Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 65

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tự bạch

của Lưu Thụy Căn

Tôi tên

là Lưu Thụy Căn, ngày tôi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ cảm thấy cái tên này sẽ có

vấn đề gì đó, bởi vì những người xung quanh tôi đều có những cái tên tương tự

như thế.

Cái gì

mà Trần Nhị Cẩu, Trương Đại Pháo, so với họ, cái tên của tôi nghe ra có vẻ rất

thư sinh ấy chứ. Cho đến khi tôi vào thành phố, tôi mới biết cái tên của mình

hóa ra lại quê mùa một cục như thế, không chỉ quê mùa, nếu gọi kiểu kì cục hơn

một tí, sẽ có ý nghĩa thật thô tục.

Lưu Căn

Căn, Lưu Đại Căn[1]...

[1] Căn Căn: Chỉ bộ phận duy trì nòi giống của người đàn ông.

Đây là

kiểu gọi của các học sinh nam ngày ngày đàn đúm với nhau, có thành tích học tập

không tốt lắm, mới đầu tôi còn không hiểu lắm, sau khi hiểu ý liền cực kỳ bực

bội, nhưng mà tôi lại chẳng biết làm thế nào. Thứ nhất bọn họ người đông thế

mạnh, thứ hai bọn họ đều sinh ra và lớn lên ở đây, thiên thời địa lợi đều

nghiêng về phía họ, tôi đành phải như không biết gì, chỉ có cố gắng học tập

thật giỏi để khinh bỉ lại bọn chúng.

“David!”.

“Cái

gì?”.

“Tên

tiếng Anh của cậu không phải là David sao?”.

“Ừ

nhỉ.” Khi học cấp hai, thầy giáo môn Anh văn bắt mỗi người phải tự đặt một cái

tên tiếng Anh cho mình, mà khi lên cấp ba, thầy giáo yêu cầu mỗi lần học môn

tiếng Anh đều phải gọi nhau bằng cái tên tiếng Anh như thế, có điều đến cả bản

thân thầy giáo, cũng có lúc nhầm lẫn, phần nhiều thời gian đều gọi tên tiếng

Trung của chúng tôi. Bỗng nhiên bạn gái này gọi tôi như thế, nhất thời tôi

không biết phải phản ứng như thế nào, cho dù trả lời rồi, cũng chỉ là hồ nghi

nhìn cô ấy, không biết cô ấy chuẩn bị làm gì.

Cô ấy

chỉ mỉm cười: “Không có gì, chỉ là gọi cậu như thế mà thôi, tên tớ là Jannet.”

“À>

“Về sau

cậu cứ gọi tớ như thế nhé.”

Trong

ấn tượng của tôi có lẽ đây là buổi nói chuyện đầu tiên của tôi và cô ấy, mặc dù

tôi không biết trong lớp tôi có một bạn gái như thế. Làm sao mà tôi lại có thể

không biết được nhỉ? Nam sinh cả lớp, cả khối, có thể là cả trường chắc là đều

biết cả.

Có thể

cô ấy không đẹp nhất, nhưng mà cô ấy lại có thể mang lại cho người khác một cảm

giác rất đặc biệt. Khi cô ấy mặc một chiếc váy trắng đi lướt qua người bạn, khi

cô ấy vô tình lắc qua lắc lại mái tóc dài của mình, khi cô ấy tự tin và trả lời

hoàn hảo câu hỏi của thầy cô giáo đưa ra, khi cô ấy ngồi trên sân khấu của

trường đánh đàn piano.

Cô ấy

là người tình trong mộng của tất cả chúng tôi.

Tôi

chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy sẽ nói chuyện với mình như vậy, càng chưa bao giờ

nghĩ rằng, sau này cô ấy, quả nhiên là đã xưng hô với tôi như thế thật.

David,

David, David...

Jannet,

Jannet, Jannet...

Bắt đầu

có ngày càng nhiều người gọi tôi bằng cái tên này, sau đó, không biết từ lúc

nào, đã không có người gọi tôi là Lưu Căn Căn nữa.

