Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Hận – Chương 66

Kim Ốc Hận

Tác giả: Liễu Ký Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ăn trưa ở phủ Trường Tín hầu xong, nàng kéo Lưu Sơ đang lưu

luyến không chịu rời Liễu Ninh ra xe trở về cung Vị Ương. A Kiều trêu con gái,

“Thế nào? Con thích trẻ con lắm rồi sao?”

“Cũng không phải.” Tảo Tảo khẽ run người, muốn thoát khỏi ký

ức gì đó không hay, “Con cứ nhớ đến đệ đệ.” Cảnh tượng ở Thượng Lâm Uyển khiến

cô bé không dám nói tiếp nữa. A Kiều cũng nhớ tới đứa con đã mất, lòng thấy xót

xa.

Trở về điện Ngọc Đường, chợp mắt một lát tỉnh dậy thì Lục Y

đã mang thuốc đến, sắc mặt vui mừng, “Ngự y nói rằng đây là bát thuốc cuối

cùng. Sau này chỉ cần chú ý một chút tới thức ăn là được, như vậy sức khỏe của

nương nương căn bản đã tốt rồi.”

A Kiều đã quen uống những thứ thuốc đắng ngắt kia, nghe vậy

chỉ thản nhiên hỏi, “Thật không?” Nàng tự biết cơ thể mình bị ảnh hưởng nặng nề

sau lần sẩy thai, dù bề ngoài không có biểu hiện gì nhưng bên trong đã không

còn được như ban đầu.

“Bệ hạ luôn rất quan tâm đến nương nương đấy”, Lục Y vẫn vui

mừng, “Nghe ngự y nói bệ hạ thường cho gọi hắn đến để hỏi thăm sức khỏe của

nương nương.”

Đến tối thì một ngự y khác mang thuốc đến. Nàng nghi ngờ

bưng lên, ngửi thấy thì mùi vị vừa có chút quen thuộc lại vừa có chút lạ lẫm

thì hơi biến sắc mặt.

“Là trẫm sai bọn họ điều chế”, Lưu Triệt chắp tay bước vào,

nói xong bảo mọi người lui ra.

“Trẫm đã hỏi ngự y cẩn thận, mặc dù sức khỏe Kiều Kiều được

coi là khỏe rồi, bây giờ đã có thể sinh hoạt phòng the nhưng tốt nhất là trong

vài năm nữa không được thụ thai, nếu không sẽ rất tổn hại cho cả hai mẹ con. Chờ

thêm vài năm nữa, tuổi thì cũng…” Y dừng lại, đắn đo một chút rồi nói, “Trẫm liền

sai các ngự y bàn bạc cân nhắc, thảo ra phương pháp ngừa thai ôn hòa. Trẫm sợ

nàng nghi ngờ nên đích thân đến nói.” Y nhìn nàng chằm chằm, quan sát kỹ từng

biểu hiện trên mặt.

Nhiều năm trước, khi nàng còn là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ,

người chung chăn gối đã từng gạt nàng, hạ thuốc ngừa thai trong thức ăn. Cho tới

bây giờ, mặc dù thời thế thay đổi, vết thương đó đã thành sẹo nhưng vẫn còn rất

đau đớn.

Nàng cười nhẹ, “Thiếp cũng không phải là trẻ con dễ suy nghĩ

lung tung.” Nhưng gương mặt nàng đỏ bừng, lầm bầm oán trách, “Nói cho mọi người

biết loại chuyện riêng tư này thì vui vẻ lắm sao?”

Lưu Triệt nghe thấy nhẹ cả người, mỉm cười kéo nàng lại trêu

đùa, “Trẫm không biết rằng tuổi càng nhiều thì da mặt Kiều Kiều trái lại càng mỏng

đi.”

Có lẽ vì quá lâu không thân mật nên càng vuốt ve càng cuồng

nhiệt. A Kiều không chịu được, liên tục xin tha, đến lúc trời sáng mới đi ngủ.

