Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẹo Thuỷ Tinh (H) – Chương 9: Cần Gai

Kẹo Thuỷ Tinh (H)

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 4,236
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm tình ái hoang đường này kết thúc, lý trí quay về.

Lòng tự trọng lúc tỉnh táo trỗi dậy, một nỗi xấu hổ xen lẫn giận dữ chiếm lấy tâm trí, Tạ Thanh Nghiên không thể chấp nhận việc mình thực sự đối diện với ham muốn tình dục.

Khác với việc chém gió trên mạng, trải nghiệm thực tế và lý thuyết suông hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

Cô đang ở tuổi dậy thì ngây thơ tò mò, nhận thức về tình dục vẫn dừng ở mức "nói mồm thì không sao", nhưng thực tế lại cho rằng "con người có dục vọng là đáng xấu hổ, là đê hèn".

Đây là kết quả của sự thiếu thốn giáo dục giới tính và tư tưởng bảo thủ, khiến ngay cả người lớn cũng giữ kín như bưng, nói đến tình dục là biến sắc.

Huống chi là thiếu niên tuổi xanh mơn mởn, nó càng trở thành gánh nặng, đè nặng trĩu trong lòng, vừa hưởng thụ xong liền lập tức rơi vào sự chán ghét và phủ định bản thân sâu sắc.

Cô ủ rũ, co người trên sô pha, cuộn tròn thành một cục.

Bà Tạ Cẩm Ngọc mà biết chắc chắn sẽ giết cô mất.

Chuyện này là sai trái, Tạ Thanh Nghiên cắn chặt móng tay, mười đầu ngón tay đều bong da.

Cô lặp đi lặp lại trong lòng, truyện tranh chỉ là truyện tranh, truyện tranh không thể biến thành hiện thực.

Cô nên bình thường một chút, không được có cái sở thích tình dục tồi tệ như vậy.

Tạ Thanh Nghiên lo lắng bất an.

Túc Tinh Mão gửi cho cô một tin nhắn.

Tạ Thanh Nghiên cắn răng ấn vào.

Ảnh đại diện của Túc Tinh Mão đập vào mắt đầu tiên, là một bụi cần gai chụp ở sau núi biệt thự, sắc xanh sương mù dày đặc nở rộ giữa đám cỏ xanh biếc, nhắc đến tấm ảnh này, là do chụp cùng Tạ Thanh Nghiên từ rất lâu trước đây.

Lúc đó cũng là vào một kỳ nghỉ, giữa hè, trời quang mây tạnh, nắng chói chang, bầu trời xanh như màu men sứ.

Tạ Thanh Nghiên vác hộp tranh sơn dầu lên núi vẽ thực tế, cô không phải người kiên nhẫn, tính tình nóng nảy, làm gì cũng ba bữa đánh cá hai ngày phơi lưới, duy chỉ có mỹ thuật là tình yêu độc nhất, từ khi cầm bút vẽ ở mẫu giáo đến giờ chưa từng buông xuống.

Biệt thự nhà họ Tạ tựa lưng vào núi, sân sau có con đường mòn uốn lượn dẫn thẳng lên núi Linh Tuyền. Cảnh sắc lưng chừng núi rất đẹp, trồng đào khắp nơi, mỗi độ xuân về, hoa đào rực rỡ, cánh hồng rơi như mưa.

Mùa hè cỏ thơm um tùm, xanh tươi mướt mắt, đi giữa nơi này, gió ấm khói sương giăng lối, cứ ngỡ lạc vào xứ sở loài hoa.

Núi Linh Tuyền là nơi vẽ tranh thực tế tự nhiên, Tạ Thanh Nghiên cuối tuần thường ôm bảng vẽ, ngồi trên núi cả buổi chiều. Hồi nhỏ vẽ nét đơn, chì màu, sáp dầu, lớn hơn chút thì phác họa, ký họa, màu sắc, lúc đó đang mê mẩn tranh sơn dầu, nhất là phong cách ấn tượng, cô say mê quan sát cảnh vật biến ảo dưới những ánh sáng khác nhau, vẻ đẹp muôn hình vạn trạng.

Rất thú vị, giống như con người khi đối mặt với những chuyện khác nhau sẽ có trăm ngàn cảm xúc khác biệt.

Thời gian cũng trao cảm xúc cho phong cảnh.

