Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Hận – Chương 65

Kim Ốc Hận

Tác giả: Liễu Ký Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai hoàng hậu trước sau đều bị phế bởi tội danh Vu cổ, tin đồn

rộ lên trong cung Vị Ương rằng Trần hoàng hậu oán hận Vệ hoàng hậu hãm hại mình

năm xưa nên sai người nhà báo thù.

“Các người không phát hiện gì sao?” Cung nhân túm tụm xì xầm,

“Ngày xưa Trần hoàng hậu tại vị mười một năm mà Vệ hoàng hậu thất bại cũng vừa

vặn mười một năm.” Một người than thở, “Quả nhiên là thiên địa tuần hoàn, báo ứng

không sai.”

“Nương nương”, Lục Y nhắc tới chuyện này tức giận run người,

“Để nô tỳ đi dạy dỗ đám ăn không nói có đó, người đừng để tâm.”

Trần A Kiều bấm tay tính toán một lượt rồi nói, “Từ năm

Nguyên Sóc thứ hai đến năm Nguyên Đỉnh nguyên niên quả nhiên là mười một năm.”

“Nương nương”, Lục Y oán trách, “Bọn họ đều muốn ngồi lên đầu

người thế mà người vẫn cứ thản nhiên như không vậy.”

“Miệng lưỡi người đời ai muốn nói thế nào thì nói, quản sao

được”, A Kiều cũng không để tâm, chỉ nói, “Tam cung còn chưa quy về ta quản hạt,

các ngươi cũng nên chú ý một chút đừng để được sủng ái mà kiêu ngạo, biết

chưa.”

Chiến báo của Trường Tín hầu truyền về khiến cả thành Trường

An sôi trào. Đây là công lao mở rộng lãnh thổ, luận công thì không thua kém chiến

tích đánh Hung Nô đại bại năm nào. Mấy ngày sau, Lưu Triệt đến Trường Môn, nhìn

A Kiều như có điều suy nghĩ, đợi đến lúc nàng không thể lảng tránh ánh nhìn của

mình thì hỏi, “Kiều Kiều, nàng có muốn trở lại điện Tiêu Phòng không?”

Nàng nhíu mày theo bản năng, lắc đầu vẻ chán ghét. Mặc dù

nhiều năm trước đây, tòa cung điện phồn hoa có ý nghĩa nhất tượng trưng là

chính cung của triều Hán này đã từng được nàng coi như nhà của mình. Nhưng rồi

thế sự xoay vần, ý nghĩa này cũng dần phai nhạt. Tới bây giờ, ba chữ điện Tiêu

Phòng đã gắn chặt như máu thịt không thể tách rời với Vệ Tử Phu. Bản thân nàng

không muốn bước vào tòa cung điện có dấu ấn của Vệ Tử Phu nửa bước, không phải

vì chút tôn trọng cuối cùng với người phụ nữ kia mà vì nàng sợ khi bước vào đó

thì những u oán đã phai nhạt trong lòng sẽ lại nổi lên. Nàng sẽ lại bị dồn nén

đến điên loạn như trước đây, có thể châm một mồi lửa đốt tòa cung điện thành

tro bụi.

Chuyện tình cảm cũng thật sự kỳ lạ, nàng có thể dần phai nhạt

những yêu hận với Lưu Triệt nhưng lại giữ mãi những oán hận với Vệ Tử Phu đến

chết không quên, dù rằng ân oán này vốn do Lưu Triệt dựng lên. Có lẽ đối với một

người phụ nữ thì oán hận bao giờ cũng sâu đậm hơn tình yêu. Song Lưu Triệt cũng

không hỏi nguyên do, chỉ khẽ gật đầu, “Nếu vậy thì Kiều Kiều tới điện Chiêu

Dương nhé.”

“Tại sao nhất định phải chuyển chứ?” Nàng buồn bực quay đầu,

“Thiếp cứ ở lại Trường Môn thì có gì không tốt.”

“Lần nay thì Kiều Kiều có nói thế nào cũng không được nữa rồi.”,

Lưu Triệt nói giọng trêu trọc, “Trẫm định sẽ lấy bắt đầu từ Trường Môn đến hết

toàn bộ xã Kiến Chương ở phía tây để xây một tòa cung điện Kiến Chương nên nàng

tạm thời đến cung Vị Ương ở đi.”