Khi tỉnh dậy thì Lưu Triệt đã rời khỏi, Lục Y hầu chủ nhân mặc

áo, trông thấy những dấu vết đậm đậm nhạt nhạt trên người nàng thì che miệng cười

trộm. A Kiều đỏ bừng mặt, cố gắng làm bộ nghiêm trang, “Cười cái gì, ngươi ra

ngoài kia ngay, mặc kệ ta.”

“Dạ được, dạ được.” Lục Y lúc này mới dừng lại, dò xét chung

quanh không có ai mới rón rén tới gần nói thầm vào tai A Kiều, “Triều đình báo

tin rằng triều thần tiếp tục xin bệ hạ lập thái tử, đồng thời phủ Đường Ấp hầu

cũng truyền tin tức”, giọng cô càng lúc càng nhỏ, cuối cùng lí nhí chỉ riêng A

Kiều là có thể nghe được, “Nhị hoàng tử Lưu Cứ vô tội được phóng thích, thái độ

chán nản, mấy hôm trước lén đi gặp Trường Bình hầu.”

A Kiều rùng mình, con rết trăm chân, chết vẫn còn ngọ nguậy

huống chi là chưa chết. Vệ thị huy hoàng, Vệ Tử Phu bao năm ở ngôi hoàng hậu đã

cai trị cung Vị Ương ngay ngắn rõ ràng, Vệ Thanh là một đại danh tướng, mặc dù

bị Lưu Triệt nghi kỵ đã rời xa quân đội nhưng sức ảnh hưởng thì không phải ai

cũng có thể xem nhẹ, huống chi lại vẫn còn có một Lưu Cứ. Nếu Trần gia vì Vệ

hoàng hậu đã chết mà xem nhẹ Vệ gia thì Trần gia sao xứng được vinh hiển trăm

năm ở nơi đế đô mưa gió bão bùng này.

“Thế à?” Nàng trầm ngâm hỏi, “Đến tình hình này thì Trường

Bình hầu còn có thể có cách gì chứ?” Vệ Thanh có thiên phú trên chiến trường chứ

chưa bao giờ xuất sắc trong những chuyện đấu mưu đấu trí quỷ quyệt

“Điều này cũng chưa chắc”, Lục Y lắc đầu.

Mấy ngày sau, Nhị hoàng tử Lưu Cứ dâng biểu lên bệ hạ tự xin

đi làm phiên vương. Một hoàng tử đã được phân phong làm phiên vương thì có

nghĩa là danh phận quân thần đã định, sau này phải tốn rất nhiều công sức mới

thay đổi được. Đây chính là quyết định sau cùng của Vệ Thanh sao? Vệ gia rốt cục

vẫn phải cúi đầu trước Trần gia để cầu mong bảo toàn được địa vị của hoàng tử

và các công chúa họ Vệ.

Trong điện Tuyên Thất, Lưu Triệt trái lại rất kinh ngạc. Rất

nhiều triều thần đã ủng hộ việc Nhị hoàng tử dâng biểu lên, còn nói nếu Nhị

hoàng tử đã phân đất phong vương thì Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử cũng cần được

phân phong luôn một thể mới phải lẽ. Kể từ đó, dù Hoàng tử trưởng Lưu Mạch chưa

chính thức được gia phong ngôi vị thái tử nhưng đã rực rỡ như cầu vồng mới mọc,

khí thế thái tử bao trùm thiên hạ.

Cuối năm Nguyên Đỉnh đầu tiên, Hoàng đế kính báo thái miếu,

phong Nhị hoàng tử Lưu Cứ làm Tề vương, đất phong là nước Tề; Tam hoàng tử Lưu

Hoành làm Quảng Lăng Vương, đất phong là vùng Giang Tô, lập đô ở Quảng Lăng; Tứ

hoàng tử Lưu Đán làm Yến vương, đất phong là vùng Bắc Kinh ngày nay, lập đô ở Kế.

Lưu Cứ lớn tuổi nên sau khi được phong vương liền lập tức tới phiên quốc còn

Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử còn quá nhỏ tuổi nên ở lại Trường An đến khi trưởng

thành.