Mưa rơi hoa cỏ tươi tốt, gió nổi cây cối lay động, trời âm u thì trầm tĩnh, trời nắng thì rực rỡ.

Cô đội mũ che nắng, đắm chìm trong tranh, đứng dưới trời nắng gắt suốt ba tiếng đồng hồ.

Tạ Thanh Nghiên rất tận hưởng việc vẽ tranh, cô thích các loại màu sắc hòa trộn, mỗi nét bút đều là một tông màu khác biệt, theo cô thấy, vẽ tranh chẳng khác gì chơi xếp hình lúc nhỏ, thêm viên gạch viên ngói xây nên ngôi nhà nhỏ xinh đẹp, từng nét vẽ trong tranh cũng là gạch ngói xây dựng nên thế giới do cô sáng tạo.

Một tay bưng bảng pha màu, một tay cầm cọ, xanh da trời cùng trắng titan pha thành màu trời, hồng sáng, vàng chanh, đỏ hoa hồng hòa vào hương thơm ngào ngạt của hoa; tím nhạt, xanh ngày xuân, xám ánh trăng tạo thành mảng ngược sáng của bụi hoa, xanh coban, tím đinh hương, tím nhạt vẽ nên từng cụm cần gai quật cường.

Một bức tranh sống động như thật vừa hạ xuống nét bút cuối cùng, Tạ Thanh Nghiên hài lòng vỗ tay, đang định thu dọn họa cụ thì vừa quay đầu lại, phát hiện phía sau có một vị khách không mời mà đến.

Là Túc Tinh Mão, lẳng lặng đứng giữa những bụi hoa trùng điệp, như một bức tượng thạch cao hòa vào trong tranh, không biết đã đứng bao lâu.

"Cậu bị bệnh à, đi đứng không có tiếng động?" Tạ Thanh Nghiên trợn trắng mắt.

"Dì Tạ không tìm thấy cậu." Giọng Túc Tinh Mão bình thản, không nghe ra cảm xúc: "Dì ấy rất lo."

Tạ Thanh Nghiên vội vàng sờ điện thoại, phát hiện đi vội quá nên quên mang theo. Chắc là bà Tạ Cẩm Ngọc đi công tác xa về thấy cô không ở nhà, gọi điện lại không ai nghe.

Tạ Thanh Nghiên bực bội: "Sao cậu biết tôi ở đây? Đưa điện thoại cho tôi, để tôi nói với mẹ một tiếng."

Túc Tinh Mão không đáp, chỉ đưa điện thoại cho cô. Tạ Thanh Nghiên chụp một tấm ảnh hoa cỏ, gửi cho bà Tạ Cẩm Ngọc, báo rằng ra ngoài vội quên mang điện thoại, đang vẽ tranh trên núi.

Sau khi về, cô bị bà Tạ mắng cho một trận tơi bời, lại trách cô tính tình hay quên, luộm thuộm không biết thu dọn.

Chỉ là tấm ảnh chụp qua loa bụi cần gai để báo bình an ấy, sang ngày hôm sau đã trở thành ảnh đại diện Túc Tinh Mão dùng suốt mấy năm trời.

Tầm mắt cô tập trung, lại dừng ở trên tấm ảnh này.

Tạ Thanh Nghiên đã vô thức ấn mở ảnh đại diện của cậu.

Biệt danh của Túc Tinh Mão từ ngày đăng ký đến giờ chưa từng thay đổi.

Hai chữ cái XX, đại khái là viết tắt của Tinh Tinh hoặc Tiểu Tinh, dù sao bà Tạ Cẩm Ngọc cũng thường gọi cậu như vậy.

Tạ Thanh Nghiên xóa khung chat đi.

Suy nghĩ hồi lâu, việc đầu tiên cô làm là xóa kết bạn với Túc Tinh Mão, *, QQ, Weibo, app nhạc... Tất cả các mạng xã hội cô có thể nghĩ ra, đều lôi cậu vào danh sách đen.

Làm liền một mạch, dứt khoát gọn gàng.

Nói Tạ Thanh Nghiên cô là kẻ nhát gan cũng được, là con rùa rụt cổ cũng chẳng sao, tóm lại, cô định lấy lá che mắt, coi như không nhìn thấy Túc Tinh Mão.

Khuất mắt cho sạch!

Mật khẩu cửa cũng nhanh chóng bị đổi, nửa kỳ nghỉ hè còn lại, cô nhốt mình trong biệt thự suốt nửa tháng, không bước chân ra khỏi cửa.