Làm thế

nào để diễn đạt tâm trạng tôi lúc ấy nhỉ? Cảm động, sùng bái, thích thú, tôi

không biết, nếu như nói rằng trước thời điểm này, cô ấy là đối tượng mà tôi ôm

mộng tưởng, thì sau thời điểm này, cô ấy đã trở thành nữ thần luôn rồi! Tôi

khao khát có được cô ấy, nhưng mà tôi lại không dám ngỏ lời với cô ấy, cô ấy

tốt đẹp như thế, mà tôi thì...

Tôi chỉ

là một thằng học trò đến từ nông thôn, cho dù thành tích học tập khá một chút,

cho dù dáng vẻ cũng được coi là mạnh khỏe, cho dù dung mạo cũng được coi là

tuấn tú một chút, nhưng mà thực sự là tôi quá đỗi bình thường. Cô ấy như một

nàng công chúa vậy, làm thế nào mà tôi có thể theo đuổi được đây?

Mặc dù

có suy nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn cố gắng học hành, sau đó vào thời điểm chọn

trường để thi, tôi cố ý chọn cùng một trường với cô ấy. Vô cùng may mắn là, c

tôi và cô ấy đều thi đậu vào trường đó, những tháng ngày về sau lại có chút lộn

xộn và mịt mù.

Vừa mới

thi đậu đại học cho nên rất hạnh phúc, nhưng mà cũng cảm thấy mờ mịt, tôi và

tất cả những tân sinh viên mới nhận phòng ở, xưng huynh đệ với người ở cùng ký

túc xá, tham gia khóa học quân sự, trốn học, nếu như nói có gì khác với người

ta, thì đó là việc tôi luôn chú ý tới cô ấy.

Mặc dù

vào học đại học rồi, nhưng mà cô ấy vẫn được người ta để ý như những năm học

cấp ba, thậm chí là còn bắt mắt hơn cả khi ấy nữa, một bản nhạc “đám cưới trong

mơ” của cô ấy trong buổi liên hoan chào mừng tân sinh viên đã không biết được

bao nhiêu người bình luận. Nếu như cứ tiếp tục phát triển như thế, có thể tôi

và cô ấy, suốt cả cuộc đời tôi và cô ấy không có điểm giao nhau, như thế thì sẽ

không có câu chuyện về sau nữa.

Bố cô

ấy qua đời, ông ra đi một cách đột ngột, mà mẹ của cô vì chịu đựng không nổi cú

sốc này, đã bị xuất huyết não.

Trước

đây, tôi chưa bao giờ biết rằng gia đình quan trọng với một con người đến thế

nào, nhưng mà từ bản thân cô ấy tôi đã nhận ra được điều này, một người con gái

ưu tú, xuất sắc như cô ấy đây mà chỉ trong một đêm, thậm chí là buộc phải thôi

học.

“Cậu

không cần phải nói cả đống lý thuyết đó với tớ đâu, tớ biết điều này có nghĩa

như thế nào với tớ, nhưng mà tớ không còn cách nào khác, cậu có biết không hả?

Cho dù tớ có thể xin vay vốn để học, nhưng mà mẹ tớ thì sao? Mẹ tớ cần tiền

chữa trị, tiền nuôi dưỡng, tiền ăn uống, đủ các loại tiền, cậu có biết không

hả?”.

“Để tớ

chăm sóc.”

“Cái

gì.”

“Để tớ

chăm sóc!”.

Có một

luồng hào khí trong người, bắt tôi nói ra câu ấy, nhưng mà vào lúc đó, tôi thật

sự không biết điều đó đối với tôi có nghĩa gì. Tôi đưa hết toàn bộ số tiền tiết

kiệm được đưa cho cô ấy, còn mượn tiền của anh em trong ký túc xá: “Số tiền này

cậu cầm mà dùng, những khoản tiền kia để tớ nghĩ cách khác.”

