Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 11

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Nhị Cẩu, người bán cá ngoài chợ, chủ động nói sẽ cho nàng ghi nợ cá.

Tiểu Liễu vô cùng cảm kích, lại mua thêm thịt heo mang về.

Cách làm tương cá và tương thịt heo cũng gần giống nhau:

Thịt sống bỏ xương, trộn với muối, hành lớn, tiêu Tứ Xuyên, hồi hương và trần bì, quết thành dạng sệt, cho vào vại đậy kín, rồi đem phơi nắng.

Mười ngày sau đổ thêm rượu, tiếp tục trộn đều, tiếp tục phơi.

Tương thịt Tiểu Liễu làm, ban đầu mùi vị chỉ ở mức tạm được.

Thật ra các loại tương nàng làm, cũng chỉ gọi là tạm chấp nhận.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Nhưng La thị khéo bán hàng, Ngọc Nhụy lại xinh xắn, lần nào cũng bán sạch veo.

Tiền kiếm được đều do La thị giữ.

Mỗi lần cần tiền, Tiểu Liễu phải mở miệng xin.

Đại bá bán rau khẽ nhắc nhở nàng:

“Con bé ngốc à, mẹ con chịu khó ra chợ bán tương chẳng phải vì tiền sao?

Bà ấy nỡ tiêu tiền mua trâm cho mình, mua quần áo cho tỷ con, sao chẳng thấy mua gì cho con?”

Tiểu Liễu cúi đầu nhìn bộ đồ cũ kỹ trên người, rồi toe toét cười:

“Không sao đâu, đồ tỷ không mặc nữa, đến lượt con hết.”

Lúc đó, Tứ Cửu – cháu trai què của đại bá – đang ngồi bên sạp tính sổ nợ rau cho nàng, nghe xong thì ngẩng đầu cười khẩy.

“Tứ Cửu ca, anh cười gì thế?” - Tiểu Liễu không nhịn được hỏi.

Tứ Cửu chẳng thèm đáp, tiếp tục cúi đầu tính toán.

Đại bá chỉ biết thở dài:

“Con bé ngốc này…”

Ngốc thật sao?

Tiểu Liễu cảm thấy mình chẳng ngốc chút nào.

Mẹ và tỷ là người thân duy nhất còn lại của nàng trên đời.

Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn khát khao mẹ có thể nhìn mình một cái, nở một nụ cười với mình.

Giờ đây, mong ước ấy đang dần thành hiện thực.

Những lúc nàng đang bận rộn muối dưa trong sân đến tận khuya, bụng đói cồn cào, quay đầu lại bỗng thấy mẹ đứng dưới mái hiên, lặng lẽ dõi theo.

Mẹ không nói gì, xoay người vào bếp, chẳng bao lâu sau mang ra một bát mì nóng hổi.

Bà không giỏi thể hiện, chỉ đưa cho nàng, thản nhiên nói một câu: “Ăn đi.”

Hơn mười năm qua, đây là lần đầu tiên Tiểu Liễu được ăn món mì mẹ nấu riêng cho mình, thật thơm, thật ngon.

Nàng nghĩ thầm, nếu tiền có thể đổi lấy một chút yêu thương từ mẹ thì thật đáng giá.

15.

Mười sáu tuổi, Tiểu Liễu lên huyện thành, tìm đến chưởng quầy Phùng của Tụ Hương Lâu.

Vị Phùng chưởng quầy này là bạn cũ của cha nàng – Tào Ma Tử, quan hệ khi xưa cũng khá tốt.

Tiểu Liễu trình bày ý định, hy vọng Tụ Hương Lâu có thể mua tương nàng làm.

Hiện tay nghề của nàng đã khá hơn nhiều, các loại tương muối cũng có hương vị ra trò.

Phùng chưởng quầy nếm thử, chẳng nói gì thêm, chỉ khẽ thở dài:

“Dạo này buôn bán ế ẩm lắm, khách khứa chẳng bao nhiêu…

Thôi thì, con cứ mang mấy vại đến trước xem sao.”

Tiểu Liễu vui mừng gật đầu liên tục.

Dù nói làm ăn sa sút, nhưng một khi mở miệng muốn vài vại tương, thì đã là mối khách lớn rồi.

Tương bán ngoài chợ có hạn, thu nhập chẳng đáng là bao, chỉ đủ lo miếng ăn áo mặc trong nhà.

Tỷ nàng dạo này lại tìm lại hứng thú học chữ, thường mua tranh chữ về luyện tay, mà việc này thì cần đến bạc.

Đối với sở thích của tỷ, cả La thị lẫn Tiểu Liễu đều hết lòng ủng hộ.

Thuở nhỏ Tiểu Liễu cũng từng học chữ theo tỷ, nàng hiểu rõ, đời người, có một niềm vui riêng là chuyện may mắn biết bao.

Nhưng trong đầu La thị lại nghĩ khác: tỷ vóc dáng thướt tha, mặt mũi xinh xắn, nếu thêm phần nhu mì nho nhã, sau này tất có thể gả vào nhà giàu sang.

Bà nuôi dưỡng Ngọc Nhụy mười mấy năm qua như cưng trân bảo, tràn đầy kỳ vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tiếc rằng, kỳ vọng ấy đến năm Ngọc Nhụy mười tám tuổi vẫn chưa thành.

Nhà thường thì nàng chê không xứng, nhà giàu thì lại kén chọn môn đăng hộ đối.

