn nói tỉnh bơ.

Một lát sau, Tiểu Liễu nhỏ giọng:

“Vậy để muội suy nghĩ đã.”

“Vậy muội định nghĩ bao lâu?

Nhớ là phải đúng hẹn đến thành giao hàng đấy.

Muội không đến, ta không thấy muội, sẽ nhớ đến phát điên mất.”

“Nói mấy câu ấy, huynh không biết xấu hổ à?”

“Ta xấu hổ gì?

Chúng ta nhìn cũng nhìn rồi, ôm cũng ôm rồi, ta nhớ muội cũng là chuyện bình thường thôi.”

“Huynh… huynh đừng nói bừa!

Hôm đó ta nhắm tịt mắt lại rồi, có thấy gì đâu!”

Tiểu Liễu nghe hắn lại nhắc đến chuyện cũ thì luống cuống, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

Tô Miễn “ồ” một tiếng, cười gian:

“Vậy là muội… tiếc à?”

“Không có!”

Tiểu Liễu vội vàng phủ nhận, sợ hắn hiểu lầm mình là hạng con gái hư hỏng.

Nhưng chạm phải ánh mắt giễu cợt của hắn, nàng bỗng chột dạ, nhận ra hắn cố ý chọc nàng.

Thế là nàng lập tức lật giọng, hừ một tiếng:

“Có tiếc chứ.

Tiếc là không được thấy Tô đại công tử r//ê//n rỉ thảm thương, khóc lóc đòi chết, kêu đau quá, cho ta một đao đi: ‘ôi ta đau lắm, ta đau lắm, cho ta c.h.ế.t luôn đi…’”

“Câm miệng, tiểu nha đầu ngốc!”

Tô đại công tử ngọc thụ lâm phong của phủ Tô, cuối cùng cũng nổi giận, giơ tay bịt miệng nàng lại:

“Chừa chút mặt mũi cho tướng công của muội, đừng để người ta nghe thấy!”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...