Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 64

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối với

tôi, những ngày tháng đó rất hỗn loạn. Sau này suy nghĩ lại, không hề nhớ ra

được cảnh tượng gì mà có liên quan với nhau cả, chỉ có một vài phân đoạn mà

thôi. >

Ví dụ

gia đình ba người của La Lợi ôm nhau khóc lóc một cách đau khổ; ví dụ tôi cầm

bát súp gà đút cho La Lợi; ví dụ nữa là thư kí của Joseph tìm đến bệnh viện.

Trước

khi thư kí của Joseph đến đây, không ai trong chúng tôi nhắc đến người này cả,

thậm chí không ai hỏi tại sao La Lợi lại tự tử. Dì Lưu chỉ ôm La Lợi nói tới

nói lui: “Lợi Lợi, con còn có mẹ mà, con còn có bố mà, lúc nào con cũng có thể

tìm về mẹ và bố con mà.”

“Mẹ,

con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi...”

La Lợi

trả lời liên tục, sau này La Lợi nói với tôi: “Thật đấy, Phiêu Phiêu, tao tự

tử, không phải vì tao quá đau khổ. Đương nhiên là cũng có, có điều, có thể là

đau khổ đến nỗi có chút tê dại đi, chủ yếu là tao cảm thấy chẳng còn ý nghĩa gì

nữa. Bỗng nhiên tao không nhìn thấy được con đường trước mắt, bỗng nhiên tao

cảm thấy cứ sống từng ngày từng ngày như thế, cứ như một cục thịt biết đi ấy,

là gánh nặng, hoặc nói cách khác chính là... Mày biết không? Đến cả tao mà còn

coi thường tao nữa, đến bản thân tao mà còn cảm thấy nếu cứ tiếp tục sống như

vậy thì chẳng có ý nghĩa gì nữa. Nhưng mà mẹ tao khóc như thế...”

“Đột

nhiên tao cảm thấy tao đúng là một đứa con khốn nạn.” Cô ấy ngừng lại một lúc,

nghiến răng trèo trẹo nói ra một câu, “Trước đây tao luôn muốn đi tìm kiếm một

tình cảm hoàn hảo, mà thực ra lại không cảm nhận được một tình cảm hoàn hảo

nhất, tình cảm mà khi tao vừa chào đời đã có ấy.”

Tôi cầm

tay cô ấy, không nói gì, cô ấy lại nói tiếp: “Mày yên tâm đi, sau này tao sẽ

sống thật tốt, ở đây mà không sống được, thì tao đến nơi khác ở, bây giờ tao đã

tích lũy được không ít tiền rồi.”

Đúng

thế, La Lợi đã tích lũy được không ít tiền, chỉ tính tấm chi phiếu mà sau này

thư kí của Joseph đưa đến thôi đã là mười vạn rồi, đối với tấm chi phiếu ấy,

chúng tôi không hề xé nát như trong phim truyền hình thường chiếu, mặc dù thực

sự là chúng tôi cũng có những suy nghĩ nông nổi như thế, nhưng mà sự thật lại

rất phũ phàng.

La Lợi

nhìn thấy tấm chi phiếu đó cũng chẳng xúc động, chỉ lạnh nhạt nở nụ cười, nói

với thư kí rằng: “Sếp Triệu quả là hào phóng, tôi tuyệt đối sẽ là một người

thức thời>

Đương

nhiên, chúng tôi giấu bố mẹ La Lợi tấm chi phiếu này, có thể họ đã biết được

một chút tình hình rồi, nhưng mà không hề nói một câu nào, chỉ có khi La Lợi

xuất viện, chúng tôi mới biết, bố mẹ La Lợi đã bán nhà rồi.

“Tháng

sáu này bố nghỉ hưu rồi, ở mãi cả đời tại thành phố này cũng chán ngấy rồi, mọi

người đều nói Vân Nam tốt, bố và mẹ con đều muốn đến đó xem sao.”