Trần A Kiều tròn mắt ngạc nhiên, hồi lâu mới bĩu môi, “Xa

hoa lãng phí.”

Lưu Triệt nheo mắt, bật cười, “Kiều Kiều, nàng nói gì vậy?

Trẫm nghe không rõ lắm.”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” A Kiều hùng hổ, “Một cung Vị

Ương, một cung Trường Nhạc, còn có Bắc cung, Quế cung, vậy còn chưa đủ cho người

ở sao?”

“Trẫm thấy Tang Hoằng Dương liều mạng kiếm tiền quá vất vả

liền nghĩ cách giúp hắn tiêu xài.” Lưu Triệt đáp cho qua chuyện, vuốt ve mái

tóc đen dày của nàng, thở dài, “Tới lúc nào thì nàng mới mạnh khỏe lại đây?”

A Kiều khẽ bật cười, biết y sẽ không thay đổi chủ ý nhưng

nghĩ lại vẫn không cam lòng, “Cho dù như thế thì thiếp cũng không thích điện

Chiêu Dương. Chỗ đó quá tráng lệ, không hợp với thiếp.”

“Vậy đi.” Tâm trạng Lưu Triệt đang thoải mái nên cũng không

so đo với nàng, “Tuỳ nàng lựa chọn những chỗ trống trong cung Vị Ương.” Y nhìn

A Kiều vẻ sâu xa, “Kiều Kiều chọn ngay cả điện Tiêu Phòng cũng được.”

“Cốc vàng rượu ngọt hương đưa

Ngọc Đường hoa lệ say sưa lòng người.”[1]

[1] Trích trong bài Thế ngoại tiên nguyên (Suối tiên ở ngoài

cõi trần) của Tào Tuyết Cần.

Chỗ cuối cùng mà Trần A Kiều lựa chọn chính là điện Ngọc Đường.

Lưu Triệt thở dài, “Điện Ngọc Đường dù tốt nhưng hơi vắng vẻ.”

A Kiều cãi lại, “Thiếp lại thích nơi vắng vẻ, tựa như cung

Trường Môn vậy!” Từ khi nàng vào ở trong cung điện này vào năm Nguyên Sóc thứ

sáu đến nay cũng đã gần bảy năm, dần có tình cảm với nó, nhưng rồi cũng đến lúc

phải nói lời từ biệt.

Bệ hạ căn dặn tất cả cung nhân ở điện Ngọc Đường phải hầu hạ

Trần nương nương cẩn thận, mọi vật dụng dùng trong sinh hoạt, ăn uống hàng ngày

của nàng đều phải như hoàng hậu. “Phải như hoàng hậu”, trong điện Phi Sương,

Văn Tâm sững sờ nhắc lại bốn chữ trên, thở dài, “Không ngờ đến cuối cùng thì

cung Vị Ương vẫn là thiên hạ của Trần hoàng hậu.”

“Hoa chẳng thắm được trăm ngày”, nhiều năm sống một mình

trong thâm cung đã khiến Lý Chỉ bất đắc dĩ rèn được tính kiên nhẫn. Nàng ngồi

trước cửa sổ, khẽ nói, “Ân vua còn thì thứ gì cũng tốt, ân vua không còn thì có

ai thương xót?”

Điện Phi Sương có một hoàng tử nên đám cung nhân không dám

khinh nhờn. Các cung nhân còn lại không có con cái, phí hoài tuổi thanh xuân

trước sự sủng ái nhiều năm của bệ hạ với Trần hoàng hậu, trong lòng cũng dần

nguội lạnh.

“Chẳng lẽ nương nương cho là”, Văn Tâm kinh ngạc hỏi, “sẽ có

một ngày bệ hạ bỏ rơi Trần hoàng hậu?”

“Văn Tâm chớ quên”, Lý Chỉ mỉm cười, “Trần hoàng hậu đã

không còn trẻ nữa rồi.” Câu “Phải như hoàng hậu” nói đúng ra chẳng phải đến

cùng nàng ta vẫn không phải hoàng hậu hay sao.

“Thế nhưng”, Văn Tâm nói, “Sau khi Vệ nương nương qua đời, sủng

ái của bệ hạ đối với Trần hoàng hậu không hề thấy suy giảm, chỉ thấy tăng

thêm.”

