Kiều Nương Thuần Lang – Chương 8
Kiều Nương Thuần Lang
Trạm Hướng xưa nay không kiềm chế dục vọng, huống hồ đã lâu không gần gũi nữ sắc, nay lại nhìn đôi mắt ướt át long lanh kia, gần như chẳng cần kích thích bên ngoài, bụng dưới liền bùng lên ngọn lửa vô danh.
Lại nói Kỳ Quan đang đứng ở cửa liêu phòng của Trạm Hướng chuẩn bị bẩm báo sự tình, còn chưa kịp gõ cửa, liền thấy hắn từ cửa nách bên cạnh bước nhanh tới, một tay còn túm lấy một cô nương, hai người lảo đảo bị hắn kéo xệch đi suốt dọc đường.
Y vội vàng tiến lên tiếp ứng, lại giơ tay vẫy gọi tùy tùng.
Trạm Hướng hất tay ném đứa bé nhỏ tuổi hơn kia xuống đất, nói với Kỳ Quan: "Đi tra xem, từ đâu tới."
Tiếng nói vừa dứt, Nam Y lại nhìn thấy nam nhân trung niên vừa gặp ở Ủng Thành kia, gã vội vã chạy tới, nắm lấy tóc Thiền Nô, đợi khi nhìn rõ khuôn mặt, vội khom người rũ mắt, bẩm báo với người nọ: "Hồi bẩm điện hạ, hai người này là do nô tài lĩnh mệnh chọn ra, chuẩn bị mang về Thượng Kinh, binh vệ trước điện vừa bắt được một đám bỏ trốn, lúc điểm danh, chỉ thiếu đúng hai người, không ngờ các nàng lại rơi vào tay điện hạ."
Trạm Hướng nghe vậy, đôi mắt ưng quét về phía Kỳ Quan, cười nhạo nói: "Phủ quân càng lúc càng có tiền đồ, hiện giờ ngay cả nữ nhân cũng trông không xong."
Lời này vừa nói ra, nam nhân trung niên liền biết mình vừa rồi lỡ lời, sợ là đã rước họa cho người khác nhưng muốn cứu vãn thì đã muộn, cũng sợ càng bôi càng đen, đành phải cụp mắt cúi đầu đứng sang một bên, lại nghe thấy Trạm Hướng nói,
"Bảo Điền Anh tự đi lãnh năm mươi trượng, cho hắn nhớ đời."
Kỳ Quan lĩnh mệnh rời đi.
"Thứ vắt mũi chưa sạch này cũng muốn mang đi..." Trạm Hướng từ trên cao nhìn xuống Thiền Nô còn đang nằm thở dốc trên mặt đất, rồi lại ngẩng đầu cười nhạt nói với Vương Phan đang co rúm một bên: "Hiện giờ ánh mắt trung quý nhân thật mới lạ."
Vương Phan thấy ý cười kia hoàn toàn không chạm đến đáy mắt, da đầu tê dại, vội vàng giải thích: "Điện hạ có điều không biết, gần đây nhị điện hạ thường tìm mấy nha đầu tiểu tử xinh đẹp trên phố, nô tài vốn định gãi đúng chỗ ngứa..." Nói đoạn vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu nói: "Điện hạ thứ tội, nô tài chưa bẩm báo với điện hạ đã tự ý quyết định, xin điện hạ trách phạt." Nói xong, lén ngước mắt nhìn sắc mặt chủ tử, quả nhiên thấy vẻ chán ghét mất kiên nhẫn chợt lóe lên.
"Thôi, lui xuống đi."
Vương Phan thở phào nhẹ nhõm, dập đầu đáp vâng, vội vàng gọi tùy tùng xốc Thiền Nô đang sợ chết khiếp rời đi.
