Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 10

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâu ngày, ai nấy đều biết đến con bé đó.

Lúc đầu người ta tưởng nó bị đần, nó liền nghiêm mặt nói:

“Cháu không ngốc, buộc giày lại là để khỏi mòn, cháu đi bộ rất xa đấy.”

“Cháu tên là Tào Liễu Nhi, nhà cháu từng ở hẻm Đá, cha cháu là Tào Ma Tử, có mở xưởng ủ tương trong trấn.”

Tiểu Liễu thật ra không hề ngốc.

Năm xưa vì hoảng sợ quá độ, nên trí óc trì trệ, đầu óc phản ứng chậm chạp.

Sau này thì dần dần hồi phục, chỉ có điều ký ức trước sáu tuổi vẫn còn chắp vá, nhưng bản tính thì vẫn là một đứa trẻ lanh lợi.

Đứa bé lanh lợi ấy vẫn nhớ rõ, trong xưởng của nhà họ Tào từng có một cái nồi lớn, ngày nào cũng nấu cháo nghi ngút.

Cha nàng — Tào Ma Tử — là người tốt bụng, từng làm nhiều việc thiện.

Trong trấn có không ít người từng ăn cháo từ thiện của nhà họ.

Quả nhiên, dù Tào Ma Tử đã qua đời nhiều năm, vẫn có người nhớ đến ân tình xưa.

Vừa nghe Tiểu Liễu là con gái ông, có người liền dúi cho nàng một cái bánh bao, mụ bán trứng gà bên cạnh cũng nhét hai quả trứng sống vào túi áo nàng:

“Đúng rồi, đúng rồi, là con gái của Tào Ma Tử đấy, nhìn cái miệng, cái mũi kìa, giống ông ấy y hệt.”

“Ôi chao, con gái của chưởng quầy Tào lớn thế này rồi, tội nghiệp con bé quá, sao lại phải lên chợ nhặt rau ăn thế này?”

“Mẹ cháu không chăm sóc cháu à?

Nhìn cái đầu tóc rối nùi kìa, cháu chờ đấy, dì về nhà lấy cái lược, chải tóc cho cháu.”

Lúc Tiểu Liễu về nhà, bụng đã no, trong n.g.ự.c còn ôm hai quả trứng gà, tóc tai cũng đã được chải gọn gàng.

Trên đường về, gã bán kẹo hồ lô thấy nàng thì gọi to từ xa:

“Tiểu Liễu! Tiểu Liễu!”

Gã vác cái giỏ rơm đuổi theo, mặt tươi như hoa:

“Cháu là Tiểu Liễu phải không?

Ta còn nợ cháu hai xâu kẹo hồ lô đó!”

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Tiểu Liễu ngơ ngác nhìn gã.

Gã đưa cho nàng hai xâu kẹo, lẩm bẩm nói:

“Lâu lắm rồi, cha cháu đến mua kẹo, ta không có tiền lẻ trả lại, ông ấy bảo con gái ông tên Tiểu Liễu thích ăn, mai mốt còn mua nữa, thôi cứ ghi nợ trước.”

“Ôi, chưởng quầy Tào là người tốt lắm, sao lại c.h.ế.t rồi chứ…”

Mặt trời ngả về tây.

Trên đường trở về, Tiểu Liễu vẫn buộc đôi giày quanh cổ, chân trần, tay cầm hai xâu kẹo hồ lô.

Cha chết, nàng không khóc.

Không hiểu sao, sau bao năm, hôm nay cầm kẹo trong tay, vừa đi vừa nức nở thành tiếng.

Sao người lại c.h.ế.t rồi chứ?

Cha ơi, sao người lại chết?

Con làm sao mà không còn cha nữa rồi…

14.

Tiểu Liễu cuối cùng vẫn không được ăn kẹo hồ lô.

Về đến nhà, nàng đưa một xâu cho mẹ, một xâu cho tỷ tỷ.

La thị liếc nàng bằng ánh mắt hờ hững, nghe nàng kể chuyện món kẹo, chỉ cười khẩy một tiếng rồi cầm vào trong buồng.

Về sau, hai quả trứng gà nàng mang về cũng bị bà luộc chín, tất cả đưa cho Ngọc Nhụy ăn.

Ngọc Nhụy ăn một quả, đưa quả còn lại cho Tiểu Liễu.

La thị lập tức giật lấy, lại đưa lại cho Ngọc Nhụy:

“Con ăn đi, nó ăn rồi, không đói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Ngọc Nhụy nhíu mày, lại đưa trứng cho mẹ:

“Vậy mẹ ăn đi.”

La thị bẻ quả trứng ra làm đôi, rồi cùng con gái chia nhau ăn.

Sự lạnh nhạt của mẹ, xưa nay vẫn vậy.

Tiểu Liễu chẳng lấy gì làm buồn.