“Làm người phải nhìn rộng ra”, Lý Chỉ cúi đầu, “Huống chi,

cho dù như thế thì việc Vệ Tử Phu mất đã phá vỡ thế cân bằng bao năm qua trong

cung Vị Ương. Dù là ở triều đình hay trong hậu cung thì cũng dần hình thành một

cục diện mới rồi.”

Ở trên đời, chỗ phồn hoa nhất cũng là chỗ hoang vu nhất, nếu

không có người trên cao bảo hộ thì phải tự dò dẫm tìm đường cho mỗi bước đi của

mình. Nàng vẫn biết mỗi bước mình đi đều nguy hiểm như đi trên mũi đao, nhưng

chôn vùi tuổi thanh xuân ở một nơi tịch mịch không ai nhòm ngó tới thì cũng là

một loại chết dần chết mòn. Nếu chỉ có một mình, nàng còn có thể chịu đựng được,

nhưng sao lại không thể giành lấy một chỗ đứng cho con trai của mình.

“Mẫu phi”, một cậu bé chừng sáu, bảy tuổi đứng ngoài điện gọi

giọng ngây thơ.

Vẻ mặt Lý Chỉ chuyển thành dịu dàng, gọi vọng ra, “Đán Nhi

yêu, vào đây.”

Lưu Đán chạy vào bên cạnh Lý Chỉ, líu lo, “Mẫu phi, hôm nay

phụ hoàng gọi con và Tam hoàng huynh đến điện Tuyên Thất, hỏi việc học hành. Phụ

hoàng nói muốn chúng con tới Bác Vọng hiên đấy.”

Lý Chỉ mỉm cười gật đầu, hỏi, “Thế phụ hoàng coi trọng con

hơn hay Hoành hoàng huynh hơn?”

Lưu Đán nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Không kém bao nhiêu

đâu. Lúc phụ hoàng nghe Tam hoàng huynh nói thì khen một chữ ‘tốt’. Con đáp

không tốt nên phụ hoàng không khen, chỉ mỉm cười.”

“Thật ra thì”, Lưu Đán ỉu xìu nói, “cho dù chúng con đều

không tệ thì phụ hoàng vẫn chỉ coi trọng Đại hoàng huynh nhất mà thôi. Nghe

nói, hôm nay các triều thần đã cùng tâu lên mong phụ hoàng sớm lập thái tử để

trấn an thiên hạ.”

“Vệ hoàng hậu đã qua đời, triều thần lần này đều có tâm tư

nhất định muốn bệ hạ lập Hoàng tử trưởng Lưu Mạch làm thái tử rồi”, Lý Chỉ

thoáng nghĩ, bật lên một tiếng cảm thán.

Vào tháng Bảy năm Nguyên Đỉnh đầu tiên, Trường Tín hầu Liễu

Duệ dẫn quân trở về Trường An, dâng lên thư xin hàng của quốc vương nước Điền.

Có thể khiến cho một quốc gia quy phục là công lao cực lớn, trong buổi lên triều,

Lưu Triệt hỏi, “Trường Tín hầu muốn được ban thưởng như thế nào.”

Liễu Duệ quỳ xuống, chắp tay nói, “Lần này thần từng bị trọng

thương trong lúc chiến đấu, mặc dù không làm nhục thánh mệnh nhưng tự nghĩ

không thể đảm nhiệm quân chức, mong được về phủ nghỉ ngơi.”

Trong lúc nhất thời, cả triều ồn ào. Lưu Triệt khẽ cau mày,

cười nói, “Trường Tín hầu nói vậy e không ổn. Hiện giờ các tướng lĩnh của quân

Hán, người thì đã già, kẻ lại rút lui, nếu cả Trường Tín hầu cũng rút lui thì

trẫm biết tìm đâu người thống lĩnh quân đội Đại Hán hùng mạnh. Nếu thật sự

không may bị thương, thì cứ nghỉ ngơi một thời gian là được.”

Sau khi Liễu Duệ về phủ, thánh ý ban xuống, phong thưởng khá

hậu. Nam Cung trưởng công chúa ra đón. Vợ chồng mấy tháng không gặp, Lưu Đàm vừa

thấy mặt hắn đã giàn giụa nước mắt.