Chớp mắt đã sắp tới năm Nguyên Đỉnh thứ hai. Tuyết rơi đầy

trước điện Ngọc Đường dày chừng một thước, trong điện lại ngập tràn vui vẻ. Đến

tết, điện Tuyên Thất nghỉ ngơi ba ngày nên Lưu Triệt ở lại điện Ngọc Đường, ngồi

trên chiếc ghế được phủ lông cáo dày mỉm cười nghe Lưu Sơ đánh đàn. Lưu Sơ theo

Trác Văn Quân tập đàn đã được mấy năm nên hôm nay ngồi ở trước đàn cũng khá chững

chạc, chỉ có tiếng đàn là không thể giả dối, A Kiều nghe hồi lâu, khẽ cười nói,

“Thật không dễ nghe.”

Lưu Sơ dừng tay, nháy mắt, “Người ta vẫn nói con gái thì giống

mẫu thân, con đánh đàn không hay vậy thì mẫu thân cũng chẳng khá hơn.” Lưu Triệt

nhìn A Kiều á khẩu, cất tiếng cười vang.

Mọi người đang lúc vui vẻ, Dương Đắc Ý trông thấy cung nhân

tới trước mành như có điều gì muốn bẩm liền nhẹ nhàng tiến đến nghe một hồi rồi

trở lại bên cạnh Lưu Triệt kho người nói, “Bệ hạ, Tề vương điện hạ đến đất

phong, muốn gặp bệ hạ để từ biệt.”

Nụ cười của Lưu Triệt dần nhạt đi, khép mắt, “Bảo nó vào.”

Trần A Kiều nhíu mày, quay đầu lại lườm Lưu Triệt. Dù nàng

không muốn gặp Lưu Cứ nhưng nếu nó đã đến điện Ngọc Đường thì nàng cũng không

thể né tránh liền gật đầu ra hiệu bảo Lục Y lấy ra một tấm chăn mỏng phủ thêm

lên người. Lát sau, Lưu Cứ vén rèm bước vào mang theo một trận gió tuyết, quỳ gối

dưới điện bái chào, “Nhi thần Lưu Cứ tham kiến phụ hoàng, nương nương.” Cậu nói

mấy tiếng sau cùng cực kỳ ậm ờ. Lưu Triệt liếc nhìn A Kiều, thấy nàng khẽ gật đầu

ra vẻ không để ý thì chỉ chậm rãi nhếch môi.

Có lẽ là Lưu Cứ đau đớn trước cái chết của mẫu hậu nên trông

gầy đi rõ rệt. Cậu mặc bộ y phục màu lam, mặt mũi nhợt nhạt. Trần A Kiều thầm

thở dài, nếu như suy bụng ta ra bụng người thì cũng có thể hiểu được những oán

hận Lưu Cứ đối với nàng. Mẫu thân từng hỏi nàng vì sao không ép sát, bức tử Lưu

Cứ để nhổ cỏ tận gốc cho hoàn toàn yên tâm, Vệ Tử Phu đã chết, nàng là người thắng

mà truy cứu thêm một đứa bé thì thật quá hẹp hòi. Hơn nữa nàng rất có lòng tin

đối với Trần gia, đối với Liễu Duệ, đối với Tang Hoằng Dương, thậm chí đối với

cả Mạch Nhi nữa. Bọn họ đều là người thông tuệ, cẩn thận, có thể nào để cho một

Lưu Cứ nho nhỏ trở mình.

Nàng suy nghĩ một hồi, không ngờ Lưu Cứ lại đang chăm chú

theo dõi những động thái của mình. Cậu nhìn người phụ nữ trước mặt, mái tóc búi

xõa, dung nhan tươi đẹp được hơi nóng từ lò sưởi hắt vào đỏ bừng, vẻ mặt hờ hững

dường như mọi chuyện chung quanh đều không ảnh hưởng đến, liền nghĩ tới mẫu

thân của mình ở dưới suối vàng mà lòng sầu thảm. Chính người phụ nữ này đã cướp

đi sự quyến luyến của phụ hoàng dành cho mẫu thân. Đến cuối cùng cậu vẫn không

thể tha thứ cho mình đã viết ra mẩu giấy đó mà đẩy mẫu thân vào bước đường

cùng, rõ ràng chủ ý chỉ là báo bình an thế mà lại thành bùa đòi mạng mẫu thân.