Chỉ

trong một đêm như thế, tôi từ một học sinh chỉ biết ngửa tay xin tiền ba mẹ, đã

trở thành một người đàn ông bắt buộc phải sống có trách nhiệm với một người

khác nữa, thậm chí là phải có trách nhiệm với hai người. Tôi đi làm thêm đủ

kiểu, tìm đủ mọi cách để có thể kiếm thêm tiền.

Mới bắt

đầu, việc đó thật sự rất khó khăn, đặc biệt là khi bạn phải đối mặt với sự lạnh

nhạt, khinh bỉ, đặc biệt là những khi bạn không biết bạn sai ở đâu, lại bị

người khác giễu cợt. Đã rất nhiều rất nhiều lần tôi nghĩ rằng sẽ không làm nữa,

nếu như chỉ có một mình tôi, nếu như đi làm là vì tôi, có lẽ là tôi đã bỏ cuộc

từ lâu rồi. Nhưng mà, tôi còn phải lo lắng cho cô ấy, còn phải chăm sóc cho cô

ấy, cho nên dù có cực khổ, có vất vả đến thế nào đi chăng nữa tôi cũng phải

kiên trì cho bằng được, cũng phải nghiến răng nghiến lợi đứng vững cho bằng

được.

Một ngày,

hai ngày, một tháng, hai tháng, khi tôi đã quen với mọi việc, thì mọi việc bắt

đầu phát triển theo chiều hướng tốt hơn, đặc biệt là tôi đã có được cô ấy. Thế

là, tất cả mọi gian khổ đã trở thành niềm hạnh phúc, tất cả mọi đắng cay đã trở

nên ngọt ngào.

Bốn năm

đại học, tôi vẫn cứ lấy tiền học phí, tiền sinh hoạt từ bố mẹ, nhưng mà số tiền

này, tôi đều đưa hết cho cô ấy dùng, còn bản thân tôi, hoàn toàn dựa vào sự cố

gắng của mình để duy trì cuộc sống. Cái việc kiếm tiền đối với tôi bây giờ

không có gì là khó khăn nữa cả.

Ban

đầu, hai chúng tôi chỉ có thể ăn cơm trong căn tin của trường, sau đó, chúng

tôi đã có thể ra những tiệm cơm ngoài trường ăn một bữa ngon lành, sau đó nữa,

chúng tôi cũng đã có thể giống như những cặp tình nhân kia, vào những dịp lễ

tết như lễ tình nhân, ngày Giáng sinh đã có thể vào ngồi trong tiệm cà phê rồi.

Cô ấy

tốt đẹp như thế, tôi không đành lòng và nghĩ hết cách để mang đến tất cả mọi

thứ cho cô ấy, tôi không muốn để cô ấy vứt bỏ mọi thứ chỉ vì tôi không có năng

lực. Cho nên, tôi tiếp tục cung phụng cho cô ấy học đàn piano, tiếp tục cung

phụng cho cô ấy học nghiên cứu sinh.

Tôi

chưa bao giờ nghĩ đến việc chúng tôi sẽ chia tay nhau. Đương nhiên, giữa hai

chúng tôi cũng đã từng xảy ra tranh cãi, cũng đã từng có mâu thuẫn, cũng đã

từng có tranh chấp, nhưng khi chúng tôi cùng nhau ăn bánh bao với dưa muối, khi

chúng tôi cùng nhau đối mặt với gian khổ, khi chúng tôi khó xử mất phương

hướng, chúng tôi đã trở thành người một nhà từ lâu lắm rồi!

Tôi

nghĩ ra một vạn lý do, cái duy nhất không nghĩ đến là cái đó, cái lý do mà có

nhiều khả năng xảy ra nhất ấy.

Nhưng

mà việc đó đã xảy ra thật rồi.

Cuối

cùng, khi tôi xác định được điều này, tôi thực sự không biết phải suy nghĩ thế

nào, thế giới sụp đổ, chẳng qua cũng đến thế mà thôi.

Nhất

thời, tôi đau khổ không thể nào tả xiết.

Nhất

thời, tôi có ý định muốn giết luôn cô ấy.

