Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Nương Thuần Lang – Chương 9

Kiều Nương Thuần Lang

Tác giả: Uyên Uyên nèee
Lượt đọc: 198
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có một khoảnh khắc, hắn nhớ lại con đom đóm bắt được vào đêm hè thuở nhỏ, nắm hờ trong lòng bàn tay. Mới đầu con côn trùng đ.â.m loạn khắp nơi, còn nghe thấy tiếng đập cánh ong ong nhưng chưa tới nửa nén nhang, khi mở tay ra, con côn trùng mùa hè yếu ớt đã ngoan ngoãn nằm im trong lòng bàn tay hắn, cái bụng to bằng hạt đậu nhấp nháy phát sáng.

Quả nhiên, chưa được bao lâu, thiếu nữ trước mắt đã kiệt sức. Thật ra từ trước hắn đã cảm giác được thể lực của nàng cạn kiệt nghiêm trọng, không ngờ nàng lại có thể chống đỡ được đến tận bây giờ.

Hắn cúi đầu, kề sát lại gần, cũng không phải để hôn môi, mà chỉ muốn ngửi một chút.

Còn nàng thì như lâm đại địch, gập khuỷu tay chắn giữa ngực hai người, lại quay đầu đi, cố gắng hết mức để kéo giãn khoảng cách với hắn. Nhưng chiếc cổ thon dài trắng nõn cùng vành tai nhỏ nhắn kia, đều làm hắn càng thêm hưng phấn.

Tuy rằng hôm nay phá được thành cũng không thể làm hắn thỏa mãn nhưng thiếu nữ trước mắt này lại hiếm hoi khơi dậy toàn bộ hứng thú của hắn. Hắn thầm nghĩ, có lẽ là do đã quá lâu không chạm vào đàn bà.

"Nghe đồn thế gian có tam bảo: ngọc trai Phiêu Sa, ngựa Thượng Lương, còn có..." Bàn tay to lớn trượt xuống theo đường cong thanh tú, phủ lên bờ m.ô.n.g cong vút kia mà vuốt ve, hắn lại khẽ cười cợt: "Phụ nữ Tây Thả Di." Nói xong, dường như hắn không còn hứng thú và kiên nhẫn để vờ vịt với nàng nữa, một tay đẩy nàng lên giường đất, mặc kệ nàng giãy giụa, bắt đầu xé rách xiêm y của nàng.

Dải thắt lưng mỏng manh bị rút ra, một tay hắn tóm lấy hai cổ tay nàng rồi quấn lại. Quần áo của phụ nữ vốn phức tạp rườm rà, hắn làm gì có kiên nhẫn để nhẹ nhàng cởi áo cho nàng, chỉ ba hai cái đã xé nát bươm.

Trong suốt quá trình đó, hàm răng ngọc gần như cắn nát, Nam Y phải vận dụng toàn bộ sức lực mới kìm nén được tiếng khóc la chực trào ra khỏi miệng. Hiện giờ rơi vào bước đường này, kêu cứu vô môn, việc xin tha ngoài làm bản thân càng thêm hèn mọn, làm hắn càng thêm đắc ý hưng phấn ra thì sẽ không có bất kỳ ý nghĩa nào. Giờ phút này nàng thế mà lại hy vọng hắn nhanh một chút, nhanh hơn chút nữa, nếu đây là một cơn ác mộng, chỉ mong có thể sớm tỉnh lại mà thôi.

Thế nhưng hắn lại chậm lại, nương theo ánh trăng tràn vào từ song cửa sổ, lẳng lặng đánh giá nàng.