Ông La

nói như thế, mà ba người của gia đình họ La, hình như cũng đã có sự chuẩn bị

như thế thật, tôi lén lút hỏi La Lợi: “Thật sự là không quay trở về nữa hả?”.

“Họ

sống ở đây cả đời rồi, làm sao mà có thể nói không về là không về được chứ? Cứ

cho là thật đi, thì thể nào cũng muốn quay trở về đây thăm thú một chút.”

“Thế...”

“Cho

nên tao mới bảo anh Hai giúp tao mua căn nhà đó đi.” La Lợi cười gian manh như

một con sói, sau đó có chút rầu rĩ nói: “Đương nhiên nếu như thật sự không quay

trở lại đây nữa... cũng chẳng sao cả.”

“Thế

mày nhất định phải tìm được một hoàng tử bạch mã thật như ý vào nghe chưa, để

chú dì còn được bồng bế cháu nữa đấy.”

Tôi

cười nói, La Lợi cũng bật cười theo: “Mày và anh Hai định lúc nào?”.

“Cái

này...”

“Sao

thế, mày hối hận rồi hả, nếu như mày không muốn gả cho anh ấy thật, cũng không

cần phải miễn cưỡng, lúc đó tao cũng chỉ nói thế thôi, cũng không phải muốn mày

nhất định phải lấy anh Hai, tương lai nếu hai người không hạnh phúc, thế thì đó

là tội lỗi của tao rồi còn gì.”

“Không

phải, chỉ là...”

La Lợi

nhìn tôi, tôi lắc lắc đầu, không biết phải nói thế nào.

“Mày

vẫn không dứt anh ta ra được phải không>

Tôi

tiếp tục lắc đầu, vẫn không biết phải giải thích ra làm sao, đối với Lưu Thụy

Căn, không phải là vấn đề dứt ra được hay không. Bất kể như thế nào đi chăng

nữa, tôi đều biết giữa hai chúng tôi không thể nào tiến xa hơn được nữa. Nếu

như đổi một người khác, đổi một thời gian khác, hoặc là đổi một tâm trạng khác,

có thể tôi sẽ lấy anh với rất nhiều lý do. Nhưng bây giờ, không thể nào được

nữa rồi.

“Mày

vẫn cảm thấy có lỗi với anh Hai à?”.

Tôi thở

dài một hơi: “Chỉ là mẹ anh ấy, không dễ vượt qua cửa ải ấy đâu.”

Trong

mắt của những người lớn tuổi, nếu là trước đây thì anh Hai cũng đã được liệt

vào hàng ngũ lớn tuổi rồi. Mặc dù con trai vẫn thoải mái hơn con gái một chút,

nhưng mà trong môi trường của họ đa phần đều là những người kết hôn rồi. Mẹ của

anh Hai ngày xưa cũng muốn tìm cho con trai mình một... không phải là tiên nữ,

ít nhất cũng phải là một người mà có thể đẩy sự nghiệp của anh Hai đi lên ấy.

Nhưng

song song với việc tuổi tác của anh Hai ngày càng cao, thể trọng ngày càng cao,

yêu cầu này dần dần đổi thành môn đăng hộ đối, sau đó yêu cầu ấy lại được đổi

thành, chỉ cần là con gái là được, gia thế có thể nằm ở vị trí thứ hai, sau đó

nữa yêu cầu ấy đổi lại như thế này, con gái thì chỉ cần hiền lành, những thứ

khác có thể không quan trọng. Đến cuối cùng lại đổi thành chỉ cần là con gái,

chỉ cần là con gái chưa kết hôn, hoặc là kết hôn rồi nhưng chưa có con đều được

cả. Năm ngoái, anh Hai mặt mày ủ rũ nói với tôi: “Mẹ anh còn mai mối cả mấy

người ở quê cho anh mới chết chứ.”