Lúc lui xuống, Vương Phan cố ý đi chậm vài bước, thấy trong tay Trạm Hướng còn nắm chặt một thiếu nữ không buông, cũng không dặn dò gì thêm, trong lòng gã liền hiểu rõ, khóe mắt thấy thiếu nữ kia không ngừng giãy giụa, điện hạ rảnh tay nhẹ nhàng gõ vào một huyệt trên đầu gối nàng, đôi chân vừa rồi còn đá đạp lung tung lập tức mềm nhũn như liễu rủ mùa xuân, sau đó điện hạ xách bổng nàng lên, xoay người đi về phía liêu phòng.
Vương Phan nhắm mắt cũng đoán được là chuyện gì, liền không nấn ná nữa, xoay người ra khỏi cổng viện, vừa qua khỏi cửa thùy hoa, liền thấy Kỳ Quan đi rồi quay lại.
Kỳ Quan thấy Vương Phan, cười nhạt chào hỏi: "Trung quý nhân."
Vương Phan nắm chặt cổ tay Kỳ Quan kéo đi, Kỳ Quan khó hiểu hỏi: "Trung quý nhân có ý gì? Hạ thần còn có việc muốn bẩm báo với điện hạ."
"Ngươi bây giờ mà đi gõ cửa phòng điện hạ, cẩn thận ăn mắng đấy." Vương Phan buông Kỳ Quan ra, ghé tai nói nhỏ với y vài câu.
Kỳ Quan nghe xong liền cười gượng, sau đó xoay người rời đi cùng Vương Phan.
Lại nói Nam Y, trơ mắt nhìn Thiền Nô bị người ta kéo đi, trong lòng hoảng sợ vạn phần, nhất thời không màng được gì mà liều mạng giãy giụa, chỉ là người này tiện tay điểm vào mấy đại huyệt của nàng, khiến nàng cứ như một bức tượng đất nặn bị hắn xách bổng lên.
Nàng chưa từng bị ai ôm lên như vậy, hiện giờ đầu óc choáng váng, người ngửa nửa vời trong khuỷu tay hắn, mơ màng nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời, sớm đã chẳng còn biết đêm nay là đêm nào.
Người này lại có một đôi mắt đa tình nhưng vẻ ẩn tình kia chỉ dừng lại ở bề ngoài, chẳng thể nhìn thấu, động tác cũng không hề dịu dàng, thậm chí có chút thô bạo. Vừa vào cửa, Nam Y đã bị hắn ném mạnh lên chiếc giường đất.
Liêu phòng của tăng lữ, mặc dù là ngôi chùa hoàng gia như chùa Thanh Nham, cũng không có bất kỳ sự thoải mái nào đáng nói. Liêu phòng cũng không ấm áp hơn bên ngoài là bao, giữa thời tiết mùa đông khắc nghiệt lại không có than lửa để sưởi ấm, chỉ dùng tiêu ớt giã nát trét lên tường, miễn cưỡng giữ ấm mà thôi.
Trên giường đất chỉ trải một lớp đệm bông mỏng manh. Nam Y ngã xuống đó, đầu càng thêm choáng váng. Nàng cố gắng đưa đầu lưỡi xuống dưới răng, dùng sức cắn mạnh, mượn cơn đau đớn để miễn cưỡng xua tan cơn hôn mê. Nàng mở mắt ra, thấy người nọ đang đứng trước giường đất, hơi ngửa đầu rũ mắt nhìn xuống nàng. Nàng đã bất chấp tứ chi không còn chút sức lực, giãy giụa bò xuống nhưng vừa mới cất bước đã mềm nhũn ngã gục, lại bị hắn túm mạnh lên.
Vòng eo mảnh khảnh bị một đôi cánh tay gắt gao siết chặt. Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, mọi sự giãy giụa của nàng đều là phí công.
Nhưng hắn chỉ gắt gao khóa chặt nàng, đầy hứng thú mà nhìn nàng giãy giụa trong vô vọng.






![Chưa Quen Đã Nghiện [Cao H]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/cover-1782032485-150x150.webp)