“Thế đấy, Cứ Nhi”, cữu cữu thê lương nói, “dù cháu thông

minh nhưng vẫn quá ngây thơ, dễ dàng tin vào người khác để rồi phải trả cái giá

quá đắt.” Mẫu thân đã mất, cậu chỉ muốn bảo vệ tỷ tỷ của mình nên phải nhượng bộ.

“Cứ Nhi”, Lưu Triệt nhìn đứa con ngày xưa mình từng yêu quý

vô vàn bây giờ lại hóa thành bộ dạng như vậy, trong lòng chợt dâng lên chút

tình cha con, dịu giọng, “Đất Tề là đất phong tốt nhất của Đại Hán. Hôm nay con

đi phải giữ vững quyền lực và trách nhiệm.”

Lưu Cứ gật đầu, bái lạy thêm lần nữa, “Đa tạ ân điển của phụ

hoàng.”

“Nhi thần còn có một thỉnh cầu”, cậu ngẩng đầu lên liếc nhìn

Lưu Triệt, vẻ mặt bình thản, ánh mắt trong trẻo.

“Thế à?” Lưu Triệt hỏi, “Là điều gì vậy?”

“Nhị tỷ của nhi thần tuy có phạm sai lầm lớn nhưng tình tỷ đệ

vẫn không thể bỏ. Tỷ ấy đã là thứ dân, nhi thần khẩn cầu được dẫn theo tới

phiên quốc để có thể chăm sóc cho nhau.”

Lưu Triệt biết cậu sợ Lưu Vân không còn thân phận công chúa,

tiếp tục lưu lại Trường An sẽ khó xử và bị người khác xem thường nên gật đầu,

“Như vậy cũng được, Cứ Nhi”, y nhìn sâu vào mắt Lưu Cứ đầy hàm ý, “Phụ hoàng thấy

con trưởng thành rồi, làm việc ôn hòa là chuyện tốt nhưng cũng có mặt hạn chế.

Hôm nay con đi đất Tề làm vương, bản thân còn cần phải học hỏi nhiều hơn.”

Lưu Cứ trầm mặc hồi lâu, khấu đầu thật sâu, nói, “Nhi thần

ghi nhớ lời dạy bảo của phụ hoàng.”

“Hôm nay đang là ngày tết”, Lưu Triệt ân cần, “Cứ Nhi để qua

lễ Thượng nguyên rồi đi cũng được.”

“Không được”, Lưu Cứ lắc đầu, “Chắc nhi thần ngày mai bái biệt

mẫu hậu xong thì sẽ dẫn nhị tỷ lên đường.” Nói xong, cậu cũng không muốn nhìn lại

vẻ mặt đang dần chuyển lạnh của Lưu Triệt, đứng dậy muốn lui ra nhưng vừa nghĩ

tới tam tỷ lại cắn môi đến suýt bật máu, xoay người lại quỳ xuống trước Trần A

Kiều, hô một tiếng Trần nương nương, thanh âm tuy thấp nhưng vẫn nghe được rõ

ràng.

A Kiều giấu vẻ kinh ngạc, cười nhạt, “Nhị hoàng tử muốn nói

điều gì thì cứ nói đi.”

“Tam tỷ của ta”, Lưu Cứ cúi đầu, “Tính tình từ nhỏ đã bồng bột

nhưng với mẫu thân cũng coi là hiếu thuận. Hôm nay mẫu… mẫu thân không còn nữa,

tỷ ấy lập thề giữ hiếu ba năm không nói tới chuyện kết hôn. Sau ba năm, kính

xin nương nương tác thành cho hôn nhân của tỷ ấy.”

Vệ Trường công chúa đã xuất giá, mặc dù nhà chồng gặp phải

tai ách nhưng cô vẫn còn thân phận công chúa, lại có một đứa con gái để chăm

sóc, gửi gắm cuộc đời mình vào nó. Hôm nay cung Vị Ương đã là thiên hạ của Trần

A Kiều, sinh tử họa phúc của Chư Ấp công chúa Lưu Thanh đều nằm trong tay nàng.