Tôi

không biết bản thân mình đã vượt qua những ngày tháng đó như thế nào, tôi chỉ

biết là nhất thiết phải làm một cái gì đó. Ban đầu, tôi không có suy nghĩ nào

khác, chỉ muốn làm cho cô ấy hối hận.

Quen

với Hoàng Phiêu Phiêu, thật sự chỉ là một việc ngoài ý muốn. Tôi chưa bao giờ

nghĩ rằng mình sẽ đi xem mắt, nhưng mà khi dì Lưu cầm ảnh của con gái đến tìm

tôi, giây phút đó tôi không cử động nổi, giống quá, quá giống cô ấy thời đó.

Tôi

ngồi trong quán cà phê, trong thời gian đợi cô ấy, tôi thậm chí là cảm thấy sợ

hãi, mặc dù tôi biết người tôi sắp gặp không phải là cô ấy. Khi Hoàng Phiêu

Phiêu nói với tôi cô ấy là La Lợi, bất giác tôi đã hiểu ra chuyện gì rồi.

Tại sao

tôi lại xin số điện thoại của cô ấy? Tại sao tôi vẫn tiếp tục liên lạc với cô

ấy? Lúc ấy tôi đã nghĩ đến việc trả thù rồi ư?

Đúng,

mà cũng chưa đúng.

Tôi vẫn

không quên được Jannet, tôi vẫn luôn theo dõi cô ấy, tôi cũng luôn mong rằng,

mong rằng cô ấy sẽ hối hận, nhưng mà trước tôi chưa có cách giải quyết nào cho

thật cụ thể. Tôi chỉ mong có ngày chúng tôi gặp lại, tôi đứng trước mặt cô ấy,

còn cô ấy, chỉ có thể đứng nhìn tôi một cách kinh ngạc mà không thể làm gì.

Sau đó

tôi biết được rằng suy nghĩ này thật sự rất nực cười, hóa ra trong tôi, cô ấy

vô tình đã trở thành một con người khác.

Tôi

phải công nhận một điều rằng, mặc dù tôi luôn muốn cô ấy phải hối hận, nhưng mà

tôi cũng biết rằng giữa hai chúng tôi không thể nào đến với nhau được nữa, điều

này không liên quan đến việc cô ấy còn tình cảm gì với tôi hay không, mà là

tôi, xác định là không thể nào mở lòng ra được nữa.

Tôi

đúng là ngốc như một con heo, tôi rõ ràng đã biết rõ điều đó, nhưng mà vô tình

làm một việc gần giống như việc của cô ấy làm.

Trước

đó rất lâu, tôi đã xác định là sẽ phải sống hết cuộc đời này bên cạnh Jannet,

mà sau khi cô ấy bỏ đi, tôi cũng chẳng có suy nghĩ nào khác. Mặc dù dựa vào

điều kiện, tư cách của tôi, tôi bây giờ đã có thể thoải mái lựa chọn, nhưng mà

xem ra tôi bây giờ chỉ cần tìm một người phụ nữ đáng tin cậy là được rồi. Thì

chị tôi cũng đã từng nói với tôi như thế mà: “Cậu tìm người yêu kiểu nào chị

cũng không quan tâm, nhưng chọn vợ thì nhất định phải tìm người nào phải thực

tế một chút.”

Tôi

đương nhiên là phải tìm một người thực tế rồi, tôi chịu không nổi sự dày vò nữa

rồi.

Phiêu

Phiêu là một cô gái thực tế, là một cô gái thú vị, là một cô gái thật lòng đối

với tôi. Khi tôi nhìn thấy một vạn tệ ở trong nhà, tôi biết rằng tôi đã có được

một tình cảm mà đến nằm mơ còn khó gặp nữa là. Có một người con gái đồng ý đi

bên tôi, không vì tiền bạc, không vì danh lợi, không vì nhà cửa, không vì bất

cứ một thứ gì cả, cho dù tôi có nợ nần, cho dù trong lương lai tôi không có

tiền đồ, cô ấy cũng nguyện đồng cam cộng khổ với tôi, đồng ý chia sẻ mọi gánh

nặng với tôi.