“Ngốc nào”, Liễu Duệ ôm Lưu Đàm vào lòng, âu yếm.

“Chàng bị thương ở đâu?” Lưu Đàm cũng không muốn than thở

nhiều, vội vàng hỏi.

“Không có gì”, Liễu Duệ cười nói, “Chỉ là một vết đao trên

cánh tay mà thôi, rất nông, không đáng nhắc tới.”

“Vậy sao…?” Lưu Đàm im bặt, lập tức hiểu ra.

“Mấy ngày nay, dù ta còn ở trong quân nhưng Tang tư nông đã

thông báo hết chuyện trong kinh”, Liễu Duệ ưu tư, “Ta dẫn một người trở về gặp

nàng.”

Lưu Đàm bất chợt lạnh đi, nhớ tới những chuyện thường gặp

trong nhà quyền quý liền chán nản, “Phu quân dẫn theo muội muội nào đó trở lại

sao?”

Liễu Duệ ngạc nhiên hồi lâu rồi bật cười, “Nàng nghĩ đi đâu

thế?”

Hắn vỗ tay, liền có một bà lão bế một cậu bé chừng ba, bốn

tuổi đi vào, cung kính chào, “Hầu gia.”

Liễu Duệ đón lấy cậu bé, bảo, “Lui xuống đi”, lại quay sang

Nam Cung, “Lúc ta đánh trận có đi qua một thôn trang, thấy trong một căn nhà

không còn ai, chỉ còn lại đứa bé này liền đem về, chúng ta cùng nuôi dưỡng cũng

coi như là làm chuyện công đức.”

Lưu Đàm vừa ngạc nhiên vừa ngượng ngùng, lại nhìn cậu bé

trong ngực Liễu Duệ tuy không biết tuổi chính xác nhưng mặt mày thanh tú, đôi mắt

đen láy, vừa thấy đã cảm giác yêu thích. Nàng liền bế vào lòng, nhìn Liễu Duệ

nói khẽ, “Thiếp tuy là tỷ tỷ của Hoàng đế nhưng mấy năm qua vẫn chưa sinh con

cho chàng, nếu chàng muốn nạp thiếp thì Triệt Nhi cũng không nói gì đâu.”

Liễu Duệ thở dài một tiếng, “Chúng ta có nó là đủ rồi. Dù

cho có người nối dõi mà cửa nhà không yên thì có ý nghĩa gì chứ?”

Lưu Đàm dù không đáp nhưng trong lòng mơ hồ vui sướng, nép

vào ngực hắn thì thầm, “Có đôi khi thiếp thật không hiểu chàng.”

Đàn ông trên đời đều coi trọng chuyện con cái, như đệ đệ của

nàng cũng vì nguyên nhân như vậy mà năm xưa dần xa cách với A Kiều. Liễu Duệ chỉ

im lặng, có một số việc không thể nói ra, dù là với người thấu hiểu mình như

Lưu Đàm, nếu nói ra sẽ là chuyện động trời.

Lưu Đàm cũng không để ý, chỉ hỏi, “Đặt tên cho đứa bé này là

gì?”

Liễu Duệ suy nghĩ một chút, nói, “Cứ gọi một chữ ‘Ninh’ được

rồi.”

Lưu Đàm trầm ngâm một hồi rồi gật đầu, “Thịnh thế an bình,

tên rất hay”.[2]

[2] Chữ “Ninh” nghĩa là hòa bình, yên ổn.

Có thể giúp đất nước này an bình, người nhà an bình, bằng hữu

an bình, trên đời này chẳng mong gì hơn.

Trường Tín hầu Liễu Duệ vui mừng có được Ninh Nhi, mặc dù

không phải là con ruột nhưng vì hôm nay Trần gia có thanh thế cực thịnh ở đế đô

Trường An, cộng thêm Trường Tín hầu có nhiều công lao, uy vọng lớn lao nên xe

ngựa xếp hàng rồng rắn đến trước cửa chúc mừng. Trần A Kiều mặc dù ở thâm cung

Vị Ương cũng nghe nói tới chuyện này.

“Trường Tín hầu đã có con, mặc dù không phải là con ruột

nhưng cũng được an ủi rồi”, Mạc Ưu chép miệng.