“Ngươi yên tâm”, nụ cười của nàng mang theo chút trào phúng,

“Ta không đến mức gây sự với một cô bé… Chỉ cần nó không đi sai đường là được rồi.”

Lưu Cứ ra khỏi điện thì vừa gặp Lưu Mạch từ Bác Vọng hiên trở

về. Hai huynh đệ cùng học tập trong một điện gặp tại hành lang nhưng chỉ thoáng

nhìn rồi lách người đi qua. Trong lòng Lưu Mạch thoáng buồn bã. Cậu bước thêm một

bước thì nhìn thấy bóng người trong điện Ngọc Đường. Nơi đó là người nhà của cậu,

những người cả đời sẽ bảo vệ cậu. Nghĩ đến đây thì Lưu Mạch liền thấy lòng

thanh thản hơn rất nhiều.

“Phụ hoàng!” Lưu Mạch vén rèm bước vào, cung kính chào.

“Mạch Nhi”, Lưu Triệt cũng tươi tỉnh lại, “Con đến vừa lúc,

trẫm có lời muốn nói với con.”

A Kiều giật thót người, vội vàng nói, “Nhắc tới Mạch nhi,

thiếp cũng có lời muốn nói với bệ hạ.”

“Ồ?” Lưu Triệt thuận miệng hỏi, “Có chuyện gì thế?”

Nàng hít một hơi thật sâu, ưỡn thẳng lưng, nhìn Lưu Triệt trịnh

trọng, “Sau khi Trường Tín hầu phá được tộc Côn Minh thì Tang tư nông trù tính

sẽ cử thương đội đến Thân Độc, chuyện này chắc bệ hạ cũng biết. Thiếp nghĩ nên

để cho Mạch Nhi cùng đi một chuyến.”

Chuyện hoang đường như vậy thì ngay cả Lưu Mạch nghe cũng

còn ngạc nhiên, chưa nói những nội thị và cung nữ trong điện. Ai nấy đều hoặc

là rớt chén trà hoặc khẽ nghiêng người, ngay cả lão luyện thành thục như Dương

Đắc Ý cũng biến sắc. Để cho Thái tử Lưu Mạch sắp kế vị trở thành quân vương đi

xa vạn dặm ra nước ngoài theo thương nhân là chuyện xảy ra lần đầu tiên trong

hơn trăm năm khai quốc của Đại Hán. Mọi người cũng đã biết tâm tính và tác

phong của Trần nương nương mà bệ hạ sủng ái luôn vượt ra ngoài mọi ý liệu nhưng

không bao giờ có thể ngờ được nàng lại xuất một việc nằm ngoài mọi chuẩn mực

như vậy.

“A Kiều”, Lưu Triệt xẵng giọng. A Kiều cười thầm, biết một

khi Lưu Triệt không còn gọi nàng là Kiều Kiều chính là điềm báo trước cơn tức

giận.

Lưu Triệt lệnh cho mọi người lui xuống, giọng lạnh lẽo hiếm

thấy, “A Kiều, nàng phải biết rằng, phu quân nàng không phải là thương nhân mà

là đế vương nắm trong tay cả giang sơn huy hoàng của Đại Hán. Nàng không chú ý

bản thân giao du với hạng kinh doanh như Tang Hoằng Dương cũng không nói làm gì

nhưng đừng để con của chúng ta cũng đi làm một thương nhân. Thứ mà tương lai nó

nắm trong tay chính là cả giang sơn này.”

A Kiều nhìn y hồi lâu, bỗng nhiên bật cười, “Bệ hạ xem thường

thương nhân sao?” Thật ra muốn quản lý cả giang sơn cũng không thể rời xa tiền

bạc. Nếu không thì lấy đâu ra những chi phí quân lương cho mấy lần đại chiến vừa

qua?