Bây giờ

nếu như là lúc ấy, mẹ của anh Hai nhất định sẽ đánh trống khua chiêng chào đón

tôi, nhưng bây giờ, anh Hai gầy đi, đẹp trai hơn, tư tưởng của mẹ anh ấy bắt

đầu thay đổi, luôn cảm thấy nếu như anh Hai lấy tôi sẽ có chút thiệt thòi. Thực

ra tôi cũng cảm thấy anh Hai mà lấy tôi đúng là thiệt thòi thật, tôi cũng đã

nói với anh về chuyện này: “Thời gian này tâm trạng La Lợi vẫn chưa ổn định,

chúng ta cứ để cô ấy yên tâm đã nhé, qua thời gian này, cô ấy sẽ tự hiểu ra

thôi.”

“Hiểu

ra việc gì cơ?”.

“Hiểu

ra việc anh và em mà sống với nhau sẽ không hạnh phúc ấy.”

“Tại

sao lại không thể?”.

Tôi

sững sờ, anh Hai nói: “Phiêu Phiêu, em cảm thấy là anh và em sống với nhau sẽ

không có hạnh phúc ư?”.

“Không,

không phải, ý của em là, em biết sẽ không thể nào không hạnh phúc.”

“Đúng

thế, dù sao chúng ta cũng đã thử sống chung với nhau, chúng ta biết làm thế nào

để bước vào cuộc sống của người kia một cách tốt hơn, đúng không?”.

Tôi gật

gật đầu, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi và anh Hai ở với nhau

sẽ bất hạnh. Chúng tôi quá hiểu rõ về nhau, cũng biết làm thế nào để sống hòa

hợp với nhau. Chúng tôi sẽ quan tâm đến nhau, sẽ nhường nhịn nhau, sẽ chăm sóc

cho nhau, hơn nữa, chúng tôi có nhiều sở thích chung như vậy, chúng tôi sẽ

không thiếu đề tài để nói chuyện, sẽ không thiếu những kỉ niệm để tán gẫu.

Trong cuộc sống hôn nhân có những điều này, cho dù không thể nói là hạnh phúc

hoàn toàn, nhưng mà cũng tuyệt đối không thể nói là không hạnh phúc.

“... Em

chỉ cảm thấy không công bằng cho anh.”

“Có gì

đâu mà công bằng với chẳng không. Em ghét anh à?”.

Tôi lắc

đầu.

“Em sẽ

không công bằng với anh à?”.

Tôi

tiếp tục lắc đầu.

“Thế em

sẽ ngoại tình à?”.

“Làm

sao có thể thế được?!”.

“Đúng

vậy, thế em nói xem, cón có cái gì không công bằng nào?”.

Tôi cúi

đầu, không nói gì cả, anh Hai nói: “Thế em có cảm thấy được rằng anh yêu em

không?”.

“Em,

em, em không biết...”

Tôi rụt

rè đáp, anh Hai nói: “Đừng nói là em không biết, anh cũng không biết. Em nói

trước đây có khi nào anh có tình cảm gì mãnh liệt đối với em không? Hình như là

không. Giống như em đối với anh vậy, ngay từ ban đầu, anh thật sự chỉ xem em

như một người bạn, một người bạn thân. Chúng ta cùng chơi với nhau, cùng quậy

phá với nhau, lang thang với nhau đến cùng trời cuối đất. Chúng ta hợp nhau

quá, thế là dần dần, trong thế giới của anh chỉ có một mình em. Thực ra đáng lẽ

anh nên ngỏ lời với em từ trước đây, nhưng mà anh sợ. Anh sợ cảm giác này sẽ

thay đổi, anh sợ nếu trạng thái của bước tiếp theo sẽ không đẹp đẽ như anh

tưởng tượng, sau đó còn có một vài nguyên nhân khác, tóm lại là, anh rụt cổ vào

mai rùa, mãi cho đến khi Lưu Thụy Căn xuất hiện.”