Dù nàng xinh đẹp, nhưng nhà quyền quý đến cầu hôn, hoặc là muốn nạp làm thiếp, hoặc là ông lão lớn tuổi.

Dăm ba lần như thế, chuyện hôn sự cứ trì hoãn mãi.

Ngọc Nhụy thì lỡ dở, nhưng Tiểu Liễu lại không.

Hoàng Nhị Cẩu – người bán cá ngoài chợ – nhờ mối mai đến cầu thân.

Nhị Cẩu sống với mẹ góa, bản thân hai mươi mốt tuổi, là người cần cù siêng năng, chỉ là da ngăm đen, người gầy gò, tướng mạo bình thường.

Tiểu Liễu vốn chẳng phải cô nương xinh đẹp gì, tự biết mình chẳng có gì để kén chọn.

Nàng vốn cũng có ấn tượng tốt với Nhị Cẩu, La thị lại càng vừa lòng, nói hắn thật lòng cầu hôn, sính lễ cũng đưa nhiều.

Chiếc chum tương cao đến n.g.ự.c nàng, dù nhón hết đầu ngón chân cũng chẳng nhìn được bên trong.

Tiểu Liễu gật gật đầu, xem như đồng ý.

Nào ngờ, giấy ghi ngày sinh bát tự vừa đưa sang nhà Hoàng Nhị Cẩu, mụ mai mối Lý thị đã vội vàng dắt Nhị Cẩu đến, vừa vào cửa đã hô ầm lên:

"Nhầm rồi, nhầm rồi!

Thím ơi, nhầm người rồi, Nhị Cẩu muốn cưới là Ngọc Nhụy nhà chị, không phải Tiểu Liễu!"

Hoàng Nhị Cẩu theo sau, mặt mũi đầy lo lắng.

Ngọc Nhụy đang ở trong nhà, nghe vậy sắc mặt lập tức trắng bệch.

La thị cũng không dám tin, "phụp" một cái đứng bật dậy:

"Bà nói bậy cái gì đó!

Ngọc Nhụy nhà tôi sao có thể gả cho hắn?

Không soi gương xem mình là ai đi!"

Lý thị chưa kịp mở miệng, Nhị Cẩu đã vội vàng lên tiếng, cười khan một tiếng:

"Thím à, người con muốn cưới chính là muội muội Ngọc Nhụy.

Con còn mang nhiều sính lễ như vậy chẳng phải là có thành ý sao?"

La thị giận đến phát điên, chửi thẳng mặt:

"Dù mày có khiêng cả núi vàng tới, Ngọc Nhụy cũng không gả cho mày đâu!

Thằng bán cá tanh tưởi như mày mà cũng vọng tưởng lấy con tao, tao khinh!"

La thị tức đến quay cuồng đầu óc, buột miệng mắng:

"Mơ mộng hão huyền! Con cóc ghẻ cũng đòi ăn thịt thiên nga? Nằm mơ giữa ban ngày à?

Tiểu Liễu cho ngươi đó, muốn thì lấy, không muốn thì cút, đừng có cho mặt rồi còn không biết xấu hổ!"

Bà mắng như tát nước, ánh mắt khinh bỉ lộ rõ, khiến Hoàng Nhị Cẩu mất hết mặt mũi, tức đỏ cả mặt:

"Nếu là cưới Tiểu Liễu, tôi đâu cần đưa nhiều sính lễ vậy? Cô ta đáng giá lắm chắc?

Ngọc Nhụy muội muội không cần tôi, tôi cũng chẳng cần Tiểu Liễu! Tôi chưa từng thích cô ta!"

"Tôi một lòng một dạ với Ngọc Nhụy muội muội, mấy bức tranh cô ấy thích tôi đều mua tặng, sao có thể dễ dàng thay đổi người được?"

Ngọc Nhụy núp sau lưng La thị, mắt hoe đỏ, gương mặt đầy uất ức:

"Ngươi tặng ta tranh chữ, chẳng phải vì để lấy lòng Tiểu Liễu sao?

Trước đây còn cho nàng cá chịu nợ nữa!"

"Ngọc Nhụy muội muội, là vì nàng nên tôi mới chịu cho cô ta nợ cá.

Cô ta sao sánh được với nàng chứ?

Nàng còn chưa hiểu lòng tôi sao?

Trong lòng tôi chỉ có nàng, không thể là ai khác!"

Nhị Cẩu càng nói càng kích động, bước về phía trước.

Ngọc Nhụy lùi lại, mặt đầy ghê tởm, đưa khăn tay che mũi miệng, núp hẳn sau lưng mẹ:

"Đừng lại gần ta! Cút đi!"

Trong nhà rối loạn: tiếng La thị chửi mắng, tiếng Nhị Cẩu phân trần, xen lẫn lời can ngăn của mụ Lý mai mối.

Cuối cùng tan rã trong không khí nặng nề, sính lễ bị trả về.

Tiểu Liễu ngồi xổm rửa rau ngoài sân, nước trong thau vẫn còn khá sạch, phản chiếu gương mặt u sầu của nàng.

Đôi mắt nhỏ, sống mũi tẹt, nàng lẩm bẩm trong lòng:

“Cha đúng là đồ lừa bịp!

Ngày trước nói con gái càng lớn sẽ càng xinh đẹp, vậy mà... Xinh chỗ nào cơ chứ?!”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...