“Nhưng thiếp không phải muốn cho Mạch Nhi đi kinh doanh”, A

Kiều nói, “Đại Hán cùng Thân Độc là hai nước lớn, muốn thiết lập quan hệ ngoại

giao thông thương thì phải cử sứ thần. Điều thiếp muốn làm chính là để Mạch Nhi

đảm đương chuyện này. Nếu tuổi còn nhỏ thì làm phó thần cũng được. Cam La[1] được

phong tướng khi mới mười hai tuổi, Lưu Mạch sang năm đã mười ba tuổi rồi.”

[1] Cam La: Một nhân sĩ thời Chiến Quốc, ông nổi tiếng là

nhà chính trị gia từ khi còn niên thiếu, đã từng là môn hạ của Lã Bất Vi – thừa

tướng nhà Tần, sau này lập được công lao lớn, được Tần vương trọng dụng.

“Hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao, tự có điển khách[2]

Ngũ Bị chịu trách nhiệm trù tính, cần gì hoàng tử Đại Hán phải quan tâm?”

[2] Điển khách: Là tên một chức quan thời xưa, thường thì

người ở vị trí này sẽ thay mặt triều đình lo liệu các sự vụ và tiếp đãi những vị

khách tới các nước nhỏ, các danh tộc thiểu số.

“Ưng non không giương cánh bay thì vĩnh viễn không thể trở

thành hùng ưng,” A Kiều ví von, “Thiếp muốn để cho Mạch Nhi trải qua chút mưa

gió.” Nàng nhíu mày, oán trách, “Mạch Nhi càng lớn càng không đáng yêu, bộ dạng

giống hệt người lớn chẳng còn giống con trẻ nữa.”

Lưu Triệt dở khóc dở cười, “Nó đã là hoàng tử hiểu biết thế

sự nhiều nhất rồi. Năm đó…”, mắt y bất giác tối đi, “Nó lưu lạc với nàng nhiều

năm bên ngoài, đã là khác lạ trong hoàng gia. Ngay cả không đề cập tới chuyện tại

Thượng Lâm Uyển năm ngoái thì biểu hiện của nó cũng đã hợp cách rồi.”

“Thái tử của một nước”, A Kiều nhớ tới chuyện năm ngoái,

trong lòng lại thấy phiền muộn, nghiêm mặt nói, “Không phải chỉ cần am hiểu quyền

mưu mà phải có tấm lòng rộng mở, phải có tầm nhìn xa. Cổ nhân nói đi một ngày

đàng học một sàng khôn. Chẳng phải bệ hạ muốn người thừa kế càng hoàn mỹ càng tốt

sao? Nó phải đích thân cảm thụ giang sơn ngày sau của mình, thậm chí phải tới

thăm thú những quốc gia chung quanh Đại Hán mới có được trải nghiệm sâu sắc.”

“Vậy thì…”, Lưu Triệt cũng thấy dao động, trầm ngâm nói,

“Nàng là mẫu thân của nó, chuyến đi lần này cực kỳ hung hiểm, chẳng lẽ nàng

không lo lắng sao?”

A Kiều lắc đầu, “Nói không lo lắng là không đúng. Cho nên

thiếp mong bệ hạ thu xếp sao cho tốt nhất. Có du hiệp giang hồ và tinh binh của

Trường Tín hầu hộ tống, an toàn sẽ không thành vấn đề. Vì lo lắng mà luôn để

con cái bên cạnh thì vĩnh viễn nó sẽ không trưởng thành được.”

“Đã như vậy”, Lưu Triệt nhướng mày, “Kiều Kiều yên tâm, trẫm

còn có thể tiếp tục lo lắng sao? Nếu có gì bất trắc chỉ nói lên rằng nó không

có phúc duyên với giang sơn này.”

Lưu Mạch biết được câu trả lời cuối cùng của phụ hoàng thì rất

kinh ngạc nhưng cũng khó áp chế nổi tâm trạng hưng phấn, “Mẫu thân”, cậu nói,

“Nếu thật sự phải đi thì con hy vọng được lấy thân phận thường dân để rèn luyện

trong gian khổ mà trưởng thành.”