Túc Tinh Mão ở quá gần cô, trước khi gỡ rối được mớ bòng bong này, cô tuyệt đối không muốn chạm mặt cậu dưới bất kỳ hình thức nào.

Cách ly, đơn phương cắt đứt liên lạc là cách giải quyết duy nhất cô có thể nghĩ ra.

Cô cần yên tĩnh một chút. Ý nghĩ chuyển đến đây, đáy lòng lại dấy lên một tia tự giễu hoang đường, buồn cười thật, sao mình lại giống kiểu… Ừm... Quất ngựa truy phong, sướng xong rồi trở mặt không nhận người quen thế này.

Cuộc sống ru rú trong nhà cũng thú vị ra phết, ban đầu cực kỳ sảng khoái, cơm ba bữa có giúp việc lo, cô ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, chán thì chơi game, lướt *, cày phim, thỉnh thoảng đối phó với sự kiểm tra online của Tạ Cẩm Ngọc mới qua loa làm hai tờ đề thi.

Ngày tháng bình lặng như nước, chớp mắt đã qua một tuần, game chơi chán rồi, phim xem cũng nản, Tạ Thanh Nghiên cảm thấy buồn chán rã rời, u uất không vui, bắt đầu ngủ ngày cày đêm, lại bảy ngày nữa trôi qua.

Một hôm vào nửa đêm, cô vừa chơi xong mấy ván game, bụng đói kêu ùng ục, trớ trêu là dì giúp việc có việc phải về quê.

Tạ Thanh Nghiên đành phải gọi đồ ăn ngoài, khu biệt thự Núi Linh Tuyền nghiêm cấm người lạ ra vào, quản lý khách đến thăm rất khắt khe, đồ ăn ngoài chỉ có thể chuyển qua tay quản gia, lần lượt đưa tới tận cửa.

Đêm khuya bên ban quản lý thiếu người, Tạ Thanh Nghiên đợi không nổi họ mang lên, bèn tự mình đi lấy.

Tạ Thanh Nghiên hít sâu một hơi, đẩy cửa bước ra, lúc đi ngang qua nhà họ Túc, bước chân vì căng thẳng mà nhanh hơn một chút, cũng may đêm khuya vắng người, cô thuận lợi lấy được đồ ăn mang về.

Đang đi về, trước cửa nhà thình lình xuất hiện một bóng người.