Một làn da trắng ngần như sữa, mảnh mai nhưng không hề gầy gò ốm yếu, đôi gò bồng đảo ngọc ngà lả lướt, bờ m.ô.n.g căng tròn như trái đào tiên, cùng tứ chi thon dài tuyệt mỹ. Ở mắt cá hai chân nàng đều buộc một chiếc chuông bạc nhỏ nhắn tinh xảo, khi cử động vang lên tiếng leng keng tựa suối mùa xuân. Giữa mỗi nhịp thở ra hít vào đều tràn ngập sắc hương, phảng phất như nhục thân Bồ Tát rơi xuống nhân gian, dẫn dụ con người ta sa vào luân hồi mà không tự biết, vừa ngây thơ thuần khiết lại vừa yêu kiều ma mị.

Nàng hẳn là sợ hãi tột độ, lồng ngực phập phồng thở dốc không ngừng, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo tràn ngập vẻ hoảng sợ, phảng phất như cành mai cô tịch bị sương giá bẻ gãy.

Những đầu ngón tay thon dài du tẩu trên một bên ngọn núi ngọc, hắn kề sát nàng, lại ngửi thấy mùi hương không thể gọi tên kia. Không phải mùi hoa, cũng chẳng phải bất kỳ loại hương liệu nào khác, mà là một hương vị hắn chưa từng trải qua, chỉ thuộc riêng về thiếu nữ này.

Hắn dây dưa cùng nàng, trong đầu chợt lóe lên một ý niệm, không biết bản thân mình liệu có bị vương vấn mùi hương ấy hay không.

Hắn dùng một tay ép hai tay nàng lên đỉnh đầu rồi đè lại, quần áo rách nát, gần như không còn che đậy được thân thể. Ánh mắt hắn càn rỡ phóng túng, như từng nhát dao lăng trì thân thể nàng, khiến nàng không nhịn được mà vặn vẹo, giãy giụa, nức nở khóc lên.

Có lẽ tiếng khóc làm hắn mất kiên nhẫn, hắn điểm mấy đại huyệt của nàng, hai chân vừa rồi còn đá đạp lung tung giờ lại mềm nhũn xuống. Nàng từ nhỏ học y, hiểu rõ mấy chỗ quan khiếu này, cho nên càng thêm tuyệt vọng, khóc nấc lên đến mức gần như không thở nổi.

"Lần đầu sao?" Hắn kề sát bên tai nàng lẩm bẩm, rồi ngậm lấy vành tai trắng nõn kia, đầu lưỡi cuốn lấy đảo quanh. Nghe nàng khóc lóc thảm thiết, hắn cố nén sự mất kiên nhẫn, nói: "Nữ nhân đều phải trải qua chuyện này một lần."

"Buông ta ra! Đừng chạm vào ta! Ta muốn giết ngươi!" Nam Y như một con b.ư.ớ.m bị đóng đinh đôi cánh, khóe mắt đỏ ngầu, hiện giờ toàn thân có thể cử động chỉ có cái miệng này, lúc này hận không thể cắn đứt một miếng thịt của hắn. Nàng chưa bao giờ hận một người đến vậy!

Ai ngờ lời này lại chọc hắn cười ha hả: "Kẻ muốn mạng ta rất nhiều, có thêm ngươi một người cũng chẳng sao."

Hắn hoàn toàn không có kiên nhẫn dây dưa với nàng, ngồi dậy cởi quần áo, thấy nàng xấu hổ và giận dữ đến mức cổ cũng đỏ bừng, d.á.i tai như viên hổ phách rỉ máu, lại không nhịn được, như con sói đói nhào tới cắn xé.

Những đốt ngón tay thon dài leo lên đỉnh núi bạch ngọc, thỏ ngọc mềm mại, không tính là đầy đặn, có lẽ vì tuổi còn nhỏ, chỉ vừa vặn nằm trong lòng bàn tay xoa nắn, trơn mịn, giống như sữa dê đông lại.

Mỗi một chỗ trên thân thể mềm mại này đều làm hắn hài lòng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178: Ngoại truyện 1: Chút xuân gầy gộc năm xưa
Chương 179: Ngoại truyện 2: Ngược dòng độc vũ (Góc nhìn của Vệ Trà Nụy)
Chương 180: Ngoại truyện 3: Một đôi người

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Nương Thuần Lang
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...