Trần A Kiều suy nghĩ một chút rồi gật đầu, “Con chưa tới hai

mươi tuổi, nhưng nếu đi xa thì lấy tên tự đi.” Lưu Triệt ban cho Lưu Mạch tên tự

là Trường Trinh.

Vào lúc Điển khách Ngũ Bị nhận mệnh dẫn sứ đoàn đi Thân Độc

thì phó sứ là một thiếu niên mà mọi người chưa từng gặp bao giờ, tên gọi Trần

Trường Trinh. Vào tháng Ba năm Nguyên Đỉnh thứ hai, sứ đoàn và thương đội cùng

nhau lên đường. Trong cung Vị Ương nhiều chính sự phải giải quyết nên Lưu Triệt

không thể đến tiễn. Trần A Kiều cùng Lưu Sơ đưa Lưu Mạch đến chỗ rẽ trên đường

cái trước cổng thành.

“Mẫu thân không cần phải tiễn nữa.” Lưu Mạch mỉm cười nhảy

xuống xe, “Nếu để người ta nhìn thấy hai người, sẽ biết thân phận đặc biệt của

con mất.”

“Ca ca”, Lưu Sơ lưu luyến không rời, kéo tay áo Lưu Mạch,

“Ca ca phải sớm trở về đấy.”

“Biết rồi.” Lưu Mạch vỗ vỗ trán cô bé, “Ca ca sẽ nhớ mang

quà về cho muội.”

Cặp mày trẻ trung của cậu toát lên vẻ tự tin không thể khuất

phục, phảng phất như vầng thái dương tỏa rạng vừa mọc trên đầu thành tỏa ánh

sáng ra muôn trượng. Biệt ly bao giờ cũng bịn rịn, A Kiều nén nỗi xúc động, mỉm

cười nhắc nhở, “Lúc trở về, con cũng đừng mang theo một cô nương Thân Độc nhé.

Nghe nói con gái Thân Độc đều rất quyến rũ.” Dù nàng không quan tâm đến dòng

dõi nhưng với tình thế của Đại Hán hiện giờ thì dòng dõi hoàng gia vẫn không thể

để lẫn huyết thống ngoại tộc.

“Mẫu thân”, Lưu Mạch sửng sốt, mặt đỏ bừng lên, làu bàu, “Mẫu

thân nói gì vậy? Con mới mấy tuổi?”

Lưu Sơ cười phì một tiếng, Lưu Mạch cũng cảm thấy buồn cười,

bẹo má muội muội, “Muội đó, nghĩ cho bản thân đi, năm nay cũng đã mười ba tuổi

rồi, có thể lập gia đình được rồi đấy.”

Lưu Sơ hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác nhưng lại không

tránh khỏi nhớ đến hình ảnh người tướng quân trẻ tuổi cưỡi trên lưng ngựa, nụ

cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời. Trên thế giới này, còn có người đàn ông nào

hơn hắn sao? Nghe nói Hoắc Thiện giờ cũng đã bi bô tập nói, biểu hiện rất thông

minh.

Lưu Mạch vẫy tay chào rồi rẽ sang góc phố, rồi khuất bóng.

Năm Nguyên Đỉnh thứ hai, một năm sau khi trải qua biến cố tại Thượng Lâm Uyển,

Trần A Kiều lấy thân phận mẫu thân tiễn con trai bước vào một hành trình không

biết ngày về. Tiếng vó ngựa của sứ đoàn lọc cọc đi xa dẫn mang theo nỗi nhớ

thương của nàng. Chuyến đi lần này tới Thân Độc sẽ rời xa gia đình, tổ quốc,

băng qua vạn dặm. Câu nói sáng nay lúc rời đi của Lưu Triệt vẫn vương vấn trong

lòng nàng, “Kiều Kiều”, y nói nhẹ bẫng, “Là một mẫu thân, nàng nhẫn tâm tới mức

nào chứ.”

Y chợt nhớ, chẳng phải còn thiếu niên, bản thân cũng đã từng

ôm giấc mộng một mình một kiếm đi khắp chân trời góc biển, có điều giấc mộng đó

đã sớm tiêu tan trong đời thực.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Hận
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