Từ lúc

ấy tôi đã biết được rằng, đây chính là cô gái mà tôi phải lấy về làm vợ, tôi sẽ

không thể nào tìm được tình cảm nào như vậy nữa. Nhưng mà mặc dù tôi suy nghĩ

như vậy, nhưng mà lại không biết rằng tình yêu không chịu nổi sự khảo nghiệm,

cho dù có thích đến thế nào đi chăng nữa, cũng không thể nào chịu đựng được

nhiều lần dày vò như thế.

Không

phải, nói chính xác hơn một chút là, tôi đã luôn xem thường Phiêu Phiêu. Tôi

luôn cảm thấy cô ấy sẽ chấp nhận tôi, bất kể tôi có làm gì đi chăng nữa, cô ấy

cũng sẽ luôn chấp nhận tôi. Bởi vì sao ư? Bởi vì bây giờ tôi có đủ tiền tài

nhất định, có thể chưa đến nỗi vương giả, nhưng mà cơ bản là đã có thể thỏa mãn

nhu cầu của một người con gái.

Cho dù

cô ấy muốn có nhà cao cửa rộng, xe hơi sang trọng, kim cương, đồng hồ nổi tiếng

hay là du thuyền trực thăng đi chăng nữa, tôi đều có thể làm cho cô ấy thỏa mãn

tất. Hơn nữa, so với những người giàu có khác, bề ngoài của tôi trông rất tuấn

tú, cơ thể kiện tráng, về tuổi tác cũng có ưu thế hơn. Không phải tôi khinh bỉ

Phiêu Phiêu, nhưng mà nếu như cô ấy tìm được một người như tôi đây, thật sự là

cũng không dễ dàng gì. Tôi tính toán tất cả mọi nhân tố thực tế, nhưng mà duy

nhất một điều tôi quên mất, đó là tình cảm.

Từ một

góc độ nào đó mà nói, Lý Trí quả đúng là do tôi sắp đặt, Phiêu Phiêu đã thông

qua khảo nghiệm, như thế là đã biết được thân phận của tôi, tôi cũng đã từng

nghĩ rằng cô ấy sẽ phẫn nộ, sẽ kinh ngạc, nhưng mà tôi nghĩ, đến cuối cùng cô

ấy cũng sẽ vui mừng mà thôi. Cô ấy không cần phải trả nợ tiền mua nhà, không

cần phải ngồi tính toán so đo giá sữa của con cái, không cần phải vào chợ lựa

từng mớ rau nữa. Tôi biết Phiêu Phiêu là một người không trần tục, nhưng mà ai

chẳng muốn sống một cuộc sống tốt đẹp cơ chứ? Nhưng khi cô ấy bỏ chạy ra ngoài,

gập người xuống khóc một cách đau khổ, tôi đã lờ mờ nhận ra rằng mình đã sai

rồi.

Tôi

tính toán hết tất cả những nhân tố thực tế, nhưng mà duy nhất có một điều là

quên mất nhân tố tình cảm.

Mà sự

thật ngay sau đó đã chứng minh điều này, khi Phiêu Phiêu nói với tôi, khi cô ấy

nói cảm ơn về tình cảm của tôi dành cho cô ấy trong thời gian vừa qua, tôi bỗng

nhiên cảm thấy sợ hãi. Nhưng lúc ấy tôi vẫn còn rất tự tin, nói cách khác, từ

trước đến nay tôi chưa ý thức được rằng Phiêu Phiêu nói với tôi như thế có

nghĩa là gì. Cho nên tôi vẫn cứ xác định thực hiện theo kế hoạch mình đã định

ra.