A Kiều gật đầu, trong lòng cũng vui cho sư huynh, dặn dò,

“Chuẩn bị một phần hậu lễ, lúc nào đó ta sẽ đích thân đến tận nơi chúc mừng.”

“Việc này”, Mạc Sầu lúng túng nói, “Chuẩn bị lễ không khó,

nhưng nương nương hôm nay đứng đầu cung Vị Ương, đâu có thể tùy tiện xuất cung

như khi còn ở Trường Môn nữa?”

“Sao lại không thể?” A Kiều cười khẽ. Nàng chắc đến bảy phần

là Lưu Triệt sẽ không lắc đầu từ chối nhưng trong bụng vẫn thấy bực bội khi

nghĩ đến bản thân đang hành động tự do lại phải phụ thuộc vào người khác, thực

không cam lòng.

Đến tháng Tám, Trần A Kiều tùy ý chọn ngày rồi dẫn Hoàng tử

trưởng và Công chúa Duyệt Trữ đến phủ Trường Tín hầu Liễu Duệ. Người hầu trong

phủ không dám chậm trễ đón nàng vào nội đường. Khi đi qua trung đường thì đã

nghe thấy tiếng người ồn ào bên trong, quản gia Hầu phủ kể khổ, “Mấy ngày nay

có biết bao nhiêu người đến chúc tụng, Hầu gia và Công chúa tiếp không xuể nên

đành gặp cả một lượt ở trung đường.”

Trong hậu đường yên tĩnh hơn nhiều. Trần A Kiều bước vào thì

thấy vợ chồng Tang Hoằng Dương cũng đang ở đó. Lưu Đàm bế một bé trai chừng ba

bốn tuổi trong tay, quay lại thấy A Kiều liền lên tiếng trước, “A Kiều muội muội,

muội cũng tới à?”

Lưu Sơ vô cùng yêu thích bé trai trong lòng cô cô, chơi đùa

một chút rồi hớn hở hỏi, “Ninh đệ đệ đã biết nói chưa?”

“Còn đang bập bẹ”, Lưu Đàm rất kiên nhẫn trả lời.

Trần A Kiều nhìn Liễu Duệ vẻ ngưỡng mộ, “Sư huynh hôm nay có

vợ đẹp con ngoan, công danh oai hùng, tâm trí thanh thản, quả nhiên cuộc sống

thần tiên cũng không bằng.”

Liễu Duệ cười lớn, “Biết làm sao bây giờ đây, thế cục như thế,

còn có thể không hưởng thú được sao?”

Cũng may là Trần gia mặc dù phú quý hiển hách đến cực điểm

nhưng lại không can dự vào chính trị. Duy nhất có Trần Hi ở trong triều đình

nhưng cũng chỉ là một chức quan nhỏ không quan trọng, không ảnh hưởng đến đại cục.

Đại tư nông Tang Hoằng Dương quyền cao chức trọng nhưng lại phụ trách về kinh tế,

không ai có thể thay thế được nên cũng không có điểm gì phải cố kỵ.

“A Kiều, Lăng Nhi”, Tang Hoằng Dương nói sang chuyện khác,

“Liễu huynh đã khai thông tuyến đường đến Thân Độc trước thời hạn, vậy công tác

ngoại thương mà chúng ta trù tính từ lâu đã có thể triển khai được rồi.”

Nhớ tới Ấn Độ cổ đại được coi là một trong bốn nền văn minh

cùng với Trung Quốc cổ đại, bản chất thương nhân trong huyết quản Tang Hoằng

Dương liền dâng trào. Từ xưa tới nay, ngoại thương có thể mang đến lợi nhuận gấp

mấy lần cho tới mấy chục lần, kinh doanh trên lãnh thổ Đại Hán bị đủ loại

nguyên nhân kiềm chế, lựa chọn con đường này cũng là phương pháp kiếm lợi rất

hiệu quả. Kể từ năm Nguyên Sóc thứ sáu khi Trần A Kiều quay về Trường Môn, phần

lớn bí ẩn đều đã được khai mở. Bọn họ cũng không phải kiêng nể gì nữa, dùng

phương thức kinh doanh nhượng quyền đưa ra thị trường cách chế trà, đồ trang sức

đeo tay, những kỹ thuật khiến người cổ đại kinh ngạc và rất nhiều những thể

nghiệm trong cuộc sống hiện đại, sau nhiều năm cũng đạt được thu nhập tương đối

khá.

