Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 20

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Tô Miễn đến tìm Tiểu Liễu, tuy La thị không có nhà nhưng đã nghe người trong thôn kháo nhau.

Lúc bà hỏi đến, chính Tiểu Liễu cũng không hiểu sao mình lại buột miệng nói dối — rằng đó là một thương gia giàu có trong thành, đến bàn chuyện làm ăn, muốn mua tương nhà họ.

La thị nghe vậy thì mừng rỡ vô cùng.

Bà và Ngọc Nhụy vừa hay lên huyện thành, cũng tình cờ gặp lại vị Vương công tử nọ.

1.

Vương công tử xem ra thật lòng với Ngọc Nhụy. Chỉ là vẻ mặt thoáng lúng túng, nói mẫu thân gần đây thân thể không khỏe, việc đến tận cửa cầu thân đành phải trì hoãn đôi chút.

Hắn bảo Ngọc Nhụy cứ tin tưởng, nhất định sẽ không phụ lòng nàng.

Ngọc Nhụy ụy tin thật.

Trên đường về nhà tâm trạng rất tốt, còn ghé hiệu vải may một bộ áo mới.

Đến cuối năm, cuối cùng cũng có bà mai từ thành đến, mang theo sính lễ tới cửa.

Nhà quyền quý khi đến nạp thái rất cầu kỳ, lần này có đến bảy người, mang theo chim nhạn làm lễ vật, rượu Lưu Hà, bánh trà nhân đậu, vải vóc gấm lụa đủ cả.

La thị mừng rỡ như mở cờ, mở toang cổng viện, còn đốt pháo, hớn hở gọi hàng xóm đến xem náo nhiệt.

Bao năm qua bà bị không ít phụ nữ trong thôn dèm pha xa lánh, nay được dịp ngẩng cao đầu.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Ngọc Nhụy trang điểm nhẹ, mặt hoa da phấn, tai đeo khuyên ngọc, đặc biệt thay chiếc áo váy tay thêu sắc sảo, cổ trắng như tuyết.

Nàng tay cầm khăn lụa, đối mặt với lời khen của bà mai, ngượng ngùng cúi đầu e lệ.

Tiểu Liễu đứng bên cạnh, bận rộn rót trà cho bà mai, chợt nghe bà ấy tươi cười hớn hở nói:

“Cô nương họ Tào đây đẹp như tiên giáng trần, bảo sao lọt được vào mắt đại gia nhà chúng tôi.

Ban đầu vốn định sau Tết mới đến cầu thân, chẳng hiểu sao đại gia hôm trước đã bảo chúng tôi đến luôn rồi.”

Một tiếng “đại gia” kia, La thị và Ngọc Nhụy chưa phát giác gì, nhưng Tiểu Liễu đã khựng lại.

Nàng nhớ lần trước đến thành giao tương.

Tô Miễn là đại gia nhà họ Tô, quán xuyến mọi việc trong phủ, ngày thường bận rộn vô cùng, kỳ thực chẳng dễ gặp được mỗi lần nàng lên thành.

Lần đó hai người hẹn nhau, đợi sang xuân mới chính thức sai người mang sính lễ đến Tào gia cầu thân.

Nhưng lần gặp sau đó ở Tụ Hương Lâu, hai người còn chưa kịp trò chuyện gì nhiều thì Tô Miễn đã bị gọi đi.

Tiểu Liễu khi ấy có chút luyến tiếc.

Tô Miễn cũng không nỡ rời nàng, ôm nàng vào lòng trầm giọng nói:

“Sớm cưới nàng về nhà, nàng sẽ không còn phải cực nhọc như thế nữa, ta cũng được thường xuyên trông thấy nàng.”

Lần đầu nảy nở tình cảm, Tiểu Liễu gặp được một người như Tô Miễn, quả thực khó mà không động lòng.

Hắn luôn không nỡ để nàng vất vả, nhưng cũng không ngăn được nàng tiếp tục bán tương, đành rút ngân phiếu đưa nàng.

Tiểu Liễu nói hai người chưa thành thân, nên không nhận.

Thế là hắn nghĩ đủ cách nâng giá tương, bảo các chưởng quầy trong hệ thống tửu lâu nhà họ Tô mua cho bằng được.

Nhờ vậy, chẳng mấy chốc nàng đã tích cóp được một khoản bạc.

Giờ phút này, nghe bà mai nhắc đến hai chữ “đại gia”, nàng thấy trong lòng có điều gì bất ổn, liền buột miệng hỏi:

“Vị đại gia kia là nhà nào vậy ạ?”

Bà mai cười khanh khách:

“Cô nương hỏi lạ, đương nhiên là đại gia phủ họ Tô bên hồ Dương Liễu phía đông thành rồi còn gì.”

Vừa nghe xong, mặt mày La thị và Ngọc Nhụy lộ vẻ nghi hoặc.