Trời tối, nàng lặng lẽ ra sân kéo nước rửa mặt, mẹ và tỷ ngủ ở gian đông, còn nàng nằm một mình ở gian tây.

Cửa sổ gian tây dán giấy đã rách, gió lùa hun hút, giường gỗ nhỏ và cứng, nàng cuộn mình trong tấm chăn cũ nát, giấc ngủ chẳng mấy dễ chịu.

Nhưng chẳng sao cả, Tiểu Liễu không bận tâm.

Lòng người nếu bị mài giũa lâu ngày, sẽ mọc lên lớp chai sạn, có chai rồi thì không sợ đau, cũng chẳng thấy đau nữa.

Lòng nàng đã mọc một lớp chai dày như cha nàng ngày trước.

Hạng người t//i tiện là vậy, càng những thứ không có được lại càng khao khát.

Nàng không oán mẹ, bởi trong lòng vẫn luôn khao khát được mẹ thương yêu.

Về sau, mỗi khi có ai trong chợ cho nàng chút gì ăn, nàng vẫn luôn nhẹ nhàng cất kỹ, mang về chia cho mẹ và tỷ.

Dĩ nhiên, cũng không phải là nhận không.

Tiểu Liễu làm được việc, nàng giúp bác bán rau khuân đồ, giúp mợ bán trứng trông hàng, giúp ông chủ tiệm bánh bao chạy vặt.

Lâu dần thành quen, bác bán rau thấy nàng siêng năng, liền thuê nàng đến giúp dọn hàng mỗi sớm chợ.

Bác chỉ có một đứa cháu trai tên là Tứ Cửu.

Tứ Cửu chân bị tật, chẳng làm nổi việc nặng.

Thế nên, mỗi ngày khi trời còn chưa sáng, Tiểu Liễu đã dậy thật sớm, buộc giày vào cổ, chạy ùa ra trấn.

Từ đó trở đi, nàng không còn phải chịu đói nữa.

La thị vẫn luôn chẳng đoái hoài gì đến nàng, nếu nàng mang được gì ăn về, bà cũng chỉ mặt lạnh mà nhận lấy.

Tiểu Liễu lăn lộn ngoài chợ được hai năm, đến năm mười bảy tuổi, lại bắt đầu nhặt lá rau hư mà bác bán rau bỏ đi mang về.

Trong gian bếp nhà, vẫn còn rất nhiều chum vại cũ mà Tào Ma Tử từng dùng.

Tiểu Liễu rửa sạch lá rau, cắt phần còn ăn được, bỏ vào vại làm dưa muối.

Thuở nhỏ, nàng từng ở xưởng ủ tương nhà họ Tào.

Khi bà bà nhặt rau, nàng cũng đứng bên phụ một tay, cùng các người làm rửa rau, ngâm muối, ủ vào chum.

Con gái của Tào Ma Tử, dường như trời sinh có khiếu về việc này.

Nàng thử vài lần, quả thật muối thành một vại dưa rất ngon.

Mang lên chợ, bác bán rau nếm thử, nói mùi vị không tệ, còn bảo sẽ cho nàng lấy rau về làm dưa, không cần trả tiền trước.

Tiểu Liễu vui sướng, từ đó bắt đầu kế thừa nghề của cha, rảnh rỗi liền ở nhà mày mò làm đại tương.

Ngoài việc muối cải bẹ, nàng còn thử làm tương đậu và tương bột.

Khi trong sân bắt đầu phảng phất mùi tương lên men, La thị liền cau mày.

Bà hơi bất ngờ khi thấy Tiểu Liễu biết muối tương.

Ban đầu lạnh lùng quan sát, sau thì im lặng nhíu mày, đến khi Tiểu Liễu đẩy chiếc xe đẩy mượn từ đại bá bán rau, lắc lư đi bán tương ở trấn, bà chủ động nói:

“Mẹ với tỷ con đi, con ở nhà làm đi.”

Tiểu Liễu lần đầu trong đời cảm thấy được cưng chiều đến mức bất ngờ.

Ngày nào nàng cũng dậy sớm thức khuya, thực sự không chịu nổi.

Mẹ và tỷ rõ ràng khéo ăn nói hơn nàng, bán tương ở chợ, quả nhiên hiệu quả hơn hẳn.

La thị dẻo miệng, Ngọc Nhụy lại xinh xắn duyên dáng, chỉ cần đứng đó khẽ cười e lệ, người tới mua tương liền nườm nượp.

Nhà có thu nhập, không khí cũng khác hẳn, Ngọc Nhụy bắt đầu tươi cười nhiều hơn.

Có tiền rồi, La thị mua cho Ngọc Nhụy váy áo và son phấn.

Ngọc Nhụy đã cập kê, dung mạo lại xinh đẹp, đúng độ tuổi thích làm điệu.

Tiểu Liễu vẫn mặc áo vải thô, nhưng nàng đầy khí thế, bắt đầu mày mò làm tương thịt.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...