“Chỉ mong tỷ nói với người nhà mình kiềm chế đi một chút, tiền

ta kiếm được có nhiều hơn nữa cũng không chịu nổi thói vung tay quá trán kia”,

Tang Hoằng Dương cố nhẫn nhịn nhưng rốt cuộc cũng không chịu được, than thở với

Trần A Kiều.

Lưu Mạch ngạc nhiên nhìn hắn, khóe miệng giật giật. Cậu vẫn

biết Tang thúc thúc không hề câu nệ gì ở trước mặt mẫu thân, nhưng oán trách

quân vương rõ ràng như vậy thì cũng thật là hiếm thấy.

A Kiều lườm hắn một cái, muốn hét toáng lên, “Y đâu phải người

nhà của ta”, nhưng thấy con gái con trai đang ở bên cạnh nên cuối cùng lại

không dám, chỉ giễu cợt, “Đệ không phải là triều thần ư, tại sao lại không

khuyên can được?”

Hai người nhìn nhau không nói gì, Tang Hoằng Dương thở dài,

chấp nhận sự thực phũ phàng, đề nghị, “Đệ đã tìm được một thương đội đồng ý đi

xa đến Ấn Độ….”

“Chờ một chút”, Lưu Mạch nghi hoặc hỏi, “Ấn Độ là cái gì?”

“À”, Tang Hoằng Dương và Trần A Kiều liếc nhau một cái, đồng

thanh đáp, “là tên khác của Thân Độc.”

“Thật không?” Lưu Mạch nửa tin nửa ngờ nói tiếp, “Tại sao

con không nghe nói bao giờ?”

A Kiều mỉm cười bàn tiếp về đề tài này, “Lần đầu tiên đi thì

trước hết hãy mang theo trà, tơ lụa, đồ sứ thôi vậy. Những thứ này nhẹ nhàng,

người Thân Độc cũng không thấy hiếm lạ. Nếu có thể thì mang về ngà voi, hương

liệu là tốt nhất.”

Tang Hoằng Dương gật dầu, “Nói Liễu huynh phái một đội tinh

binh hộ tống thì hẳn sẽ không có vấn đề về mặt an toàn.”

“Không cần”, Trần A Kiều lắc đầu, hỏi, “Quách Giải và Phụng

Gia bây giờ đang ở nơi nào?”

“Đâu đó ở phía Tây Nam, mấy ngày trước đó vừa báo tin về”,

Tang Hoằng Dương đáp, lập tức tỉnh ngộ, “Ý tỷ là muốn để những du hiệp này hộ tống

à?” Hắn xoa cằm, “Nếu có thể cùng bảo vệ thì tốt hơn.”

Hắn quay đầu lại, trông thấy Lưu Mạch đang say sưa theo dõi

câu chuyện thì bật cười rủ rê, “Mạch điện hạ có muốn đi một chuyến không?” Nét

mặt của hắn dần biến thành trịnh trọng, “Cháu là hoàng tử, không lâu sau sẽ tiếp

nhận ngôi vị và có trách nhiệm của mình, khi đó tuyệt đối sẽ không thể làm được

những chuyện thường dân vẫn làm được nữa.”

Trần A Kiều không khỏi bất ngờ, âu yếm nhìn rồi giữ chặt lấy

bờ vai con mình, ôn tồn hỏi, “Con muốn đi không?”

Lưu Mạch rầu rĩ, “Mẫu thân, Mạch Nhi sẽ không làm khó cho

người.”

A Kiều không cho là như vậy, đối với Lưu Triệt thì những

chuyện kinh thế kiểu này cũng chỉ là bình thường, dạo này trong lòng y chỉ có mỗi

một chuyện lấn cấn là lập người kế vị. Mặc dù nàng cũng không thể làm gì trước

chiều hướng phát triển đó, nhưng nếu có thể kéo dài thời điểm con trai lên ngôi

kế vị lâu hơn cũng tốt. Phải làm thế nào để thông qua cửa ải Lưu Triệt?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Hận
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