Bà mai kia lại tỏ ra đắc ý, không tiếc lời tán tụng nhà họ Tô, nói đại gia đúng là nhân trung long phượng, tài hoa hơn người, dung mạo chẳng kém Phan An.

Càng nghe, La thị và Ngọc Nhụy càng kích động.

Ngọc Nhụy lấy khăn che ngực, mặt đỏ bừng, suýt nữa đứng không vững.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Dân quê ai mà chưa từng nghe đại danh nhà họ Tô?

Trong tình cảnh ấy, tuy có phần không hợp thời, nhưng Tiểu Liễu vẫn khẽ lên tiếng hỏi:

“Vậy đại gia nhà họ Tô muốn cưới, có phải là cô nương Tiểu Liễu họ Tào?”

Lời vừa dứt, La thị và Ngọc Nhụy đều sững lại.

La thị cau mày, khó tin nhìn nàng:

“Con điên rồi sao?

Người ta tất nhiên là coi trọng tỷ con, con lại dám nhận vơ vào mình?”

Ngọc Nhụy cầm khăn che miệng, má vẫn ửng hồng, dịu giọng trách yêu một tiếng “Tiểu Liễu”, rồi bất chợt bật cười thành tiếng.

Bà mai kia tinh mắt, thấy không khí lạ lạ, liền đứng lên hỏi lại:

“Đại gia nhà chúng tôi là muốn cưới cô nương họ Tào tên Tiểu Liễu, vậy rốt cuộc là ai trong hai người?”

Vốn tưởng Ngọc Nhụy xinh đẹp là Tiểu Liễu, ai ngờ không phải, bà mai đổi sắc mặt rất nhanh, bỏ mặc Ngọc Nhụy đứng bên, quay sang kéo tay Tiểu Liễu hỏi liên tục:

“Cô nương là Tiểu Liễu?

Có mang theo tín vật gì đại gia để lại không?”

Tiểu Liễu im lặng chốc lát, rồi lấy miếng ngọc bội Tô Miễn từng tặng ra khỏi n.g.ự.c áo.

Bà mai thở phào nhẹ nhõm, thái độ càng thêm thân thiết:

“Đúng rồi, chính là tín vật của đại gia nhà ta.

Chúc mừng cô nương, hỷ sự đến rồi!”

2.

Tiểu Liễu vẫn còn nhớ, thuở nhỏ mẹ không thương nàng, mỗi lần nghiêm khắc trách mắng nàng, tỷ tỷ đều đứng ra can ngăn.

Tỷ tỷ bảy tuổi đã văn hay chữ tốt, từng nói một câu:

“Tiểu Liễu là chim tiểu tước làm tổ giữa rừng, chuột chũi cúi đầu uống nước, sao lại không dung nổi nó?”

Hồi đó nàng còn nhỏ, nghe không hiểu.

Mãi sau này, mới dần dần hiểu ra:

Chim tiểu tước làm tổ trong rừng, chỉ cần một cành cây; chuột chũi uống nước, chỉ cần no bụng là đủ.

Còn nàng trong căn nhà này, cũng chỉ là con chim, con chuột kia mà thôi.

Chim chỉ cần một nhành, chuột dù có rách bụng cũng chỉ uống vài giọt nước.

Dẫu giờ nàng có thể dùng đôi tay mình nuôi sống cả nhà, thì trong mắt mẹ và tỷ tỷ, nàng vẫn chỉ là loài chim hay loài chuột ấy.

Nhưng từ ngày Tô gia đến cửa cầu hôn, tất cả đã thay đổi.

Ánh nhìn của La thị dành cho nàng, đầy kinh ngạc và phức tạp.

Còn Ngọc Nhụy lại trở thành trò cười trong miệng người làng.

Tâm khí nàng xưa nay cao ngạo, hôm đó liền cầm khăn, đẩy cửa chạy ra ngoài.

Tối muộn, Tiểu Liễu và mẹ lo lắng không yên, nàng mới trở về trong dáng vẻ hồn bay phách lạc.

Thì ra nàng đã một mình đến huyện thành, đi tìm Vương công tử kia.

Mẫu thân của Vương công tử vốn chẳng hề bệnh, chỉ là xem thường xuất thân của Ngọc Nhụy.

Vương công tử không thuyết phục được mẫu thân, nhưng hắn lại thật sự có tình ý với Ngọc Nhụy.

Biết nàng nhất định không chịu làm thiếp, hắn vậy mà hỏi nàng có chịu cùng hắn bỏ trốn hay không.

Không cưới hỏi đường hoàng, mà tự ý bỏ đi với nhau — với nữ tử mà nói, đó là bỏ trốn tư tình, đi theo đàn ông một cách không chính danh, thiên hạ sẽ mắng là mất nết.

Ngọc Nhụy nghiến răng, tát hắn một cái.

Về đến nhà, nàng nhào vào lòng mẹ khóc một trận nức nở.

Từ đó về sau, nàng như biến thành người khác, lặng lẽ, ít nói, ngay cả cửa cũng không muốn bước ra.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...