“Vào

lúc ấy anh ý thức được rằng, nếu như anh không cố gắng lên, thì mãi mãi sẽ

chẳng bao giờ có cơ hội nữa, nhưng mà kết quả của việc anh cố gắng là...”

Anh xòe

bàn tay ra tỏ vẻ bất lực, để lộ nét mặt cay đắng, tôi nghĩ đến dáng vẻ anh lúc

ấy, không kìm được bật cười, anh cũng bật cười theo tôi.

“Cho

nên, việc này có thiệt thòi gì cho anh đâu nào? Cho dù bây giờ tình cảm của anh

dành cho em nhiều hơn, nhưng mà chúng mình sống chung với nhau năm năm, mười

năm, hai mươi năm sau thì sao, làm gì còn thiệt thòi nào nữa? Sau khi giữa hai

chúng ta nảy sinh tình cảm, thì đâu thể nào nói tình cảm của ai dành cho ai

nhiều hơn, tình cảm của ai ít hơn ai được?”.

Nghe

những lời này, tôi biết phải nói gì nữa đây? Việc kết hôn bắt đầu được đưa vào

chương trình, vấn đề bên kia của mẹ anh bắt đầu xuất hiện. Bây giờ tôi không

béo nữa, trang điểm vào một tí, miễn cưỡng cũng được gọi là người đẹp, nhưng mà

công việc của tôi không ổn định, gia đình lại không ở thành phố này, cũng chẳng

có tài hoa gì cho cam, mẹ của anh không vừa lòng lắm.

“Phiêu

Phiêu à, cháu và Xuân Xuân quen biết nhau lâu như vậy rồi, dì biết cháu là một

cô bé tốt, dì cũng xem cháu như con gái trong nhà, nhưng mà cháu thấy đó, cháu

và Xuân Xuân đều mang họ Hoàng, các cụ thường nói rằng, người cùng họ không thể

kết hôn với nhau được.”

Ngoài

việc im lặng ra, tôi cũng không biết phải nói thế nào nữa. Từ một góc độ nào

đó, tôi nghĩ rằng thế thì thôi vậy, tôi cũng đâu có nóng lòng lấy anh Hai đâu,

nhưng bây giờ bên cạnh tôi cần có một người, tôi không thể yên lặng ngồi trước

máy vi tính như trước đây nữa, một khi ngồi thế là ngồi luôn cả đêm. Nếu như

bên cạnh không có ai, tôi sẽ không kiềm chế được suy nghĩ những việc không nên

suy nghĩ, tôi cần có một vài việc gì đó để làm, để phân tán sức ập trung của

tôi.

“Nếu

không, chúng ta cứ đi đăng ký trước đi.” Sau nhiều lần mẹ anh bày tỏ sự không

hợp tác nếu không dùng bạo lực, anh Hai nói với tôi.

“Hả?”.

“Gạo đã

nấu thành cơm, bà cũng phải chấp nhận mà thôi.”

“Như

thế không tốt đâu, dì đã không muốn như vậy, sau này anh...”

“Haizz,

đừng để ý đến bà làm gì, người mà bà thương nhất vẫn là anh, thực ra đợi hai

tháng nữa khi anh béo lên lại, bà cũng sẽ dập tắt nguồn hi vọng ấy thôi, có

điều anh lo lắng quá đi mất, anh phải nhanh chóng cưới em về rồi mới có thể béo

lại được.”

Tôi

sững sờ, anh Hai oán hận liếc xéo tôi, tôi lập tức hiểu ra ngay vấn đề, bất kể

có nói như thế nào đi chăng nữa, được người khác nâng niu, lo lắng như thế cũng

tốt quá rồi.

Bình

thường mà nói, đăng kí kết hôn trước khi bàn bạc sẽ tổ chức cưới hỏi như thế

nào có vẻ là một việc làm không đúng lắm. Người thì đã có trong tay rồi đấy,

phía đằng trai có thể sẽ không muốn chi số tiền đó ra, những thứ đằng gái hy

vọng có như váy cưới, áo cưới rước dâu, nhẫn kim cương, hưởng tuần trăng mật...