Tôi

không phải muốn Joseph phải phá sản, có lẽ những năm trước đây tôi sẽ làm như

thế. Nhưng mà bây giờ, tôi đã có kế hoạch khác có lý trí hơn, tôi biết được một

cách rõ ràng rằng, làm như thế chẳng hề có lợi cho tôi chút nào. Nhưng mà tôi

phải đè bẹp hắn ta, tôi phải làm cho Jannet thấy nếu như ngày đó Jannet theo

tôi, tôi không chỉ chung thủy với một mình cô ấy, còn có thể làm cho cô ấy có

một cuộc sống tốt hơn. Tôi phải làm cho cô ấy nhìn thấy một chút tiền của

Joseph chẳng là gì cả, chỉ cần tôi bất kì lúc nào cũng đều có thể vào làm chủ

công ty của hắn ta.

“Đây là

một lần cuối cùng rồi.” Tôi nhắc nhở bản thân mình như thế, đây là việc làm

cuối cùng vì Jannet, sau này, tôi sẽ quên cô ấy, tôi sẽ bắt đầu cuộc sống mới

của mình.

Tôi có

lường trước được việc khi Joseph phát hiện ra tình hình không bình thường sẽ

tìm cách giải quyết không? Tôi có lường trước được việc Jannet sẽ tìm đến Phiêu

Phiêu không?

Có, mà

cũng không có.

Có, là

phân tích theo lý thuyết, đương nhiên là họ không muốn bị một người khác làm

như vậy, ngoài ra họ cũng không muốn bị một doanh nghiệp khác chiếm thế thượng

phong; mà không có, là vì tôi luôn cảm thấy cô ấy luôn là một người kiêu hãnh

như thế, chắc sẽ không dùng đến cách này.

Nhưng

có hay không có đều không quan trọng. Cho dù Jannet tìm đến Phiêu Phiêu thì đã

sao nào? Phiêu Phiêu thể nào cũng cho tôi một cơ hội chứ nhỉ, thể nào Phiêu

Phiêu của tôi cũng sẽ tha thứ cho tôi chứ. Khi cô ấy nghĩ rằng tôi nghèo, thậm

chí cô ấy còn bằng lòng giúp tôi trả nợ, làm sao có thể làm ầm ĩ lên với tôi

được cơ chứ?

Cho

nên, dù lúc ấy Phiêu Phiêu tìm tôi vì việc đó, cho dù tình hình lúc ấy không

đúng lắm, tôi vẫn cứ cảm thấy chúng tôi vẫn có thể nói chuyện với nhau, mà chỉ

cần tôi nói chuyện với Phiêu Phiêu thì việc đó không còn là vấn đề gì nữa. Tôi

hoàn toàn không ngờ rằng Phiêu Phiêu sẽ bỏ đi, khi tôi nghe thấy tin tức này từ

miệng của chị Vu, tôi hoàn toàn không dám tin.

“Điều

kiện của cậu Lưu đúng là rất tốt, theo như thường tình thì Phiêu Phiêu tuyệt

đối sẽ không rời bỏ cậu, nhưng mà, cô ấy đang yêu cậu, đang có một tình yêu

không có hiệu quả và lợi ích gì. Cho dù cậu có điều kiện như thế nào đi chăng

nữa, có tiền hay là không có tiền, nghèo khổ hay giàu có, đối với cô ấy đều

chẳng có ý nghĩa gì cả, điều quan trọng là, cô ấy yêu cậu, mà cậu, không biết

có yêu cô ấy hay không?”.

Có yêu

Phiêu Phiêu hay không, tôi không biết. Tôi luôn nghĩ rằng là không yêu, sau khi

trải qua một tình yêu khắc cốt ghi tâm như thế, tôi làm sao còn đủ sức lực mà

đi yêu người khác? Tôi chỉ thích Phiêu Phiêu, tôi chỉ cảm thấy cô ấy thích hợp

làm một người vợ, tôi chỉ cảm thấy tình cảm mà cô ấy dành cho tôi rất khó có được,

chỉ là tôi...>

Đúng

thế, làm sao mà tôi yêu cô ấy được chứ? Làm sao mà tôi vẫn còn có thể yêu người

khác được cơ chứ? Nhưng mà khi tôi ở trong bệnh viện, khi tôi nhìn thấy cô ấy

dựa vào người của anh bạn thân khóc lóc một cách đau đớn, những vết đau như kim

châm ở trong lòng là vì cớ gì cơ chứ?