Tạ Thanh Nghiên nghĩ, nếu bây giờ cô ném hộp đồ ăn vào mặt cậu, liệu có chạy thoát được không?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tôi là ai
Chương 2: Động dục
Chương 3: Bị chơi
Chương 4: Ngoan lắm
Chương 5: Dấu tay
Chương 6: Mèo con ướt quá
Chương 7: Ngón tay cắm vào (Hơi H)
Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)
Chương 9: Cần Gai
Chương 10: Ánh Trăng Đắng
Chương 11: Nụ Hôn
Chương 12: Phản ứng sinh lý
Chương 13: Số vô tỉ
Chương 14: Điều khoản bá vương
Chương 15: Từ an toàn
Chương 16: Muốn làm
Chương 17: Thanh socola
Chương 18: Bắn ở đâu
Chương 19: Bẩn rồi
Chương 20: Phác họa
Chương 21: Quả cam
Chương 22: Ngô Đồng
Chương 23: Gối ôm
Chương 24: Ghét cậu cả đời
Chương 25: Giả vờ đáng thương
Chương 26: Cơ bụng
Chương 27: Trừng phạt
Chương 28: Đầu gối
Chương 29: Nói ra
Chương 30: Muốn chơi tôi không?
Chương 31: Chơi hỏng tôi đi
Chương 32: Entropy tăng
Chương 33: Trở lại trường
Chương 34: Âm nhạc
Chương 35: Hôn
Chương 36: Muốn cùng cậu làm tình
Chương 37: Mèo hoang
Chương 38: Trốn học
Chương 39: Nhìn chăm chú
Chương 40: Tan học đừng hòng về
Chương 41: Còn muốn tìm chủ nhân khác sao
Chương 42: Cắn câu
Chương 43: Đau hay sướng
Chương 44: Muốn tôi l.i.ế.m hay c.h.ị.c.h
Chương 45: L.i.ế.m huyệt (H)
Chương 46: Chạy trốn
Chương 47: Đi đâu
Chương 48: Nhắc đến cậu ta, cậu nói nhiều hẳn
Chương 49: Bóng ma
Chương 50: L.i.ế.m huyệt cho cô tỉnh
Chương 51: Nói muốn tôi c.h.ị.c.h cậu đi
Chương 52: Cắm lút cán
Chương 53: Có thể ngày nào cũng c.h.ị.c.h không
Chương 54: Sau này trói lại rồi c.h.ị.c.h
Chương 55: Đều bắn cho cậu
Chương 56: Có thể làm đến khi mặt trời mọc không?
Chương 57: Doggy
Chương 58: Gặp ai
Chương 59: Bịt miệng
Chương 60: Bịt kín một đêm
Chương 61: Trốn tránh
Chương 62: Giả sử cô ấy biết
Chương 63: Đã lâu không nói chuyện
Chương 64: Tôi đáng ghét lắm sao
Chương 65: Ghét
Chương 66: Thích
Chương 67: Hạnh phúc
Chương 68: Còn nhiều thời gian
Chương 69: Tranh chấp
Chương 70: Không vui
Chương 71: Dầm mưa
Chương 72: Tai
Chương 73: Về nhà
Chương 74: Danh sách đen
Chương 75: Có thể qua đây với tôi không
Chương 76: Trong tủ khóa kín toàn là đồ của cô
Chương 77: Ái dục? Thực dục.
Chương 78: Bóp cổ hôn, ngạt thở, cao trào.
Chương 79: Trói tay c.h.ị.c.h hỏng mèo con
Chương 80: Chủ nhân nên chủ động làm mèo con sướng
Chương 81: Thè lưỡi ra
Chương 82: Mèo con tè rồi
Chương 83: Nếu không muốn, em biết phải nói gì mà
Chương 84: Mèo con ngoan, l.i.ế.m ngực, nữ trên
Chương 85: Mèo con không muốn chơi chủ nhân sao
Chương 86: Mèo con còn có thể làm tốt hơn
Chương 87: Người không làm tôi thỏa mãn thì không đủ tư cách làm chủ nhân
Chương 88: Có thể tiểu vào trong huyệt của mèo con không? Bế lên c.h.ị.c.h, són tiểu .
Chương 89: Bắn nước tiểu
Chương 90: Giấc mơ màu bạc hà
Chương 91: Hoa Phong Linh
Chương 92: Bây giờ có thể hôn tớ chưa
Chương 93: Có phải rất muốn hôn tôi không?
Chương 94: Nghiên Nghiên định giẫm hỏng tôi sao?
Chương 95: Bắn ở đâu cũng được sao?
Chương 96: Trả lời sai phải nhận phạt
Chương 97: Tỷ giá của niềm vui
Chương 98: Ghét phải chờ đợi
Chương 99: Có phải cậu ghen rồi không?
Chương 100: Bệnh nhân mất ngôn ngữ / Người không thể rời xa luôn là tớ
Chương 101: Đêm qua cậu có nghĩ đến tớ lúc "tự sướng" không?
Chương 102: Dám quyến rũ cậu ở trường học
Chương 103: Tưởng tượng 24 tiếng tiểu huyệt luôn bị dụng cụ tình dục nhét đầy
Chương 104: Mèo con là mèo con của riêng chủ nhân
Chương 105: Nhẹ quá sao làm mèo con sướng được / C.h.ị.c.h vào tử cung lên đỉnh
Chương 106: Lỡ tớ cứ thích dã chiến thì sao?
Chương 107; Ngoài tình yêu
Chương 108: Bảo bối Nghiên Nghiên
Chương 109: Sinh nhật vui vẻ
Chương 110: Ngoại truyện 1: Bò tới đây
Chương 111: Ngoại truyện 2: Tự mình nâng ngực lên
Chương 112: Ngoại truyện 3: Chỉ bị l.i.ế.m ngực cũng có thể lên đỉnh
Chương 113: Ngoại truyện 4: Muốn được l.i.ế.m? Bị tát hay bị c.h.ị.c.h
Chương 114: Ngoại truyện 5: Chủ nhân đạt chuẩn thì sẽ chiều mèo con chứ
Chương 115: Ngoại truyện 6: Bắn cho mèo con/Ôm c.h.ị.c.h đến cao trào

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẹo Thuỷ Tinh (H)
Chương 9: Cần Gai

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9: Cần Gai
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...