Không thể nói là hoàn toàn không muốn chi ra hết, nhưng nói không chừng cũng sẽ

bớt đi một ít, nếu như trong đó còn phải lo nhà cửa, xe cộ, thế thì càng nhiều

phiền phức. Nhưng mà giữa tôi và anh Hai không hề tồn tại những điều này. Nhà

của anh không thế chấp vay vốn gì cả, cũng đã làm xong nội thất hết rồi, xe ô

tô cũng là món quà mà hai năm trước được ba mẹ tặng, đến tiền xăng cũng là phúc

lợi của họ luôn. Còn những cái khác, thứ nhất là tôi không để ý lắm, thứ hai là

anh Hai sẽ không để cho tôi bị thiệt thòi, thậm chí còn hưng phấn hơn tôi, anh

đang đi kiếm địa điểm để hưởng tuần trăng mật.

Cho

nên, chọn một ngày lành tháng tốt, tôi và Nhị ca ca cầm chứng minh nhân dân đến

phường đăng ký. Khi đi, trong lòng tôi còn tràn ngập cảm giác vui sướng, nhưng

khi đối diện với nhân viên đăng ký, tôi đột nhiên lại trở nên hoang mang. Tôi

không biết bản thân mình rốt cuộc đang sợ cái gì, nhưng mà tôi không ngăn chặn

lại được, có lẽ là biểu hiện của tôi quá rõ ràng, đáng lẽ bình thường ra sẽ

không hỏi gì, nhưng nhân viên làm thủ tục nhìn tôi một lúc rồi hỏi: “Cháu gái

này, cháu đã suy nghĩ kĩ chưa?”.

Đôi môi

tôi run run, tôi muốn nói là tôi đã suy nghĩ kĩ càng rồi, nhưng bất giác, nước

mắt tôi lại rơi xuống.

“Cháu?”.

“Kĩ, kĩ

rồi ạ, kĩ rồi ạ...”

“Thôi

vậy!”, tôi và anh Hai gần như là mở miệng nói cùng một lúc, anh Hai nói, “Thôi

được rồi, để chúng cháu suy nghĩ thêm ạ.”

Tôi

quay đầu qua, anh Hai ôm tôi: “Chúng ta đi về trước đã rồi tính.”

“Anh...”

Tôi

muốn nói gì đó, nhưng chẳng nói ra được lời nào, anh Hai lấy tay bóp bóp vào

vai tôi, sau đó đưa tôi đi ra ngoài. Vào giây phút đó, tôi thật sự hận không

thể bóp chết mình luôn cho rồi, tại sao tôi có thể đối xử như thế với anh Hai?

Tôi nên kết hôn với anh, làm sao mà tôi có thể không kết hôn với anh được cơ

chứ! Làm sao mà tôi có thể làm tổn thương anh đến như thế cơ chứ? Tôi hứa hẹn

rằng sẽ không để cho anh thiệt thòi, nhưng mà tôi đang làm gì thế này?

“Anh

Hai...”

“Đợi

thêm ba ngày nữa, nếu như ba ngày sau, em vẫn cứ giữ quyết định này, chúng ta

sẽ tính sau vậy.”

Anh Hai

không nhìn tôi, chỉ chậm rãi nói như thế. Tôi sững người, đang định gật đầu thì

nhìn thấy Lưu Thụy Căn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, không thắt cà

vạt, đứng dựa vào xe của mình, anh cứ thế nhìn thẳng về phía tôi, dưới mắt lộ

quầng thâm đen rất rõ ràng, sắc mặt hiện lên vẻ đau thương không nói nên lời.

Mặt

trời buông tỏa những tia nắng ấm áp xuống mặt đất, bên con đường cạnh bờ hồ,

anh cứ nhìn tôi, còn tôi, cũng nhìn anh như thế...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...