“Anh

Hai, anh Hai, anh Hai ơi...”

Cô dựa

vào lòng của cậu ấy, mặt cậu ấy lộ rõ vẻ đau xót và tiếc thương nhìn cô ấy, cả

người tôi cứng đờ, đứng lặng ở nơi đó, thậm chí là không dám cử động dù chỉ một

chút, tôi thật sự sợ mình sẽ làm việc gì đó mất đi lý trí. Tôi không biết là

tôi đã đứng ở đó bao nhiêu lâu, tôi chỉ biết rằng khi tôi có thể kiềm chế được

bản thân mình, tôi bắt đầu tự rút lui.

Tôi sợ

rồi, tôi sợ thật sự, đột nhiên tôi ý thức được rằng, hóa ra, có một việc mà tôi

chưa bao giờ nghĩ đến, cũng là việc mà tôi không muốn là sẽ xảy ra, đó là tôi

đã có tình cảm với Phiêu Phiêu.

Jannet

là người tôi yêu khi tôi còn đang ngu ngơ, khi tôi còn chưa biết tình cảm là

cái gì, còn Phiêu Phiêu... Tôi yêu Phiêu Phiêu từ lúc nào vậy nhỉ? Tôi cảm thấy

bản thân mình cần phải bình tĩnh trở lại, phải suy nghĩ lại cho kĩ càng mới

được.

Tôi cần

phải suy nghĩ xem sau này tôi phải làm như thế nào, tôi phải làm thế nào để có

thể kéo Phiêu Phiêu quay trở lại, đương nhiên tôi cũng đã từng suy nghĩ hay là

cứ kết thúc như thế này đi. Tôi có thể bị dày vò trong vòng tám năm trời vì

Jannet, tôi không thể nào lại bị dày vò thêm tám năm nữa. Nếu như Phiêu Phiêu

lại rời bỏ tôi mà đi...

Lý trí

nói với tôi rằng điều này không thể nào xảy ra, nhưng mà con người một khi đã

có tình cảm thì sẽ luôn nghĩ ra những việc làm mà trong thực tế không có khả

năng xảy ra cho lắm. Mà con người một khi bị tổn thương, thường có khả năng sẽ

trốn chạy theo bản năng.

Ngày

này qua ngày khác, tôi luôn nghĩ rằng Phiêu Phiêu sẽ ở đó chờ đợi tôi, mãi cho

đến khi tôi nghe thấy tin sắp kết hôn của cô ấy, trong giây phút đó, tôi gần

như cảm thấy mình giống như quay về thời quá khứ. Tại sao lại có thể như thế

được? Tại sao lại xảy ra như thế được? Cô ấy yêu tôi như thế, làm sao có thể

kết hôn với người khác được?

Tôi

giống như một kẻ ích kỉ khốn nạn, cứ nghĩ rằng sự việc hiển nhiên là như thế.

Mà khi cô ấy từ phòng đăng ký kết hôn bước ra, khi nhìn thấy nước mắt của tôi

chảy ra, cuối cùng tôi cũng đã biết rằng bản thân mình đã vuột mất đi cái gì.

Cô ấy

vẫn thích tôi, vẫn còn yêu tôi, nhưng mà cô ấy không thể nào sống với tôi được

nữa.

“Tôi

vẫn chưa kết hôn với Phiêu Phiêu, nhưng mà anh, cần phải học lại cách làm thế

nào để yêu người khác.”

Khi trong

lòng tôi nguội tàn như tro lạnh, bên tai tôi vọng đến câu nói đó, tôi ngẩng đầu

lên, liền nhìn thấy khuôn mặt kia của anh Hai, thời khắc đó, khuôn mặt này đối

với tôi giống hệt như thiên sứ, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ cảm kích ai

như cảm kích người này.

Nhưng

mà khi tôi lần nữa nhìn thấy Phiêu Phiêu, bỗng nhiên tôi trở nên căng thẳng,

tôi còn có cơ hội không? Còn có nữa hay không?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...